Trì Bách Ý lười nghe.
“Cô ấy nói hồi đó ai cũng còn trẻ, cũng chẳng hiểu gì về tình cảm, nhưng dù sao cũng coi như quen biết nhau từ bé, cậu không cho lý do gì đã chia tay, cô ấy cũng không nói được gì. Dù sao thì cô ấy cũng là người theo đuổi cậu trước. Vấn đề là…”
Vấn đề là hai người họ đã thực sự ở bên nhau sao?
“Tớ không nói đến chuyện hôn môi đâu nhé.” Giọng Tiền Quỳnh không quá lớn, nhưng phòng riêng này cách âm rất tốt, nên giọng cô ấy nghe càng rõ hơn. “Ngay cả những thứ mà người bình thường ai cũng chấp nhận được như nắm tay ôm ấp, cậu cũng không chịu nổi…”
Trì Bách Ý không nhịn được ngắt lời cô ấy:
“Tớ nói lại lần nữa, tớ không phải không chịu nổi, chỉ là không có cảm giác.”
Cái cảm giác quái quỷ gì chứ.
Tiền Quỳnh tức nghẹn.
“Được được được, cậu không có cảm giác.” Tiền Quỳnh gật đầu lia lịa với anh. “Người ta không có cảm giác là thấy phiền, còn cậu không có cảm giác là thấy ghê tởm. Cậu có hiểu sự khác biệt ở đâu không?”
“Người ta mà thấy phiền, thấy ghê là đổi người, mặt không hợp thì đổi mặt, tính cách không hợp thì đổi tính cách, tam quan không hợp thì đổi tam quan, giới tính không hợp thì đổi giới tính… Đừng nhìn tớ, tớ nói chơi thôi, giới tính thì làm sao mà đổi được – còn cậu thì sao? Định thay luôn cái não à? Tính sống độc thân cả đời thế à?”
Trì Bách Ý vừa mở miệng định nói gì đó, cô ấy lại nói tiếp một hơi:
“Tất nhiên cậu độc thân cũng không sao, miễn là cậu muốn, nhưng vấn đề là cậu có muốn không?”
Trì Bách Ý bị cái logic vặn vẹo, suy diễn vớ vẩn của cô ấy đánh bại hoàn toàn, đành ngồi yên nghe cô ấy tuôn một tràng:
“Cậu lại không muốn, cứ thế ngồi nhà khô héo chờ một người có cảm giác từ trên trời rơi xuống cho cậu, rồi lại chẳng có gì để nói với thầy Trì, cũng chẳng giao du với bạn bè cũ, với ai cũng thế, cứ hơi thân thiết một chút là cậu lại làm hỏng bét hết cả…”
“Mười mấy năm rồi, cậu đã quen được một người bạn mới nào chưa?”
“Một người mà ngoài bệnh nhân ra, cậu có thể đơn giản, không cần suy nghĩ gì cũng có thể thân thiết được, để cậu cảm nhận thử xem?”
Trong phòng riêng im lặng. Trì Bách Ý nhìn qua cô ấy, ngắm cây mai trên bức tường phía sau.
Tiền Quỳnh đứng dậy, chuẩn bị rời đi:
“Thật sự không đi chơi với tớ à?”
“Không đi.”
Chủ yếu là những nơi cô ấy đi chơi hầu hết đều là những chỗ đó, đi chơi cũng chẳng phải đi chơi thật, câu nào câu nấy cũng toàn chuyện người này chuyện người kia, đi một chuyến chắc mất mười năm tế bào não.
Trì Bách Ý ghét bỏ vẫy tay đuổi cô ấy:
“Đi nhanh đi.”
Kẻo tôi lại phiền vì cậu nói nhiều…
“Chơi đi chơi lại cũng chẳng thấy cậu chốt được mối nào. Đúng là người đầu tiên của nhà họ Tiền đổ tiền ra để kiếm trí khôn đó nha.”
Người kiếm trí khôn ngạo mạn bỏ đi, không hề bị đả kích một chút nào.
Cô ấy đi gọn gàng dứt khoát, Trì Bách Ý ngược lại có chút ngưỡng mộ.
Có thể ở đây khuyên bảo người ta một trận rồi quay đầu điềm nhiên như không, ngoài cô ấy ra thì không còn ai khác.
Giống như chuyện bị lừa, Tiền Quỳnh bị lừa còn thê thảm hơn, kết quả là người thật đang ở ngay trước mặt mà cô ấy chẳng hề nhận ra. Trì Bách Ý không biết nên nói cô ấy là người vô tâm hay là hay quên nữa.
À mà, tôi ở nhà ngồi đợi người trong mộng từ trên trời rơi xuống, còn cậu suốt ngày chạy đi chạy lại chẳng thấy bóng người cũng chưa thấy cậu có đối tượng nào đâu nhỉ?