Chương 12: Princess Lý Lan Hoa

Quả thật, với mái tóc đen dài buông xõa cùng dáng vẻ uyển chuyển thướt tha, nếu nhìn từ xa thì rất giống phái nữ nhưng khi đứng ở khoảng cách gần quan sát thì liền thấy được những đặc điểm của đàn ông.

Như khung xương hàm to được giấu dưới mái tóc đen dày, như bàn tay to dù được điệu đà sơn phết màu hồng phấn cũng không giấu đi được sự thô kệch.

Đây là một người đàn ông cố tình ăn mặc như đàn bà.

Nhưng hình như Tôn Thái Lệ đã nhìn quen rồi nên chỉ đáp lại người nọ một câu biết rồi liền giao cháu trai trên tay cho Lộc Y tiếp tục đút cháo cho bé, còn bản thân bà thì đi chuẩn bị thức ăn cho khách quý phòng VIP 1.

Thấy Lộc An đang ngoan ngoãn há miệng ăn cháo Lộc Y đút thì người mặc váy đen liền nhoẻn miệng cười lắc mông đi lại gần hai chú cháu:

“Cục cưng đến rồi à? Qua đây dì Hoa ẵm xíu coi.”

Người tự xưng là dì Hoa khi đi đến gần Lộc Y thì tiện tay nhéo má cậu một cái:

“Làm gì mà mặt mày chầm dầm vậy bé đẹp trai.”

Lộc Y ngoảnh mặc đi không cho người mặc váy đen nhéo, mặt lại càng chầm dầm hơn:

“Tay chân cho đàng hoàng. Lộ râu rồi kìa Princess Lý Lan Hoa!”

“Cái gì?”

Nghe Lộc Y nói vậy, Lý Lan Hoa hốt hoảng xách váy muốn chạy lên lầu lấy đồ trang điểm.

Lộc Y bật cười, đẩy Lý Lan Hoa ngồi xuống ghế dựa cạnh mình.

“Lừa chị đó!”

“A!”

Khoảnh khắc chạm mông vào ghế không hiểu sao Lý Lan Hoa liền kêu lên một tiếng khiến Tôn Thái Lệ đang múc cháo cũng tò mò nhìn qua.

Lộc Y hoảng hốt:

“Sao thế? Đυ.ng trúng gì rồi à?”

Vẻ mặt Lý Lan Hoa trở nên ngượng ngùng khó nói nhưng đáy mắt lại ẩn chứa ý xuân. Lộc Y nhìn thấy thì mặt liền lạnh đi, nhạt nhẽo hỏi:

“Thằng cha kia về rồi phải không?

Lý Lan Hoa cười xòa:

“Có ai về đâu. Ây da, hôm nay có mang nước yến cho chị không?”

Thấy mặt Lộc Y vẫn lạnh như tiền Lý Lan Hoa cũng không chờ cậu trả lời mình mà tự lục lọi trong túi bóng đen lấy ra một lon nước yến. Anh bật nắp lon uống một ngụm rồi cười tủm tỉm dựa vào vai Lộc Y:

“Chỉ có cục cưng là thương chị nhất. Biết mang nước ngọt cho chị uống!”

Bả vai đau nhức bị Lý Lan Hoa đυ.ng trúng khiến Lộc Y nhíu mày, cậu đẩy anh ra, giọng điệu đã ấm hơn một chút:

“Hôm nay chị xịt hết nửa chai nước hoa à? Ngửi đau cả đầu. Tránh xa em ra. Trả năm chục ngàn đi!”

“Mười lăm ngàn lại độn giá lên năm chục. Cái thằng nhóc vô lương tâm này! Đồ gian thương, muốn chị trả tiền đúng không? Ha ha, chờ đón nụ hôn nồng cháy của chị đi!”

“Không thích! Không thích! Tránh xa em ra!”

Lý Lan Hoa chu môi muốn hôn một cái trên mặt Lộc Y. Cậu quay mặt đi nhưng trong lòng đang ôm trẻ con nên động tác tránh né cũng không nhanh nhẹn gì. Cuối cùng một vết son môi đỏ chót cũng in trên quai hàm thon gọn.

Lộc An không hiểu chuyện gì xảy ra nhưng thấy người lớn hôn qua hôn lại rất vui nên bé cũng cười hi hi chu đôi môi nhỏ xíu dính đầy cháo hôn lên ngực chú út mình.

“An An không hôn, dính hết cháo lên áo chú rồi!”

“Chị Hoa không được! Thả em ra!”