Nghe tin này, Dương Việt ngạc nhiên đến độ chẳng thèm chơi game, há to miệng nói:
“Cái gì? Con My bị cấm túc á? Ai cấm nó? Bao lâu?”
“Anh Hùng. Nghe bảo là một tháng chi đó. Ai mà biết được. Mày vào mà hỏi nó. Chắc giờ đang khóc bù lu bù loa trong phòng đấy!”
Nghĩ đến cái tính hung dữ gặp chuyện gì không vừa ý là đập phá đồ đạc, chửi đổng của Tố My Dương Việt liền nhịp dò không đi. Gã hất đầu về phía Lộc Y:
“Nhớ giữ mồm giữ miệng. Có chuyện gì anh cũng không cứu nổi mày.”
“Dạ, em biết rồi. Cho nhóc An ăn cơm xong là em về ngay.”
Lòng Lộc Y căng thẳng. Cậu cõng gù trên vai bước vào phòng bếp.
Ánh đèn trong bếp sáng choang trái ngược hẳn với bên ngoài âm u chỉ lập lòe mỗi tia sáng mỏng manh của bóng đèn đỏ. Cạnh bếp ga đang cháy đỏ lửa Tôn Thái Lệ đang dùng muôi khuấy nồi cháo cá nóng. Hương thơm từ hành lá và hành phi từ trong nồi cứ thế lan tỏa khắp gian bếp nhỏ, xua đi cái lạnh của cơn mưa chiều.
Thấy con trai út cõng cháu trai đến Tôn Thái Lệ liền lau tay vào khăn bếp, khuôn mặt nhăn nheo sạm nắng vì vất vả mưu sinh nở nụ cười hiền từ. Nhưng khi bà nhìn đến mặt cháu trai nhỏ thì liền biến sắc, khập khiễng đi lại gần Lộc Y:
“Ai đánh nó? Thằng Khương phải không? Sao mày để bé An lại gần thằng điên đó thế hở con?”
Lộc Y ẵm Lộc An từ trong gù ra đưa cho Tôn Thái Lệ, cau mày nói:
“Sao con dám để bé An cho ổng giữ. Con bán hàng để nó lên xe chòi chân. Nó đái dầm gần chỗ ổng ngủ thế là tát thằng nhỏ.”
“Cái thằng chết tiệt đó cũng chẳng biết xót con! Cục cưng của nội có đau lắm không? Để nội lấy đá chườm cho con nhé!”
Tôn Thái Lệ đau lòng xoa khuôn mặt sưng vù của Lộc An. Bé con chẳng hiểu bà nội suýt xoa cái gì, bé quay đầu đòi Lộc Y ẵm:
“Ú ơi… ẵm ẵm! Đói đói!”
“Để bà nội múc cháo cho con ăn nha!”
Tôn Thái Lệ toan ẵm Lộc An lại gần bếp múc cháo nhưng không biết nghĩ gì bà chợt dở áo của Lộc Y lên.
Lộc Y giữ chặt vạt áo, lùi ra xa:
“Má làm gì vậy?”
Biết con trai út không cho mình xem thương tích trên người Tôn Thái Lệ rút tay về, đánh khẽ vào đầu cậu một cái:
“Giấu, giấu, giấu! Lát về tui xoa thuốc cho!”
“Giờ đi lấy cái khăn bỏ cục đá vào chườm cho thằng nhỏ đi!”
Tôn Thái Lệ nói rồi ẵm cháu trai lại gần bếp múc cháo.
Trên lầu bỗng có tiếng giày cao gót giẫm lên cầu thang làm bằng đá cẩm thạch, sau đó một người mặc váy đen dài tay xuất hiện ở dưới chân cầu thang:
“Má Năm, anh Hùng nói má đem cháo lên phòng VIP 1 lầu hai.”
Giọng nói của người mặc váy đen này nghe hơi lạ, như cố tình ép giọng để trông mỏng manh giống con gái hơn. Quả thật, với mái tóc đen dài buông xõa cùng dáng vẻ uyển chuyển thướt tha, nếu nhìn từ xa thì rất giống phái nữ nhưng khi đứng ở khoảng cách gần quan sát thì liền thấy được những đặc điểm của đàn ông.