Cố Kỳ: [Không phải ông ấy có một cậu con trai sao? Hình như tuổi tác cũng không kém cậu là bao.]
[Đừng nghĩ nhiều nữa, cứ nói thẳng là cậu thích con trai ông ấy rồi đi.]
Khương Bảo Thuần cảm thấy Cố Kỳ chỉ giỏi thêm dầu vào lửa: [Tớ sợ con trai ông ấy nghe thấy sẽ ăn tươi nuốt sống tớ mất… Thôi bỏ đi, để tớ nghĩ cách khác.]
Trả lời xong tin nhắn, cô tắt màn hình điện thoại, bước vào thang máy của khu nội trú.
Đây là một bệnh viện tư nhân, môi trường có thể sánh ngang với khách sạn năm sao, vào thang máy rồi còn phải quẹt thẻ mới lên được các tầng khác.
Bạc Tuấn ở tầng cao nhất, khám bệnh cũng không cần xuống giường, bác sĩ sẽ đến tận giường hội chẩn cho.
Khương Bảo Thuần thấy cảnh này, nghĩ đến việc mình chỉ đi nội soi dạ dày thôi mà cũng phải xếp hàng cả tuần, suýt nữa thì biến thành một chiến binh đầy lòng căm hận.
Trước khi yêu đương với Bạc Tuấn, Khương Bảo Thuần hoàn toàn không biết đối phương giàu đến mức này, còn tưởng ông cũng như mình, chẳng qua gia đình có chút của ăn của để.
Lúc đó, cô đang đi du lịch ở nước A, tham quan một viện bảo tàng cùng bạn bè.
Dường như Bạc Tuấn là khách quý của viện bảo tàng, suốt quá trình luôn có người bên cạnh thuyết minh bằng tiếng Trung cho ông.
Tham quan bảo tàng, có thuyết minh hay không, hoàn toàn là hai trải nghiệm khác nhau.
Khương Bảo Thuần đứng bên cạnh, cảm thấy người thuyết minh của Bạc Tuấn vô cùng chuyên nghiệp, ăn nói rõ ràng, diễn giải từ nông đến sâu, thỉnh thoảng còn xen vào một hai câu nói đùa, vô cùng hấp dẫn, thế là cô lập tức sáp lại gần, định bụng nghe ké "thuyết minh" của vị khách quý này.
Hình như Bạc Tuấn thấy dáng vẻ này của cô khá thú vị, bèn bảo người lấy cho cô một bộ tai nghe không dây, mời cô cùng nghe.
Ngoại hình của Bạc Tuấn rất dễ đánh lừa người khác, khuôn mặt lạnh nhạt nhưng điển trai, bên trên sống mũi là một cặp kính gọng vàng mảnh, thoạt nhìn nhiều nhất cũng chỉ khoảng hai bảy, hai tám tuổi.
Khương Bảo Thuần tưởng ông là người cùng trang lứa, bèn mỉm cười với ông, nhận lấy tai nghe, nói một tiếng "cảm ơn", sau đó thuận lý thành chương sóng vai đi cùng ông.
Sự chú ý của cô hoàn toàn đặt vào phần thuyết minh, không hề phát hiện ra, ngoài cô ra, những người khác luôn đi sau Bạc Tuấn.
Sau khi tham quan xong, Bạc Tuấn mời cô dùng bữa tối tại một nhà hàng cao cấp ở địa phương, nơi này áp dụng chế độ đặt trước, mỗi ngày chỉ tiếp vài vị khách.