Thế giới 2: Tặng gói combo tha thứ cho tra nam - Chương 2

Từ xa nhìn thấy đuôi xe, trong xe hơi màu đen vang lên một giọng nói: “Điều tra tư liệu của cậu ấy.”

“Vâng.”

Địch An Mạch không có về Thẩm trạch, mà về tiểu biệt thự hai ngày trước mới chuyển vào, chuẩn bị sống chung với Hà Hạo Phong.

Biệt thự nhỏ này là do nguyên chủ tự bỏ tiền mua, tiêu tốn gần như toàn bộ tiền tiết kiệm của nguyên chủ, mỗi một nơi trong nhà đều là cậu tỉ mĩ thiết kế sắp xếp, tràn ngập hương vị về ngôi nhà mà nguyên chủ hướng tới.

Có điều từ lúc căn biệt thự này được trang hoàng xong, chỉ có một mình nguyên chủ đến đây, bạn lữ trong tưởng tượng của cậu chưa từng bước chân đến.

Địch An Mạch lại rất vừa ý, cậu không thích không gian sống riêng tư của mình có người khác bước chân vào, nhất là người cậu không thích.

Hai người trước chuyển ra khỏi nhà, cộng thêm ngày hôm sau đi đăng ký kết hôn với người mình yêu, quá hưng phấn một đêm không ngủ, hôm qua lại đợi nam chủ một ngày, tối qua đương nhiên là không ngủ ngon, sáng sớm hôm nay lại chạy đi bắt gian, cơ thể này bản chất đã không tốt, dưới sự thôi thúc của 022, Địch An Mạch về đến nhà tắm rửa xong liền leo lên giường.

Một giấc ngủ đến chạng vạng, sắc trời dần tối, Địch An Mạch dưới ánh nắng hoàng hôn mới tỉnh lại.

[Ký chủ, ngài nên ăn bữa tối rồi.] 022 nhắc nhở nói.

Mở mắt nhìn chằm chằm trần nhà một hồi, Địch An Mạch mới phản ứng lại hiện giờ cậu đã đổi thế giới khác, chậm rãi xoay người, nhắm mắt tiếp tục ngủ.

Đối diện với ký chủ từ chối không hợp tác, 022 lập tức cảm thấy tình cảnh khó khăn.

Thế giới này không có Tạ Cảnh Hành bảo mẫu toàn năng kia, nó lo lắng đầu tiên không phải là ký chủ có phải có thể hoàn thành nhiệm vụ hay không, mà là ký chủ có tự giày vò mình đến chết trước khi hoàn thành nhiệm vụ không.

Thế giới trước nếu như không gặp được Tạ Cảnh Hành, Địch An Mạch là điển hình 3 ngày 2 bữa.

Không để ý đến lo lắng của hệ thống nhà mình, Địch An Mạch ngủ đến sáng sớm ngày hôm sau, cậu bị một cuộc điện thoại làm ồn tỉnh.

Không có tên, Địch An Mạch trực tiếp nhấn nghe điện thoại.

“Thế nào rồi? Hôm qua có bắt được không? Cậu cũng không cần lo lắng, tôi sớm đã nói rồi Hà Hạo Phong là tên tra nam, cậu còn không tin, nghe lời anh nói, nhanh chóng chia tay với hắn đi.”

Mặc dù không nhìn thấy biểu tình của tối phương, có điều Địch An Mạch có thể nhạy bén cảm nhận được, sự vui sướиɠ khi người gặp họa trong ngữ khí của đối phương, cậu ừm một tiếng coi như là trả lời.

Người ở đầu dây bên kia giả mù mưa sa an ủi vài câu rồi cúp điện thoại.

Địch An Mạch thuận tay kéo số điện thoại này vào danh sách chặn, mới chú ý tới người gọi đến là "anh họ".

Tiếp đó là một đám "chị họ", "chú họ", "thím họ" thân thích bạn bè đều gọi điện đến cho Địch An Mạch.

Địch An Mạch nghe hai cuộc điện thoại, phát hiện bọn họ có mục đích gọi đến đều là thống nhất đến kinh người, liền mất đi hứng thú, dứt khoát ném sim điện thoại vào thùng rác.

[Ký chủ ngài nên ăn sáng rồi.] 022 lại nhắc nhở nói, nó cảm thấy ký chủ trải qua một thế giới tính khí hình như đã tốt hơn nhiều, thế mà còn để nó không ghi sở nợ, đối với chuyện này làm cho 022 thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng một hơi thở phào này còn chưa thở ra, đã nghe thấy Địch An Mạch nói: [Những người vừa điện thoại tới, bao gồm cả ngày hôm qua, điều chỉnh tư liệu bối cảnh ra cho tôi.]

Thì ra không phải là không ghi thù, chỉ là vừa mới tỉnh ngủ chưa phản ứng lại được, thế giới trước dưới sự sủng ái 10 năm như một của Tạ Cảnh Hành, tinh thần của Địch An Mạch đã thả lỏng hơn rất nhiều, buổi sáng thức dậy theo thói quen thả lỏng suy nghĩ – tự xưng là thói quen phát ngốc cũng từ kiếp trước được nuôi dưỡng ra, bởi vì Tạ Cảnh Hành sẽ thay quần áo đánh răng giúp cậu, thậm chí cả là cả đi tiểu, quả thật là hận không thể phát triển cậu thành người tàn tật.

[Bỏ đi, để tự tôi làm.] Trước khi 022 trả lời, Địch An Mạch đã xuống giường, từ tủ đầu giường lấy được máy tính mở ra.

Mười mấy năm ở kiếp trước, Địch An Mạch và 022 đã học được không ít tri thức về hacker, mặc dù tay nghề có thể không so được với hệ thống, nhưng dưới bối cảnh internet tương đối thịnh hạnh, còn chưa từng thất thủ.

Có điều sau đó vì tình huống sức khỏe cơ thể cậu, đã mấy năm không đυ.ng đến máy tính, bối cảnh thế giới này là cùng trình độ với thế giới trước, vừa vặn có thể luyện tập luyện tập.

Ngón tay Địch An Mạch múa như bay trên bàn phím, rất nhanh thông tin mấy người gọi điện đến đã xuất hiện trước mặt cậu, thậm chí bao gồm cả vị chuyện người anh họ trốn học đánh nhau, chú họ đến KTV bao ‘tay vịn’, thím họ đi làm tóc,... các loại chi tiết nhỏ nhặt đều rất rõ ràng.

Đem ảnh lấy được đem đến một quán rửa ảnh, rồi lại khống chế bọn họ đăng lên các kênh, thần không biết quỷ không hay mà đem các loại chuyện phong lưu tình sử của chú họ thím họ gửi cho đối phương.

Dự tính người nhà này sau đó sẽ gà bay chó sủa, Địch An Mạch nhẹ nhàng quét sạch dấu vết của mình để lại, thần khí sảng khoái xuống tầng ăn cơm.

Vừa mới xuống tầng, Địch An Mạch phát hiện trong bếp đến một hạt gạo cũng không có, thậm chí đến đồ nhà bếp đều là đồ mới cửa khui.

Vì thế cậu lại đi lên tầng, thay quần áo, chuẩn bị đi ra ngoài ăn, đúng lúc đi xử lý mái tóc, tóc mái hiện tại đã che khuất mắt không đẹp.

Vừa đi đến cửa, Địch An Mạch phát hiện có một vị khách không mời mà đến đang muốn ấn chuông cửa.