Thế giới 1: Địch ảnh đế người gặp người yêu - Chương 27

Chỉ cần là người đàn ông bình thường, đều không hy vọng bạn lữ của mình bị người khác YY, càng đừng nói đến bản thân Tạ Cảnh Hành là loại người tương đối bảo thủ, có du͙© vọиɠ khống chế mạnh, cả ngày hận không thể đeo Địch An Mạch lên lưng quần mang đi theo.

Nhưng rõ ràng, Tạ Cảnh Hành mãi mãi không lay chuyển được Địch An Mạch.

Kỳ thật chỉ cần Địch An Mạch đứng ở trước mặt anh đỏ mắt lên, cho dù biết cậu chỉ là diễn, Tạ Cảnh Hành cũng không làm gì được cậu.

Cho nên Địch An Mạch dễ dàng lấy được vai diễn này.

Bởi vì Địch An Mạch hơn một năm qua đều duy trì hình tượng tương đối thành công, ở trong phim "Phượng Hoàng Đồ Đằng", cậu mặc dù là dùng phương thức tiềm quy tắc mà lấy được vai diễn, nhưng lúc nhân vật chính được công bố, hoàn toàn không có ai nghĩ đến phương diện đó, đều một mực xoát danh xứng với thực.

Luận tướng mạo thì Địch An Mạch ở trong giới cũng được xưng là số một số hai, trước đó mặc dù bị scandal quấn thân, nhưng đều là những tin tức giả, bản thân cậu không có tai tiếng gì, mặc dù không thường xuất hiện trước mặt công chúng, nhưng ấn tượng với fans lại tốt đến không có biên giới.

Càng không cần nói đến diễn xuất, không nhìn thấy trong nước ngoài nước đều có fans của cậu à?

Hơn nữa trước đó đã có scandal trải đệm, hiện tại fans của Địch An Mạch đã có sức chiến đấu vô cùng cường hãn, đối với những từ "tiềm quy tắc" "bao dưỡng" vô cùng nhạy cảm.

Có thể nói hiện tại có người nói Địch An Mạch bị bao dưỡng, có thể vừa mới đăng lên, đã bị fans "dùng nước bọt" trấn áp mà rụt đầu về.

Cho nên lúc "Phượng Hoàng Đồ Đằng"công bố diễn viên chính, trên mạng vô cùng hài hòa, fans điên cuồng thổi phòng phía đoàn phim, khen bọn họ tinh mắt mới chọn được Địch An Mạch.

Làm cho người biết nội tình đều cảm thấy dở khóc dở cười.

Trần Tiêu như ý nguyện được vào đoàn phim, mà nhân vật lại vô cùng trùng hợp là quân chủ Hằng Quốc đối diễn với vai diễn của Địch An Mạch nhiều nhất.

Dùng cách của hắn nói, đây gọi là duyên phận, vì thế còn cố ý đăng weibo tang Địch An Mạch tỏ vẻ ăn mừng, kết quả bị Tạ Cảnh Hành nhìn thấy, thiếu chút nữa là đá hắn khỏi đoàn phim.

Đáng nhắc tới là, Mục Hoành Viễn đã rất lâu rồi không xuất hiện cũng đến tham gia chọn vai diễn, có điều không được thông qua.

Lần trước sau khi xảy ra tai nạn xe cộ, Mục Hoành Viễn dường như không hề có ấn tượng gì với chuyện mình đã tập kích Tạ Cảnh Hành, nhưng Tạ Cảnh Hành cũng không buông tha cho cậu ta, mà ấn hắn nghỉ dưỡng vài tháng ở bệnh viện, còn treo số ở bệnh viện tâm thần, kiểm tra từng hạng mục, cuối cùng xác định trạng thái tinh thần không có bất thường mới buông tha cho cậu ta.

Cũng giày vò Mục Hoành Viễn cũng quá dữ, có điều Địch An Mạch không hề đồng tình với hắn, lúc đầu nếu như không phải cậu đuổi tới kịp, với tốc độ hai người họ lái xe lúc đó, Tạ Cảnh Hành còn thật sự có thể xảy ra chuyện.

"Phượng Hoàng Đồ Đằng" bắt đầu khai máy đã là hạ tuần tháng 3, vì để đuổi kịp bình xét giải thưởng Kim Bách Lai, đoàn làm phim phải tăng ca liên tục, nhất là Địch An Mạch, thân là nam chính có đất diễn nặng nhất bộ phim, 2 tháng rưỡi liên tục gần như thời gian quay mỗi ngày đều vượt qua 12 tiếng, có lúc đứng cũng có thể ngủ, mắt nhìn tháy có mấy lạng thịt trên người lại gầy xuống, đau lòng nhất vẫn là Tạ Cảnh Hành.

Nhưng cho Tạ Cảnh Hành đổi đủ loại đồ ăn bổ sung dinh dưỡng cho cậu, Địch An Mạch cũng không béo lên nổi một chút.

Có điều Địch An Mạch lại cảm thấy như vậy là vừa đủ, Phượng hoàng nước mất nhà tan, ưu tư sâu nặng, hình thể gầy ốm, ngược lại lại phù hợp với cơ thể hiện tại của cậu.

Vốn dĩ dựa theo quỷ củ, cảnh diễn sát thanh của Địch An Mạch hẳn là một màn cuối cùng, Phượng hoàng tự vẫn, nhưng cố tình Tạ Cảnh Hành lại quay trước, đem cảnh giường chiếu xếp xuống cuối cùng.

Một màn này là Phượng hoàng bị đưa tới Hằng quốc, hình ảnh cùng phòng với quân chủ Hằng quốc.

Tiếng nước vang lên, phượng hoàng ngồi trong thùng tắm, khói trắng lượn lờ dâng lên, chỉ nhìn thấy đầu tóc toán loạn cùng vai gầy ốm yếu lại trắng nõn, quân chủ Hằng quốc người mặc lòng bào, châm giẫm ủng mây, tiếp cận từ phía sau.

Nghe thấy tiếng bước chân, phượng hoàng ngồi trong thùng tắm cũng không quay đầu lại, chỉ nhìn thấy vả vai khẽ cứng đờ đến khó phát hiện ra.

“Mỹ nhân đây là căng thẳng?” Giọng nói trêu đùa của người đàn ông vang lên bên tai Địch An Mạch, giọng nói quen thuộc thiếu chút nữa đã làm cho cậu không diễn nổi.

Có điều nghĩ lại thấy buồn cười, người đàn ông này thật sự là lòng dạ hẹp hòi quá mức.

Kỳ thật tương đối mà nói, cảnh quay trong "Phượng Hoàng Đồ Đằng" tương đối bảo thủ, hoàn toàn không có cảnh lộ trước màn ảnh, chỉ có ống kính tương đối dẫn đến người khác suy nghĩ linh tinh.

Tâm tư xoay chuyển, trên mặt lại không hề lộ ra chút thần sắc nào, Địch An Mạch vén y phục màu hồng trên giá, thuận thế bọc cơ thể, cài thắt lưng, không hề lộ ra nửa phần xuân sắc.

Hiện trường sớm đã bị Tạ Cảnh Hành "dọn dẹp", ống kính đi theo phía sau anh, cho nên phóng lưng quyến rũ của Địch An Mạch chỉ có mình Tạ Cảnh Hành nhìn thấy, yết hầu anh căng lên, thiếu chút nữa lộ ra, cũng may anh đã phát huy định lực nhiều năm, cường ngạch tiếp tục diễn tình tiết cốt truyện.

Hồng y da trắng mái tóc đen, thật là một mỹ nhân khuynh quốc, quân chủ Hằng quốc có kiến thức rộng rãi không khỏi tán thưởng, hắn cơ hồ gấp không chờ nổi, bước tối ôm lấy phượng hoàng, tiến vào bình phong phía sau nội thất.

Quân chủ Hằng Quốc bị sắp đẹp dụ dỗ không có phát hiện ra, mỹ nhân trong ngực hắn lại che lấp hận ý nồng đậm dưới đáy mắt.

Cảnh quay này vừa kết thúc, Địch An Mạch một chân đá Tạ Cảnh Hành ra khỏi người cậu: “Đừng nói với em rằng Trần Tiêu đang phải quay cảnh khác, không có thời gian đến tham gia cảnh sát thanh này.”

Lời lấy lòng vọt tới cổ họng lại bị Địch An Mạch ngăn trở, Tạ Cảnh Hành cười cười lấy lòng cậu nói: “Bảo bảo, anh sai rồi, trách anh không nói trước với em, có điều cậu ta thật sự là có chuyện không đến được, anh và cậu ta có thể hình tương tự nhau, vừa vặn có thể làm thế thân.”

Địch An Mạch di chuyển tầm mắt từ mặt Tạ Cảnh Hành đến địa phương không che giấu nổi kia, hừ một tiếng: “Em mệt rồi, về nghỉ ngơi đây, đạo diễn Tạ, ngài tự mình từ từ giải quyết đi.”

Tạ Cảnh Hành: “...”