Chương 7: Hông rộng, mông mẩy và vết bớt

Chỉ đến khi có tốp người di cư đến thôn Sa Mân khai phá rừng lập nghiệp, họ thấy đàn ông ở đây da trắng môi hồng, dáng người thanh thoát lại còn mang thai nên thấy rất lạ, cứ bàn tán xôn xao miết.

Có người còn ôm ác ý mà chọc nghẹo người ta, quá quắt đến nỗi xảy việc hϊếp da^ʍ đàn ông Sa Mân để xem người này có thể mang thai được không nữa.

Rõ ràng đàn ông người Mân là nạn nhân nhưng khốn nạn ở chỗ gã đàn ông ở miền xuôi kia đã có vợ rồi. Vợ gã bắt gian tại trận chồng mình ăn nằm với người ta, cô ta không phân biệt phải trái liền chửi ầm lên, một mực cho rằng người thanh niên đẹp mắt chịu đủ nhục nhã suốt đêm kia là thứ đĩ điếm thích quyến rũ chồng người.

Cái từ bóng đĩ Mân cũng từ đấy mà có.

Dần dà người Mân không chịu nỗi sự dèm pha, quấy phá của người từ tỉnh khác đến nữa. Họ rời đi, nhưng họ đi đâu thì không ai biết. Chỉ biết là từ đấy ở đây không còn bóng dáng người đàn ông có thai kỳ lạ nào nữa, thôn Sa Mân cũng đổi thành Sa Mây.

Vì người ta cho rằng từ Mân chỉ thứ đàn ông đĩ điếm kỳ quặc, không nên lấy làm tên thôn.

Lộc Khương thấy em trai gã rất giống thứ đàn ông đĩ điếm kỳ quặc kia. Mặc dù cậu đánh gã rất đau, làm việc cũng không thua gì đám đàn ông trong trấn nhưng nào có con trai nào da lại trắng như thế, môi lại cứ đỏ hồng như con gái, dáng dấp tuy không ẻo lả nhưng vòng hông rộng, mông lại mẩy như đám đàn bà mắn đẻ trong trấn chứ.

Nhưng gã không có bằng chứng, hai người lại cùng một cha một mẹ sinh ra, nói Lộc Y là đĩ Mân thì cũng không khác gì nói gã cũng như vậy. Nên mấy lời mắng vừa rồi chỉ là gã nóng lên nói đại mà thôi.

Lộc Y cũng chẳng để lời của gã anh trai nghiện ngập lại thích bạo lực trong lòng, cậu ở trong phòng nhỏ của mình cởi chiếc áo thun xám ướt nước mưa trên người ra.

Dáng người Lộc Y là dáng đồng hồ cát, tuy không đẫy đà như phụ nữ nhưng lại có thắt eo, kết hợp với với mái tóc đã lâu không cắt dài phủ ót chấm vai nhìn từ xa có thể nhầm lẫn cậu với con gái tuổi trăng rằm.

Thứ gây nhầm lẫn nhiều nhất có lẽ là nước da trắng sứ của cậu, nhưng giờ đây trên làn da ấy đầy rẫy vết bầm.

Một vết trên bả vai gầy gò, một vết trên phần bắp tay thon, đáng sợ nhất là ngay hõm eo bên trái lúc bình thường có một vết bớt hình số hai nay lại có một vết bầm lớn nhìn qua như chân ai dùng hết lực mà đạp.

Lộc Y nhìn thấy thì nhíu mày, lấy khăn lau qua quýt trên người, sau đó muốn đi ra ngoài lấy chai rượu thuốc xoa lên nhưng chợt khựng lại.

Mùi thuốc rượu nồng như vậy mẹ chắc chắn ngửi thấy được.