Trong lúc Tề Tuấn đang sầu lo về đời sống hôn nhân sắp tới của ông chủ nhà mình thì Lộc Y cầm mớ khô bò trên tay đứng ngẩn ngơ nhìn theo chiếc xe hơi vội vã lăn bánh đi dưới cơn mưa tầm tã.
Có vài người khách kỳ lạ như vậy, đồ bỏ vào túi rồi đến khâu tính tiền lại quanh xe không mua.
Lộc Y cũng quen với việc này rồi. Cậu thở hắt ra toan đem đồ vào nhà. Nhưng khoảnh khắc cậu hạ mắt dòm xuống Lộc An muốn ẵm cháu lên thì chợt cứng người.
***
“Thằng chó! Cởi dây, mở cửa cho tao! Hôm nay tao phải đánh chết mày! Đánh chết mày!”
“Con tao thì tao dạy mắc mớ gì tới mày mà mày đánh tao? Thằng chó! Bóng đĩ Mân! Thằng lập dị! Mở cửa cho tao!”
Trong gian bếp nghèo nàn chỉ có le que vài chiếc nồi cùng dàn chén cũ, nhìn quanh quẩn chỉ được mỗi chiếc bếp ga được mua gần năm năm là đáng giá vang đầy tiếng chửi rủa của gã trai gầy cồm đang dầm mưa ngoài cửa bếp.
Cửa gỗ sau được Lộc Y chốt chặt nhưng đang rung bần bật do gã Lộc Khương cứ dùng bả vai huých vào cửa liên tục.
Mỗi lần gã dùng sức thì cả gian bếp lợp bằng tôn cũng rung lên, bóng đèn tròn đang treo trên trần nhà tỏa ánh sáng vàng vọt leo lét cũng lắc lư liên hồi.
Gã không những tông cửa mà còn chửi mắng em trai liên tu bất tận mà cái từ bóng đĩ Mân là từ thô tục nhất ở trấn Sa Mây cũng nói ra luôn rồi.
Nói về nguồn gốc cái từ bóng cái Mân này phải hỏi các cụ cao tuổi trong trấn. Thuở xưa ở đây chỉ toàn rừng là rừng, trấn nhỏ cũng không được gọi là Sa Mây như bây giờ mà gọi là thôn Sa Mân.
Sở dĩ có tên như vậy là vì ở trong thôn nhỏ có một nhóm người Mân sinh sống.
Người Mân sống dựa vào rừng Nậm Pủ. Vì trong rừng có nấm tươi, rau ngon cùng trái dại ngọt lành, lại có con suối Khê Hoa lắm cá.
Chỉ cực một nỗi là mỗi lần đi đến suối cần tiêu tốn nhiều ngày, đi đường rừng cũng rất cực, nhưng người Mân chăm chỉ mỗi lần mưa lớn về là lại tổ chức vào rừng bắt cá. Đến nay truyền thống này người dân trấn Sa Mây vẫn còn lưu giữ, vào mùa mưa đám đàn ông kết thành đoàn vào rừng bắt cá đem về trấn bán.
Cuộc sống của người Mân đơn giản chỉ xoay quanh trồng trọt và săn bắt hái lượm giống như bao thôn nhỏ sống gần rừng khác. Nếu có điều gì đặc biệt là đàn ông ở đây có thể mang thai và sinh con được.
Người Mân sống cách biệt với thế giới bên ngoài, tự làm tự ăn nên không hề biết đàn ông có thể sinh con là việc hiếm lạ đến cỡ nào.