Chương 17: Vết son môi và lựa xương cá

Những điều này là do mẹ kể cho Lộc Y nghe chứ từ lúc sinh ra đến lúc cậu được mười lăm tuổi ba cậu say rượu té ao chết cậu không hề thấy hai chữ hiền lành dính dáng gì với ông cả.

Mà chỉ toàn là lời mắng chửi đồ con hoang, đồ xui xẻo kèm theo đòn roi không ngừng nghỉ mà thôi.

Nhưng cũng nhờ có ông mà Sầm Hùng cho phép Tôn Thái Lệ chân đi khập khiễng bất tiện vào làm bếp, cho Lộc Y được mang đồ ăn vặt vào tiệm massage bán cho khách.

Nên đối với người ba bạo lực năm xưa Lộc Y hận cũng chẳng đành mà thương cũng chẳng xong.

Nghe Sầm Hùng lại thúc giục mình gọi Sầm Minh Ngạn là chú út, Lộc Y dằn lại bóng ma trong lòng, gật đầu thuận theo với tâm lý biết ơn:

“Chào chú út, chào chú Tuấn!”

Đối với cái thói đi đâu cũng thích kết nghĩa anh em của anh hai nhà mình Sầm Minh Ngạn đã quen từ lâu, nhưng điều này không có nghĩa là hắn dễ dãi cho người khác kết mối thân tình với mình.

Nhất là loại người trong ngoài bất nhất, quen thói bạo lực với con nít lại sống tùy tiện phóng túng này.

Mũi ngửi thấy mùi hương thoang thoảng rẻ tiền từ người Lộc Y, mắt nhếch lên nhìn vết son đỏ trên sườn mặt thon rồi lia xuống vết trắng đυ.c khả nghi trên áo cậu, Sầm Minh Ngạn thả một hơi khói thuốc để xua đi mùi hương khó ngửi, nhấn đầu lọc vào gạt tàn trên bàn:

“Không cần. Tôi không có cháu trai lớn như vậy.”

Hắn đánh mắt về phía Sầm Hùng:

“Thằng nhóc bán tạp hóa này là lính của anh sao?”

Sầm Hùng cảm thấy hơi mất mặt. Em trai ông sao lại không nể mặt mũi ông thế này? Nhưng nghĩ lại từ trước đến giờ có mấy lần ông giới thiệu người quen mà Minh Ngạn nhận đâu, toàn là hắn nhìn thuận mắt mới tạo mối quan hệ làm ăn thôi.

Quả thật một Lộc Y không thân không thế thì chẳng có gì đáng để kết giao cả. Mấy lời vừa rồi chỉ đơn thuần là mấy lời rượu vào lời ra ông thường nói vui đùa trên bàn nhậu thôi.

Sầm Hùng nói vu vơ:

“Ừ, lính nhà anh. Mà này, ngày xưa ba nó cũng là thợ sửa xe đó. Sửa xe đạp. Nhóc con này cũng xem như là ăn bát cơm mang theo mùi dầu nhớt mà lớn lên. Minh Ngạn, tiệm em thiếu người phụ việc thì…”

Sầm Minh Ngạn ngắt lời Sầm Hùng, lạnh nhạt nói:

“Đủ người rồi. Rảnh rỗi thì lựa xương cá đi.”

Một cái chén sứ kèm một khúc cá lớn để vào chén sứ được Sầm Minh Ngạn đẩy ra trước mặt Lộc Y.

“Lựa cho sạch. Mà nói trước tôi thích sạch sẽ nên liệu mà làm.”

Gã đàn ông này ghét cậu.

Tâm tư Lộc Y nhạy cảm nên cậu nhận ra ngay gã đàn ông này không ưa mình. Nhưng bây giờ cũng không thể phủi mông bỏ đi, vả lại lọc xương cá cũng không phải chuyện gì to tát, cậu nhu thuận cầm đũa lên, cúi đầu đáp:

“Dạ.”

Bỗng Sầm Minh Ngạn mở bóp, lấy ra một sấp tiền năm trăm, hắn đếm cũng chẳng thèm đếm mà nhét tất cả vào túi quần Lộc Y.