Khương Bảo Thuần là người bạn gái đầu tiên mà ông công khai qua lại.
Bạc Hàn Nghiêu vẫn nhớ cảnh tượng lần đầu tiên anh và Khương Bảo Thuần gặp nhau.
Khi đó, anh vừa họp xong một cuộc họp ngắn ở trường, chuẩn bị lên xe về nhà, Bạc Tuấn lại gửi định vị cho anh, bảo anh qua đó ăn cơm.
Bạc Hàn Nghiêu liếc nhìn địa chỉ, là một nhà hàng Nhật, theo hình thức Omakase, rất nổi trong mấy năm gần đây.
Anh không hứng thú với đồ ăn Nhật, hơn nữa còn ghét đồ sống, vừa định từ chối, Bạc Tuấn đã dùng giọng điệu ra lệnh, bắt anh nhất định phải qua đó, gặp mặt Khương Bảo Thuần một lần.
Bạc Hàn Nghiêu chỉ có thể đến đó.
Không gian của gian nhà hàng Nhật kia trang nhã tĩnh lặng, nhạc nền được bật cực kỳ nhẹ nhàng. Các thực khách ngồi thành một hàng, chờ đầu bếp phục vụ món ăn.
Bạc Hàn Nghiêu bước vào, thình lình chạm mặt với Khương Bảo Thuần.
Ngoại hình, trang phục, cử chỉ của Khương Bảo Thuần, hoàn toàn không giống bậc trưởng bối.
Da cô trắng, môi lại đỏ, khuôn mặt hơi tròn, mái tóc đen dày xõa trên vai, trên người khoác một chiếc áo len màu hồng nhạt rộng rãi, ở viền cổ áo có điểm xuyết một chiếc vòng ngọc trai nước ngọt.
Khí chất ngọt ngào tươi sáng kia, hệt như nét vẽ đậm chói mắt trên bức tranh thiên tông màu nhạt, đâm thẳng vào mắt anh.
Gặp mặt chưa đầy mười giây, ấn tượng về Khương Bảo Thuần của Bạc Hàn Nghiêu đã tụt xuống đáy vực.
Cô ta hoàn toàn không có ý thức của một người sắp gặp con trai của bạn trai mình.
Có lẽ muốn anh và Khương Bảo Thuần nhanh chóng trở nên thân thiết hơn, Bạc Tuấn đã xếp chỗ ngồi của anh ngay bên cạnh Khương Bảo Thuần.
Bạc Hàn Nghiêu không có bao nhiêu cảm xúc chấp nhận sự sắp xếp này. Anh gật đầu với Khương Bảo Thuần, trong đầu chỉ có một suy nghĩ: Ăn nhanh, chuồn nhanh.
Nào ngờ, vừa ngồi xuống, anh đã ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc.
Không phải mùi hương hoa quả thường thấy, mà là một mùi hương cực kỳ ngọt ngấy, nồng nàn và đầy tính công kích, nhanh chóng chiếm lấy khoang mũi anh.
Bạc Hàn Nghiêu khẽ nhíu mày, vô thức hít một hơi thật sâu, muốn phân biệt thành phần của mùi hương này.
Đợi đến khi anh nhận ra đây là mùi nước hoa của bạn gái cha mình, mùi hương kia đã len lỏi vào tận gan phổi, khiến nửa người anh nổi một lớp da gà.
Tại sao lại có người xịt loại nước hoa có mùi này chứ?
Bạc Hàn Nghiêu nhìn Khương Bảo Thuần, ngay trước mặt, cô hỏi nhân viên phục vụ có thể bật chức năng thông gió của máy lạnh lên không.
Loại nhà hàng này thường được trang bị hệ thống thông gió tự động, anh nói vậy chỉ để khiến Khương Bảo Thuần khó xử.