Thế giới 2: Tặng gói combo tha thứ cho tra nam - Chương 1

Tiếng lộc cộc của giày cao gót càng ngày càng xa, nhìn người phụ nữ ra vẻ ưu nhã đẩy cửa kính đi ra, Địch An Mạch rất có hứng thú mà nhướng mà, thả lỏng cơ thể dựa vào ghế: [Tiểu Nhị, cốt truyện.]

Còn tưởng Địch An Mạch vừa xuyên tới đã bị giáo huấn một trận sẽ có chút tức giận – 022 vội vàng truyền cốt truyện cho cậu.

Thế giới này cũng là một thế giới hiện đại, có điều lại là bối cảnh hào môn thế gia.

Cốt truyện chủ tuyến vô cùng đơn giản, chính là câu chuyện của cô bé lọ lem và tổng tài hào môn, nam chính trong cốt truyện chính chính là Hà Hạo Phong trong miệng người phụ nữ rời đi kia vừa nói.

Nếu như Địch An Mạch có giới tính là nữ, vậy thì thân phận của cậu hẳn là nữ pháo hôi độc ác kinh điển, có điều cho dù cậu là nam, cũng là nhân vật không sai biệt lắm với nữ pháo hôi ác độc.

Địch An Mạc phát hiện thân phận nguyên chủ tên là Thẩm Dĩ Nam, là nhị thiếu gia nhà họ Thẩm.

Kỳ thật nói là nhị thiếu gia nhà họ Thẩm, sau lưng lại bị gọi là con riêng, bởi vì năm đó Thẩm phu nhân vừa chết, Dư Thanh Lan đã mang theo Thẩm Dĩ Nam 3 tuổi bước vào cửa nhà họ Thẩm, mà trên báo cáo kết quả của Dư Thanh Lan đem tới, Thẩm Dĩ Nam quả thật là con trai của Thẩm gia chủ.

Cho nên từ nhỏ đến lớn, địa vị của nguyên chủ ở nhà họ Thẩm vô cùng lúng túng.

Nguyên chủ chỉ là công cụ để Dư Thanh Lan gả vào hào môn, càng đừng nói còn là cái đinh trong mắt người thừa kế chính thống – Thẩm Dĩ Bắc của nhà họ Thẩm, mà Thẩm gia chủ mặc dù nuôi dưỡng nguyên chủ, lại không hề có chút tình cảm nào với đứa con út này.

Lớn lên trong hoàn cảnh vặn vẹo như vậy, Thẩm Dĩ Nam đương nhiên cũng vô cùng thiếu tình thương, cho nên nam chủ chỉ thoáng thi triển thế công, nguyên chủ đã dễ dàng luân hãm, đối với nam chủ khăng khăng một mực, thậm chí nháo đến muốn gả cho Hà Hạo Phong.

Nhà họ Hà và nhà họ Thẩm là thế giao, thực lực hai nhà tương đương nhau, lúc đầu nghe thấy chuyện của Thẩm Dĩ Nam và Hà Hạo Phong, Dư Thanh Lan đương nhiên là mừng rõ như điên, khuyên cha Thẩm đồng ý, cha Thẩm vốn dĩ không thèm để ý đến nguyên chủ, cho dù nguyên chủ là gả hay cưới cũng không sao cả, liền dễ dàng mà gật đầu.

Hà Hạo Phong là con một, có điều cha Hà mẹ Hà là người nghĩ thoáng, nhìn thấy ai đứa trẻ lưỡng tình tương duyệt, cũng đồng ý mối hôn sự này, còn lén đính hôn, thương lượng ngày tổ chức hôn lễ.

Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, sau khi đính hôn không bao lâu, Hà Hạo Phong gặp được "tình yêu đích thực".

“Tình yêu đích thực” này như một ngôi sao băng không kịp đề phòng mà xông vào mắt nam chủ, cư ngụ trong lòng hắn, Thẩm Dĩ Nam là vị hôn phu đương nhiệm tự nhiên sẽ là chướng ngại trên con đường theo đuổi "tình yêu đích thực".

Rất nhanh đã xem xong tình tiết, Địch An Mạch quấy quấy ly cà phê đã nguội trước mặt: [Nhiệm vụ là cái gì?]

022: [Nhiệm vụ lần này của ngài chỉ có một, chính là đứng ở vị trí cao hơn nam chính.]

Nhiệm vụ này nghe ra thì dường như dễ dàng hơn thế giới trước, nhưng kỳ thật tương đối mơ hồ, ‘càng cao’ hơn này cũng không có bất cứ tiêu chuẩn nào, là chỉ càng có tiền hơn nam chính hay là cái gì khác.

Có điều Địch An Mạch cũng không rối rắm, dù sao chỉ cần không phải để cho cậu đi cướp đàn ông với nữ chính là được.

Loại đàn ông này cậu thật sự nhìn không vừa mắt.

[Công năng nhắc nhở độ hảo cảm còn không?] Địch An Mạch hỏi.

[Thưa ký chủ, còn, nếu như ngài cần có thể tùy thời hỏi tôi.] 022 trả lời.

[Điều tra độ hảo cảm của nam chủ.]

[Thưa ký chủ, độ hảo cảm trước mắt của nam chủ là: 50.]

Độ hảo cảm 50 bất quá chỉ là tương đối có hảo cảm, đến gọi là thích cũng không gọi nổi, tán tỉnh người ta đến muốn sống muốn chết gả cho mình, kết quả đính hôn rồi lại quay đầu thích người khác.

Tra nam!

[Ký chủ, ngài tính toán làm thế nào đối phó với nam chủ?] 022 hỏi.

Địch An Mạch không có hoạt động tâm lý phong phú như 022, cậu nhìn menu, lại gọi vài cái bánh kem cùng một ly nước canh, mới trả lời: [Đương nhiên là gậy ông đập lưng ông rồi.]

022: [...?]

Không để ý tới nghi vấn của 022, Địch An Mạch chuyên tâm thưởng thức điểm tâm.

Thẩm Dĩ Nam năm nay 20 tuổi, vừa mới tốt nghiệp đại học, vốn dĩ tính toán sau khi tốt nghiệp liền kết hôn với Hà Hạo Phong, hai ngày trước còn vui vẻ hưng phấn dọn đến nhà mới, hôm qua hẳn nên là ngày hai người đi đăng ký kết hôn, kết quả nguyên chủ đợi ở nhà cả ngày, thẳng đến khi trời tối, cũng không nhìn thấy Hà Hạo Phong xuất hiện.

Sáng hôm nay mới nhận được tin nhắn của Hà Hạo Phong nói lùi hôn lễ lại, kết quả không bao lâu sau lại nghe thấy có người nhìn thấy Hà Hạo Phong cùng một cô gái đi hẹn hò ở trung tâm thành phố, tức giận đi tới bắt gian, kết quả còn chưa kịp chất vấn, đã bị Thẩm phu nhân đang đi mua sắm ở gần đó dẫn đến quán cà phê này.

Vì thế mới xảy ra đoạn nói chuyện lúc Địch An Mạch vừa xuyên đến.

Hiện tại là tháng 5, mặt trời thành phố phương Nam có chút nóng rát, Địch An Mạch híp mắt nhìn rất nhiều biển số xe khi tìm được biển số xe của nguyên chủ, trên mặt đã có một tầng mồ hôi mỏng.

Cậu rất lâu rồi chưa từng bị phơi dưới ánh nắng mặt trời mãnh liệt như vậy, mồ hôi trên người làm cho cậu có chút khó chịu.

Có điều trước khi lên xe, cậu vẫn là dùng gương chiếu hậu soi soi một chút.

Gương mặt nguyên chủ không tòi, răng trắng môi hồng, ngũ quan tinh xảo, hai má còn hơi chút trẻ con, cười lên còn lộ ra răng nanh nhỏ, đáng yêu đến người khác phải mềm lòng, đừng nói là 20 tuổi, nói nguyên chủ 16 tuổi cũng không có người nghi ngờ.

Có điều nguyên chủ thường thích xụ mặt, rõ ràng là tương đối nghiêm túc, cộng thêm, tóc mái có hơi dài, khí chất cả người có chút tử khí âm trầm, cho nên cũng sẽ không có người phát hiện ra sự đáng yêu của nguyên chủ.

Mà nam chủ năm đó cũng bởi vì nụ cười của nguyên chủ mới quyết định theo đuổi nguyên chủ, chỉ có điều sau khi theo đuổi được phát hiện nguyên chủ không giống như trong tưởng tượng, cho nên đi tìm mục tiêu khác.

Địch An Mạch phân tích tâm thái của nam chủ, sau đó lộ ra nụ cười với gương chiếu hậu, duỗi tay chọc chọc lúm đồng tiền nhỏ khi cười lên của mình, mới vừa ý mở cửa xe chui vào ghế lái.

Lúc đi ngang qua một chiếc xe hơi, Địch An Mạch nhìn vào bên trong một cái.