Chương 2

“... Tôi nói đấy, một cô gái xinh xắn lại cứ phải tự biến mình thành một cái thùng rác, ôi chao những người đó lại thấy vui vẻ, toàn là chuyện rảnh rỗi sinh nông nổi. Đúng không, cháu nói xem có đúng không?”

Đúng cái gì?

“Cô bé phải xinh đẹp gọn gàng chứ, cháu nhìn cháu đi, cháu nhìn cháu gái tôi này... À cháu gái tôi ra ngoài rồi... xinh đẹp biết bao, con bé này lớn lên...”

“Lên lớp mấy rồi?”

“Cháu gái tôi mới lớp 11 thôi, căng thẳng lắm nhưng cũng không căng bằng các cháu. Lớp 12 thì áp lực cực... Cháu gái tôi á? Cháu tôi học ở trường Tam Trung.”

“Cháu cũng học Tam Trung à, ôi chao Tam Trung đúng là mệt thật, bài vở nặng, bài tập nhiều, giáo viên lại nghiêm khắc... ”

“Mặc nhiều thế này không nóng sao?”

“Không nóng.”

Chỉ khát.

Cái khát cháy bỏng khi đứng dưới nắng bốn tiếng, rồi hít hà mùi găng tay cao su suốt bốn tiếng.

Cơn khát này như bị đốt cháy trên con đường nhựa ngoài trời, mang theo đủ loại mùi sữa tắm, nước hoa từ những cơn gió thổi qua bậc thang lối vào ga tàu điện ngầm, rồi theo cô vào bệnh viện, từng bước đi kèm những tiếng hắt hơi một mình.

Bệnh viện... bệnh viện...

“Tôi mắc bệnh mãn tính này rồi, cứ thay đổi mùa là chảy máu mũi, chảy mãi không ngừng được. Không sao đâu, không phải bệnh gì to tát, trước đây tôi cũng từng đến khám rồi. Cháu mắc bệnh gì thế?”

“Chóng mặt, hắt hơi... ”

Và cả...

“Khô họng.”

Khát.

Uống bao nhiêu nước cũng khát.

Ăn gì cũng vô dụng, làm gì cũng vô dụng, cái khát không dứt.

Đến bệnh viện cũng khát.

Không có mùi sữa tắm, không có mùi nước hoa, không có mùi mồ hôi nóng hầm hập của người sống, không có mùi bơ bỏng ngô, không có mùi kem đậu xanh lẫn với mùi hạt xốp dưới đế giày...

Chỉ có mùi dung dịch khử trùng 84, lyzol và thuốc tẩy.

Ngoài trời trắng xóa, ở đây cũng trắng xóa.

Lại xanh rồi lại trắng.

“Hay là bị cảm rồi... ”

“Không bị cảm.” Cô nói.

Cô rời mắt khỏi cánh cửa, nhìn về phía cô gái đang mặc đồng phục học sinh, đứng sau cây cột ngoài cùng bên phải gọi điện thoại:

“Đó là cháu gái của bà phải không?”

“Đúng rồi, sao cháu nhận ra?”

“Hai bà cháu trông giống nhau.”

Mùi hương.

Mùi hương trên người hai bà cháu gần như y hệt.

Long não cộng thêm bạc hà tử tô.

Và mùi của cảm sốt...

Đặc quánh, nặng nề, như mùi gạo lên men, mùi pháo nổ, mùi nước mũi khô lại, như... lông gà bị ngâm nước.

“Cô ấy có phải cũng hơi cảm không?”

Bà cụ nheo mắt quay đầu nhìn cháu gái mình chằm chằm: “Thế à, tôi không thấy gì cả.”

“Tôi thấy cô ấy vừa hắt hơi.”

“Ôi thế lát nữa tôi phải hỏi xem, tôi nhớ tối qua nó đã kêu đau đầu rồi. Cảm ơn cháu nhé cô bé, vừa tốt bụng vừa xinh đẹp, tên gì nhỉ tôi lại quên mất rồi... ”