Dương Việt đưa tiền cho Lộc Y xong thì tự nhiên như không lục lọi trong túi bóng của cậu rồi lấy ra một gói thuốc lá màu đỏ và hai lon nước ngọt ném cho Triệu Quốc Cường ở phía đối diện.
Triệu Quốc Cường nhanh tay chụp lấy, thấy Lộc Y sửa soạn mang gùi trên vai sấp sửa đi vào trong tiệm thì vội kéo cậu lại:
“Lộc Y, anh dặn này. Hôm nay có khách quý đến chơi nên mày đừng để nhóc An chạy lung tung lên phòng VIP 1 lầu hai nghe chưa? Nay cũng đừng có buôn bán gì.”
“Ai vậy anh?”
Lộc Y căng thẳng. Việc buôn bán tạp hóa ở nhà chẳng được bao nhiêu, thực chất bán hàng cho mấy tay ma cô và nhân viên trong tiệm massage mới là nguồn thu chính của cậu.
Ở đây là chỗ ăn chơi nên toàn là khách có tiền, vì muốn sĩ với gái nên rất chịu chi, chẳng cần nói đâu xa Dương Việt chỉ là kẻ gác cổng thôi mà khi mua đồ của Lộc Y còn dư mấy tờ tiền lẻ cũng cho cậu hết, không cần thối.
Trong ánh đèn mờ mờ của tiệm massage gương mặt Triệu Quốc Cường hiện ra nửa sáng nửa tối, nhưng cũng đủ để Lộc Y thấy vẻ nghiêm trọng trên mặt anh ta.
Dương Việt vừa chơi game vừa cười, dáng vẻ không mấy để tâm:
“Chỉ là em trai của anh Hùng thôi mà. Mày làm quá thằng nhóc nó sợ đái ra quần bây giờ. Khà khà!”
Cái miệng ăn nói chẳng thèm để ý gì cả của Dương Việt khiến Lộc Y ngượng chín mặt, cười gượng.
Trái ngược với bộ dáng xuề xòa ruột để ngoài da của Dương Việt, Triệu Quốc Cường lại bày ra vẻ nghiêm túc, nhỏ giọng nói:
“Cái thứ không tim không phổi như mày có ngày bị đuổi việc cũng không biết lý do tại sao. Con My vừa mới vô phòng VIP, tưởng câu cá lớn đấy, ai mà ngờ bây giờ bị cấm túc trong phòng rồi.”
Tố My là một cô nàng có sắc vóc, tuy không giỏi massage như nhân viên khác nhưng cô ta lại có cái miệng biết nói lời hay cùng mấy “ngón nghề phòng the” khiến khách vui vẻ xì tiền ra nên đây là gà cưng của Sầm Hùng, không ai dám nói nặng nhẹ, đừng nói đến việc bị cấm túc trong phòng.
Cấm túc đồng nghĩa với việc không được ra khỏi phòng, không được tiếp khách. Chiêu này Sầm Hùng thường áp dụng với mấy cô nàng không nghe lời, làm khách phiền lòng. Ai cũng sợ cả hình phạt này cả, nhất là Tố My, vì không làm việc thì làm gì có tiền xài, với cái thói tiêu hoang vào mỹ phẩm váy vóc của cô ta việc này chẳng khác gì triệt đường sống cả.
Nghe tin này, Dương Việt ngạc nhiên đến độ chẳng thèm chơi game, há to miệng nói:
“Cái gì? Con My bị cấm túc á? Ai cấm nó? Bao lâu?”