Chương 4: Đàn ông chững chạc thành đạt

“Lấy thêm một lốc nước chanh có ga, năm gói khô bò đi!”

Từ ghế sau xe vang lên tiếng nói chuyện của đàn ông, sau đó một tờ năm trăm chìa ra khỏi cửa sổ xe. Tài xế thấy liền vội nói:

“Anh Ngạn, để em trả cho! Đưa tiền lớn như vậy sao nhóc chủ quán có tiền thối chứ?”

Người được gọi là anh Ngạn chính là Sầm Minh Ngạn. Hắn từ chối tài xế:

“Lương của cậu là do tôi trả. Tề Tuấn, bớt dành trả tiền với tôi đi, kẻo bạn gái cậu lại nói cậu làm việc suốt ngày ở garage lại chẳng có dư. Hết nghi ngờ cậu đi chơi gái lại nghi ngờ tôi bốc lột cậu.”

Nhắc đến bạn gái Kiều Chi Tề Tuấn liền nhớ đến hành động hàm hồ của cô mấy tháng trước. Anh liền gãi đầu, cười xấu hổ.

Vì Sầm Minh Ngạn có ơn cứu mạng với Tề Tuấn lại giúp anh có công ăn việc làm ổn định nên có việc gì cần tiêu tiền cho ông chủ anh lại tiêu không cần phải nghĩ. Hậu quả là cuối tháng bạn gái Kiều Chi muốn anh dẫn đi ăn lẩu, anh lại không còn tiền. Mấy lần như vậy khiến Kiều Chi nghi ngờ có phải bạn trai mình có tình mới không, hay lại sinh tật xấu ăn bánh trả tiền rồi.

Kiều Chi nóng nảy lớn tiếng chất vấn Tề Tuấn tại nơi làm việc của bạn trai, thì té ra anh lại tiêu hết tiền mua đồ ăn linh tinh cho ông chủ.

Kiều Chi nghĩ đến một người đàn ông giàu có, điển trai, cao lớn tràn đầy hoocmon nam tính như Sầm Minh Ngạn lại ăn mấy thứ linh tinh con gái thích đang thịnh hành trên mạng kia thì cảm thấy vô cùng vô lý, huống chi cô chưa thấy hắn ăn bao giờ.

Kiều Chi cảm thấy bạn trai dùng ông chủ làm lá chắn.

Bình thường Kiều Chi đến garage thăm người yêu cũng chỉ dám nói chuyện cùng mấy thanh niên cùng tuổi, người đàn ông chững chạc thành đạt như Sầm Minh Ngạn cô cảm thấy có khoảng cách quá lớn, luôn không dám bắt chuyện. Quá lắm là khi hắn mua đồ ăn cho thợ vào buổi chiều thì cười xã giao với hắn một chút.

Nhưng giờ phút cơn ghen tuông lên đến đỉnh điểm, Kiều Chi cũng chẳng quan tâm đến ngại ngùng gì, cô hùng hổ lôi kéo Tề Tuấn đến đối chất với Sầm Minh Ngạn. Lúc đó Sầm Minh Ngạn mới hay việc Tề Tuấn thỉnh thoảng trả tiền cho mấy gói bưu phẩm đồ ăn của hắn.

Nên từ đó về sau Sầm Minh Ngạn liền cấm tiệt Tề Tuấn trả tiền thay mình, nếu cần chi tiền gấp thì anh cứ liên hệ với kế toán Lưu Hữu Phước.

Giải quyết xong một Tề Tuấn thích trả tiền, Sầm Minh Ngạn quay qua nói với Lộc Ý:

“Nhóc con có không?”

“Có. Một lốc nước chanh với năm gói khô bò là…”

“Oa… hu hu hu… Ú ơi!”