Lách cách!
Bàn tay Lộc Y rung lên mất kiểm soát khiến chén đũa trên mâm va vào nhau vang lên tiếng động vụn vặt.
Mấy gã đàn ông ngừng nói ngước mắt nhìn cậu. Sầm Hùng ngoắc tay với Lộc Y:
“Mau mang cháo lại đây. Không thấy khách chờ à? Sao hôm nay mặt mày mày tái mét vậy?”
Lộc Y dằn lại cơn sóng dữ trong lòng, cậu bưng mâm lại gần bàn, đứng gần Sầm Hùng, nhanh nhẹn lấy chén đũa để lên bàn:
“Dạ, chiều nay trời mưa nên con cảm thấy hơi lạnh. Cháo cá còn nóng mời mọi người dùng.”
Sầm Hùng vỗ mạnh vào vai Lộc Y:
“Cái thằng này yếu, mới có chút xíu đó mưa mà mặc áo dài tay rồi.”
Lộc Y không nói gì, cậu cười gượng gạo nhưng tay vẫn thoăn thoắt múc cháo ra chén cho khách.
Càng đứng gần gã đàn ông xăm hình rắn kia cậu càng thấy khó chịu. Cậu muốn rời khỏi đây ngay lập tức, nhưng Sầm Hùng lại nắm cánh tay cậu, giơ tay về phía hai người ngồi đối diện mình:
“Lộc Y, đây là chú Tề Tuấn còn đây em trai chú hai Sầm Minh Ngạn ở dưới thành phố lớn lên đây lập nghiệp. Mày kêu là chú út hay chú Ngạn cũng được. Giờ chào một tiếng chú út nghe coi!”
Lộc Y cười càng gượng gạo hơn.
Nói về cái quan hệ họ hàng bắn đại bác cũng không tới này thì phải lùi về ngày xưa cách đây khoảng hai chục năm hơn lúc Sầm Hùng lên cái chốn khỉ ho cò gáy Sa Mây này lập nghiệp.
Nghề chính của ông ta lúc đó là cầm đồ và khai thác gỗ. Nhưng ông ta nghiêng về phía làm gỗ hơn vì nhu cầu gỗ tạp để sản xuất đồ dùng công nghiệp của thành phố rất lớn nên cái nghề này làm rất ra tiền, đủ nuôi sống mấy anh em đi theo ông ta. Về sau chính phủ siết chặt việc khai thác nên ông ta mới chuyển qua hẳn dịch vụ cầm đồ, tiện thể mở tiệm massage để mấy anh em có chỗ nghỉ ngơi.
Việc Sầm Hùng chuyển đổi việc làm ăn Lộc Y không biết là khi nào, qua lời mẹ kể cậu chỉ biết giao tình giữa ông ta và ba cậu – Lộc Ân bắt đầu khi Sầm Hùng bắt đầu xây nhà.
Một căn ở dưới thị trấn làm tiệm cầm đồ, một căn gần rừng Nậm Pủ tiện cho việc khai thác gỗ. Lượng công việc tương đối nhiều nên ngoài thợ xây chuyên nghiệp Sầm Hùng mời từ nơi khác đến ông ta cũng mướn thêm người ở trấn Sa Mây làm những việc lặt vặt, trong đó có cả Lộc Ân nhân lúc nông nhàn mà tham gia xây dựng để kiếm thêm chút tiền cho gia đình.
Trong đám thợ Sầm Hùng quý Lộc Ân nhất do tích cách ông hiền lành, làm người lại thật thà trung thực, sai đi mua đồ là về nói rõ ràng chi bao nhiêu rồi đưa tiền dư lại cho ông. Nên đi nhậu ở đâu Sầm Hùng cũng dắt Lộc Ân đi theo, thân thiết tới mức xưng huynh gọi đệ trên cả bàn nhậu.
Lộc Ân nhiều tuổi hơn là anh, còn Sầm Hùng là em.