Nghe giọng nói non nớt ngọng nghịu còn vương mùi sữa của bé, Lộc Y cong khóe môi gật gật đầu, rồi cậu nhìn vào trong nhà.
Nhà trên nhỏ hẹp chỉ có một chiếc giường tre, một cái bàn gỗ tròn và một cái võng, trong không khí xen lẫn mùi ẩm ướt của hơi nước còn có mùi nhang rẻ tiền mà Tôn Thái Lệ đốt trước khi đi làm bếp ở tiệm massage cách đây mấy căn nhà, gã anh trai Lộc Khương đang ngủ.
Thân hình gã ốm tong teo, da đen đúa thêm vào mấy hình xăm chẳng nhìn rõ hình thù trên người thì càng đen hơn.
Khuôn mặt gã nhỏ hẹp, môi thâm đen vì hút thuốc quá nhiều, tai thì mỏng bé tí teo như tai chuột, là tướng mạo chỉ người ích kỷ gian xảo. Trái ngược hẳn với em trai Lộc Y có một đôi mắt một mí to tròn sáng ngời, dáng dấp thon gầy vô cùng thanh tú, da dù phơi dưới nắng bao nhiêu cũng không đen nổi mà cứ trắng tái xanh.
Lộc Khương mới vừa từ trại cai nghiện về, ăn một tô cơm lớn cùng một nồi thịt kho trứng gà ta nhỏ mà Tôn Thái Lệ tỉ mẩn làm cho cháu nội ăn. Rồi gã mặc kệ cả nhà có ăn cơm chưa mà ngủ chẳng biết trời trăng mây nước gì trong cái hầm oi ả của trời sắp chuyển mưa, ngai ngái mùi đất.
Tính tình gã nóng nảy nên khi ngủ chẳng ai dám đánh thức gã dậy, sợ gã nổi điên đánh người.
Nghĩ vậy, Lộc Y cũng chẳng dám đánh thức Lộc Khương dậy để gã trông Lộc An cho cậu lấy đồ vào tiệm. Chủ yếu là cậu thấy phiền.
Lộc Y khiêng hai thùng nước suối chặn lối ra, cho Lộc An không chạy theo cậu ra ngoài.
Xong xuôi cậu bước ra cửa tiệm, vừa lúc đó có một chiếc xe hơi trờ tới.
Vỏ bánh xe dính đầy đất đỏ trông nhếch nhác nặng nề nhưng cũng không làm mất đi vẻ sang trọng của nó, nhất là đầu xe mạ chrome cùng logo có ba hình oval l*иg vào nhau bóng loáng.
Lộc Y không biết nhiều về các hãng xe, nhưng thấy gầm xe cao, thân xe to vuông vức nhìn rất chắc chắn, rất thích hợp để đi địa hình đồi núi gập ghềnh. Chủ xe hẳn là người có kinh nghiệm đi đường rừng, không giống mấy người khác đến đây mua đất lại đi loại xe gầm thấp, xe không chạy được trên đường đất đỏ gồ gề lại lắm sình bùn, phải bỏ xe dưới thị trấn, mướn xe ba gác mà đi coi đất.
Bỗng cửa sổ xe được kéo xuống, ai đó trong xe nói vọng ra:
“Một cây ba số năm X, ba chai suối! Lẹ lên chủ quán ơi, mưa rồi!”
Qua làn mưa mờ mịt Lộc Y không thấy rõ mặt tài xế, chỉ loáng thoáng thấy người này có một gương mặt tròn đầy, trông rất phúc hậu, tiếng nói sang sảng. Cậu nghe thấy liền vội đáp:
“Có ngay, anh chờ xíu! Chín trăm, có thối tiền không ạ?”