Lúc đầu, Lộc Y chẳng hiểu tại sao ông chủ Sầm Hùng lại xây tiệm massage ở chỗ khỉ ho cò gáy như vầy, về sau khi thấy Tố My - nhân viên trong tiệm và khách hôn nhau tình tứ, khách thì vén váy cô ta sờ mó lung tung bên trong thì nghĩ chắc là để tránh người ta soi mói về việc dắt gái cho khách.
Với lại ở xứ Sa Mây này ai mà không biết cái danh Hùng Ba Ngón, chú ta cầm đầu cả một đám ma cô chuyên cho vay nặng lãi cơ mà.
Tiệm massage Hoa Rừng cũng là nơi đám ma cô tụ tập, ăn uống chơi bài, lúc nào có lệnh từ ông chủ thì đi đòi nợ.
Chỗ này cách nhà Lộc Y chỉ mấy ngôi nhà nhưng hôm nay trời mưa khiến đường đất đỏ trên nên lầy lội đầy sình bùn nên phải mất khoảng bảy tám phút Lộc Y mới cõng cháu trai tới nơi.
Trái ngược hẳn với nhà của các hộ dân vào lúc sáu bảy giờ tối đã cửa đóng then cài, tiệm massage Hoa Rừng lúc này mới bắt đầu hoạt động. Nói là tiệm nhưng thực ra chỗ massage này tương đối lớn, là một căn nhà hai lầu với mặt bằng rộng rãi, bên cạnh có một bãi đậu xe hơi có mái che được tường kẽm gai B40 bao quanh.
Trước cửa tiệm có trồng một cây sala lớn, thân cây phải hai người ôm mới hết, bây giờ là tháng bảy không phải là thời điểm ra hoa tốt nhất nên trên cây chỉ có vài bông đỏ. Bên cạnh cái cây nhiều năm tuổi này là một hộp đèn neon để tên tiệm sáng trưng, hai bên cửa sảnh có hai gã đàn ông có dáng dấp cao to đang ngồi trên ghế dựa đỏ.
Tiệm không bật đèn, chỉ có ánh đèn đỏ từ bên trong tiệm và hộp đèn ngoài vỉa hè tỏa ra ánh sáng yếu ớt, nhưng cũng đủ để Lộc Y thấy hai gã ma cô đắc lực của Sầm Hùng là Dương Việt và Triệu Quốc Cường đang ngồi dạng chân tùy ý bấm điện thoại.
Dương Việt đang ngồi chơi game trên điện thoại thì thấy Lộc Y đến. Trong lúc cậu rửa đôi dép dính đầy sình bùn đất đỏ ở vòi nước trước cửa tiệm thì anh ta bỏ điện thoại trên tay xuống đùi, gãi gãi cái đầu đinh của mình, ngáp dài một cái, ngoắc ngoắc tay với cậu:
“Sao nay đến trễ vậy? Anh mày thèm thuốc đến nhũn cả người rồi này.”
“Có tí việc ấy mà.”
Lộc Y dậm dậm chân xuống tấm thảm chùi chân cho khô dép mới bước vào tiệm, lấy một gói thuốc lá mà Dương Việt hay hút ra đưa cho gã:
“Thuốc của anh này.”
“Khỏi thối.”
Tuy Dương Việt có thân hình cao to, tóc cắt theo kiểu đầu đinh trông vô cùng bặm trợn nhưng lúc nào cũng ra tay hào phóng. Lần này đưa dư đến tận mười ngàn, Lộc Y gật đầu cười nhẹ với gã:
“Cảm ơn anh Việt.”