Thế giới 1: Địch ảnh đế người gặp người yêu - Chương 30

Đảo mắt đã đến lễ trao giải Kim Bách Lai, Địch An Mạch được đề danh ở hạng mực nam chính xuất sắc nhất và nam phụ xuất sắc nhất, Trần Tiêu cũng được đề danh nam chính xuất sắc nhất.

Ngoài ra còn có Mục Hoành Viễn cũng được đề cử.

Trước một ngày diễn ra lễ trao giải, Địch An Mạch trước sau nhận được lời mời cùng đi thảm đỏ của Mục Hoành Viễn và Mục Hoành Viễn.

Tạ Cảnh Hành sau khi biết được, sắc mặt lập tức đen sì, ánh mắt u oán cho dù là Địch An Mạch cũng không chịu nổi, trừng anh một cái: “Chú Tạ, ngài lớn như vậy rồi, sao lại còn ấu trĩ như trẻ con tranh nhau kẹo thế?”

“Đoàn làm phim chúng ta cũng được đề cử, bảo bảo.” Tạ Cảnh Hành nói.

Làm bộ không nghe ra ám chỉ, Địch An Mạch nói: “4 đoàn phim em tham gia đều được đề cử.”

Tạ Cảnh Hành không ngừng cố gắng: “ "Phượng Hoàng Đồ Đằng" là phim nhựa có độ ảnh hưởng nhất năm có khả năng đạt giải nhất.”

Địch An Mạch nheo mắt nhìn anh: “Ý của anh là những bộ phim khác em diễn đều không hay?”

Cảm nhận được nguy hiểm ập tới, Tạ Cảnh Hành nào dám thừa nhận, vội vàng xua tay nói: “Không có, bảo bảo cho dù là biểu hiện ở bộ phim nào cũng đều rất tốt.”

“Phụt.” Nhìn dáng vẻ luống cuống của Tạ Cảnh Hành, Địch An Mạch không nhịn được mà cười ra tiếng: “Được rồi, em đều đã từ chối rồi, cùng anh đi thảm đỏ.”

Vui vẻ đến quá bất ngờ, Tạ Cảnh Hành còn chưa kịp phản ứng lại, nhất thời có chút sửng sốt, mấy giây sau cuối cùng cũng hồi thần, lập tức ôm Địch An Mạch lên xoay mấy vòng, sau đó cúi đầu hôn lên môi cậu, nụ hôn này không dài, lại hàm chưa quý trọng, hôn xong, Tạ Cảnh Hành chống trán lên trán Địch An Mạch, hô hấp hai người triền miên, anh khẽ nói: “Bảo bảo, anh yêu em.”

Giọng nói của anh chất chứa tình cảm nồng cháy như hơi thở của anh, đánh vào khoang mũi của anh, hô hấp của cậu cũng không tự chủ được mà nhanh một chút, hai tay ôm lấy cổ anh: “Em biết.”

...

Giải thưởng Kim Bách Lai là giải thưởng giải trí quốc tế cao nhất, đương nhiên sẽ không thiếu phát sóng trực tiếp, đoàn phim "Phượng Hoàng Đồ Đằng" thân là đoàn làm phim được đề cử những hạng mục lớn, thứ tự sắc xếp đương nhiên là áp trục.

Lúc Địch An Mạch và Tạ Cảnh Hành cùng nhau đi vào, nhận được sự chú ý chưa từng có trước đây.

Bộ vest bọn họ mặc hôm nay là cùng kiểu dáng, chỉ là Địch An Mạch thuần trắng, Tạ Cảnh Hành là màu xám, hai người đứng cùng một chỗ, một người cao lớn anh tuấn, một người tinh xảo, phá lệ hài hòa.

MC thiếu chút nữa mà nhét mic vào miệng, cho dù là trong hay ngoài giới, lời đồn hay là sự thật, Tạ Cảnh Hành đều là Diêm Vương mặt lạnh không dễ đến gần, từ khi nào mà chu đáo như vậy, thế mà còn mở cửa xe cho người ta.

Có điều vẫn may MC có kinh nghiệm phong phú, anh ta rất nhanh đã lấy lại tinh thần, bắt đầu báo báo tên người.

Tạ Cảnh Hành trước đó chưa từng tham gia lễ trao giải thưởng nào, cũng tính là lần đầu tiên đi thảm đỏ, có điều anh không hề rụt rè, biểu tình trên mặt... xưa nay trên mặt anh không có biểu tình gì, cũng tính là tương đối tư nhiên.

Địch An Mạch tính không phải là lần đầu tiên, có điều thân là thân xác của Kiều Linh Sam thì lại là lần đầu tiên, cho nên nụ cười của cậu có chút ngượng ngùng, mặc hơi đỏ lên, lộ trước màn hình, khiến cho khán giả xem phát sóng trực tiếp phải hét chói tai.

Trước khi đi tới giữa thảm đỏ, một phóng viên quá mức kích động, không cẩn thận mà vọt ra, Địch An Mạch thiếu chút nữa bị đυ.ng trúng, Tạ Cảnh Hành thuận thế kéo người, đem cậu lôi vào trong lòng, vừa vặn tránh được cú va chạm này.

Hai người cũng không để tâm đến ánh mắt của người khác, Địch An Mạch rất nhanh đã điều chỉnh biểu tình, quét mắt nhìn phóng viên kia, cười cười với anh ta, rồi tiếp tục đi về phía trước.

Tạ Cảnh Hành đồng dạng cũng nhìn anh ta một cái, người phóng viên kia trong lòng lộp bộp một tiếng, tay cầm máy ảnh cũng run nhẹ.

Không dễ gì mới tìm được cơ hội biểu hiện, 022 nói: [Ký chủ, tên phóng viên vừa nãy là cố ý xông ra đυ.ng trúng ngài làm ngài xấu mặt, nguyên nhân là muốn tạo một tin tức lớn, xin hỏi có cần giúp đỡ không?] Lúc hỏi ra câu này 022 còn rất có tự tin, theo như tính cách của ký chủ nhà nó, sao thế nào cũng phải làm cho tên phóng viên đó mất việc.

Dù sao hiện tại người chọc đến kỷ chủ, hoặc là treo số ngồi xổm trong tù, hoặc là thanh bại danh liệt nằm ở trong bệnh viện.

Nào biết lần này Địch An Mạch thế mà lại từ chối: [Không cần, đợi lát nữa có người xử lý hắn.]

022 mất đi giá trị tồn tại lập tức chán nản yên lặng lui xuống.

Chỗ ngồi của Địch An Mạch là ở bên trái Tạ Cảnh Hành, bên phải là Mục Hoành Viễn, Trần Tiêu ngồi ở phía sau.

Nhìn thấy Địch An Mạch đi tới, Trần Tiêu vẫy vẫy tay chào hỏi cậu, Địch An Mạch cũng cười cười đáp lại, Tạ Cảnh Hành không dấu vết mà trừng Trần Tiêu một cái, Trần Tiêu khó hiểu mà sờ sờ mũi, lại cười ngốc với Địch An Mạch.

Ánh mắt Mục Hoành Viễn nhìn Địch An Mạch có chút vui sướиɠ, lại có chút muốn nói lại thôi.

Đây là lần đầu tiên Địch An Mạch gặp lại Mục Hoành Viễn sau vụ tai nạn xe kia, hắn rõ ràng là gầy hơn một chút, có điều tinh thần nhìn không tồi, Địch An Mạch gật đầu với hắn, đúng lúc đang muốn đi qua ngồi xuống, lại nhìn thấy Tạ Cảnh Hành đi bên cạnh cậu nhanh chóng đi vượt qua, chắn giữa cậu và Mục Hoành Viễn.

Hai người đàn ông đối mắt nhìn nhau, lập tức tia lửa văng khắp nơi.

Bầu không khí nhất thời có chút giằng co.