Chương 8: Váy hồng chấm bi

Mùi thuốc rượu nồng như vậy mẹ chắc chắn ngửi thấy được.

Lộc Y nhủ thầm:

“Để tối vậy.”

Cậu mở tủ gỗ trong góc phòng tính lấy một chiếc áo thun màu đen dài tay mặc vào thì tay chợt khựng lại.

Một góc váy hồng chấm bi nằm xen kẽ trong mớ quần áo màu sắc ảm đạm càng làm nổi bật sắc hồng tươi tắn. Khi ngón tay thon sờ vào sớ vải mềm mại cậu chợt thấy lòng mình dịu lại, cơn bực tức vì cháu trai chỉ đái dầm một chút mà bị ba ruột đánh đập không thương tiếc cũng hòa hoãn đôi chút.

Lộc Y thở hắt ra rồi tém gọn góc váy vào mớ quần áo cũ, sau đó lấy một cái áo thun dài tay màu đen đang treo trên móc xuống mặc vào.

Cậu đóng kín cửa tủ lại, dùng chìa khóa khóa kỹ, nắm cửa tủ lắc lắc mấy lần thấy không mở ra được thì mới yên tâm đi đến chỗ Lộc An đang ngồi.

Lúc nãy bé bị gã khốn kia bạo hành thì bò lại cậu cầu cứu đến sưng cả đầu gối. Được cậu dỗ dành một lúc thì nín khóc.

Lộc Y cho bé hai cái bánh gạo. Bé con khóc nhiều mất sức, lại không có cơm tối ăn nên ngồi trên giường của chú út gặm bánh say mê đến mức chú kéo ba mình ra ngoài sau nhà đánh cũng không biết.

Thấy chú út lại gần mình, bé buông nửa cái bánh trong tay ra, ngẩng khuôn mặt sưng phù lên, bập bẹ nói:

“Út… bế… bế!”

Lộc Y đau lòng xoa xoa khuôn mặt bé con, sau đó mặc cho bé một chiếc áo khoác nhỏ màu vàng in hình con vịt:

“Giờ chú út ẵm con qua bà nội lấy cơm ăn nhé! Qua bên đó phải ngoan, gặp ai cũng phải chào biết chưa?”

Lộc An cái hiểu cái không gật gật đầu, miệng cười toe toét:

“An An… oan oan! Cơm! Cơm! Đói đói!”

Xoa xoa cái đầu tròn chẳng có mấy sợi tóc của bé con ngây thơ rồi Lộc Y cẩn thận ẵm bé lên bỏ vào chiếc gùi nhỏ dùng để đi rừng của cậu.

Sau đó cậu mặc kệ tiếng la hét của gã anh trai ngoài sân sau mà cõng chiếc gùi chứa cháu trai đi thẳng gian nhà trước bày đồ bán tạp hóa rồi lấy một túi nilong lớn đang treo trên kệ hàng.

Mở túi để vào đó khoảng mười chai nước ngọt đủ loại, cùng mấy bao thuốc lá. Xong xuôi Lộc Y cẩn thận cột túi đồ lại.

Thấy trời ngoài kia chỉ còn mưa lâm thâm cậu liền lấy một cây dù thổ cẩm đầy màu mè của mẹ ra khỏi nhà.

Nhà Lộc Y nằm ở trong một con đường thưa thớt dân cư ở thôn Sa Mây, xa thị trấn sầm uất lại gần rừng Nậm Pủ. Nên vào lúc khoảng sáu bảy giờ tối ngoài đường chẳng có mấy người ta, xe cộ cũng không, vắng vẻ heo hút. Nhưng tiệm tạp hóa của cậu ăn may ở chỗ gần tiệm massage Hoa Rừng nên rất đông khách đến mua đồ lặt vặt.