Chương 13: Không có lông cũng chẳng có râu

Lý Lan Hoa ôm cứng Lộc Y, chu môi hôn liên tiếp vào má cậu:

“Không thả! Không thả! Cái thằng này được mỗi cái mặt đẹp trai còn miệng thì xấu xa muốn chết! Sau này không được nói công chúa có râu nữa biết chưa? Còn cái nghệ danh của chị nữa, cũng không được nói luôn! Ây da, sao cưng hai mươi tuổi rồi vẫn chưa mọc râu nhỉ? Ghen tị muốn chết đi được! Phải hôn một cái nữa mới xoa dịu trái tim tổn thương của công chúa.”

Lộc An cũng cười hì hì nắm lấy vạt áo trước ngực Lộc Y, hô hào theo Lý Lan Hoa:

“Hi hi! Hôn! Hôn! Út! Út! Chụt!”

Ba người hôn tới hôn lui loạn thành một đống nên không một ai để ý đến Tôn Thái Lệ khi nghe đến việc hai mươi tuổi vẫn chưa mọc râu của con trai út thì giật bắn mình, giá múc cháo cầm trên tay cũng hơi run.

Nhưng sau đó bà lại làm như không có chuyện gì, chỉ là tốc độ múc cháo rất nhanh. Múc xong bà đặt tô lên bàn, cau mày nhìn Lý Lan Hoa và Lộc Y đang thân thiết dính chùm lấy nhau, chép miệng nói:

“Thằng Lộc Y dậy thì trễ nên chưa mọc râu. Mai mốt cũng mọc thôi hà! Bây đừng có ăn nói linh tinh, nào có đàn ông nào mà không mọc thứ đó. Xong rồi, đem lên đi!”

Từ lúc Lý Lan Hoa chưa trang điểm như phụ nữ thì anh và Lộc Y có tắm chung vài lần. Theo anh thấy, đừng nói đến râu đến cả lông chân và mấy chỗ vùиɠ ҡíи nhóc con kia cũng không có luôn, hoặc cứ mọc còm cõi như lông tơ ấy.

Trong ấn tượng của anh Lộc Y mềm mịn, trơn mẩy như mấy cái bánh trôi nước mà ngày rằm tháng bảy má Năm hay nấu ấy.

Mới đầu anh còn nghĩ gia cảnh cậu nghèo túng, không có nổi mấy bữa ăn giàu dinh dưỡng nhưng về sau có gì ngon ở tiệm anh đều để dành cho cậu một phần nên cậu không hề thiếu ăn, ngược lại còn tăng lên năm ký, có điều thịt dồn hết xuống mông và đùi mà thôi.

Nên đây không phải là dậy thì muộn, mà thực chất cơ địa của Lộc Y là như vậy.

Nhưng Lý Lan Hoa không dám phản bác lời Tôn Thái Lệ nói. Chỉ có thể cười xòa cho qua chuyện rồi đứng dậy muốn mang mâm thức ăn lên phòng.

Nhìn dáng vẻ uốn éo đứng lên khó khăn của Lý Lan Hoa, Lộc Y đưa Lộc An cho anh ẵm, còn bản thân thì rút khăn giấy ướt trên bàn lau mặt:

“Để em mang lên cho!”

Quả thực bây giờ Lý Lan Hoa không tiện đi lại nhiều. Với lại lúc nãy nghe tin con nhỏ Tố My bị Sầm Hùng cấm túc nên cũng hơi rén, sợ dáng vẻ bất nam bất nữ của mình khiến khách phòng VIP mất hứng.

Thấy Lộc Y cầm mâm muốn thay mình mang lên phòng thì anh liền kéo tay cậu, nhỏ giọng nói:

“Em trai của anh Hùng trong phòng đó đấy. Ổng cũng ở trong đó luôn. Lúc nãy con My vừa vào phòng chút xíu là ôm mặt khóc chạy ra. Chị cũng không biết tình hình ra sao. Nhưng ráng đi khẽ nói nhẹ cười duyên chút, biết chưa?”