Chương 3: Miệng phải ngọt một chút

Cửa che bằng mấy tấm thép của tiệm cách chiếc xe hơi màu đen bóng loáng cả một cánh tay. Nếu muốn đưa đồ qua thì chắc chắn phải dính nước mưa, tài xế không có ý gì là xuống xe lấy thuốc cả, vậy thì Lộc Y đành phải chịu ướt. Cậu hỏi vậy là để mình chỉ dầm mưa một lần.

Tài xế bên trong nhỏ giọng nói gì đó với ai ngồi phía sau xe, trong tiếng mưa rơi ào ạt Lộc Y không nghe rõ.

Bỗng gió mạnh thổi qua mang theo nước mưa khiến mái tóc trước trán cậu dính bết. Cậu nheo mắt, lấy tay vuốt tóc mái ra đằng sau lộ ra khuôn mặt thanh tú với làn da trắng lạnh.

Tài xế nói xong với người ngồi sau thì mới quay ra nhìn Lộc Y, đưa một triệu cho cậu:

“Không cần thối.”

Lộc Y vừa mới quay đầu nhìn vào trong nhà, thấy Lộc An ở bên trong ngoắc ngoắc tay với cậu thì khẽ cong khóe môi. Vừa lúc thấy tài xế hào phóng cho mình một trăm thì vội nói cảm ơn người ta.

Cậu sợ tài xế không nghe thấy nên nói rất to. Giọng còn vương nét cười, âm thanh trong trẻo lại ngọt ngào.

Bỗng cửa sổ phía sau xe hơi mở ra một chút, có một đôi mắt hai mí nhìn qua khe cửa với ánh nhìn sắc bén cùng trầm tĩnh.

Lộc Y không để ý, cậu cầm tiền cùng hai bịch snack lớn chạy trên nền xi măng lạnh vào trong tiệm, lấy thuốc trong tủ kính bỏ vào trong túi bóng đen, cột kỹ lại, rồi bỏ túi đen vào túi bóng trong, bỏ thêm ba chai nước suối vào cùng.

Cột kỹ lại tất cả rồi mới yên tâm đem ra cho khách.

Thuốc lá ba số năm X là loại thuốc đắt tiền, cả cây mười gói gần cả triệu, không thể để bị ướt được.

Đáng lý tiệm tạp hóa bé như cái lỗ chuột lại không có vốn nhiều như tiệm của Lộc Y sẽ không mua để bán, chứ đừng nói là tích cả cây. Nhưng tiệm cậu gần tiệm massage, ở đó toàn là dân có tiền biết đồ ngon, có vài người qua tiệm hỏi loại này nên cậu mới nói với mẹ để cậu nhập về bán.

Lộc Y đưa túi hàng cho tài xế thông qua cửa kính:

“Đây anh ơi!”

Tài xế nhận hàng xong thì muốn kéo cửa kính lên, lúc anh hạ mắt thì thấy cậu nhóc chủ tiệm lại ngước lên nhìn mình như có điều muốn nói. Khoảnh khắc đối mắt qua nhanh, khi anh nhìn lại thì Lộc Y đã lui vào dưới mái che, dùng vạt áo lau nước trên cánh tay nhỏ gầy.

Lộc Y vừa lau nước vừa mím môi. Mẹ dặn đối với khách sộp miệng phải ngọt một chút, người ta mua hàng xong thì phải nói cảm ơn anh, kèm thêm một câu cần mua gì anh ghé đây ủng hộ em chút nha.

Nhưng cậu mắc cỡ, miệng như con trai khép chặt, mãi không nói được lời chèo kéo khách mẹ dặn này.

“Lấy thêm một lốc nước chanh có ga, năm gói khô bò đi!”