Thế giới 1: Địch ảnh đế người gặp người yêu - Chương 26

Dường như không ngờ Địch An Mạch sẽ đột nhiên xuất hiện, trong mắt Mạc Dĩ Trì tràn ngập kinh hỉ, chợt nghe thấy xưng hô xa lạ của Địch An Mạch, trong mắt hắn lại có một tia chua xót lướt qua.

Lúc này Mạc Dĩ Trì mặc áo blouse trắng, trên mặt còn đeo khẩu trang, không nhìn được thần sắc cụ thể của hắn, có điều Địch An Mạch xưa nay là người biết nhìn thấu lòng người, không khó đoán ra được sự cứng đờ của đối phương.

Địch An Mạch có tính nhẫn nại tốt, Mạc Dĩ Trì không nói gì, cậu cũng không lên tiếng, hai người đứng đối nhau không nói gì.

Không phù hợp với hình tượng trước giờ của Địch An Mạch, nhưng hiện tại vận khí của nam chính đã gần như bị xói mòn, tuyến thế giới hỗn loạn, phạm vi hành động của cậu cũng trở nên rộng hơn, đương nhiên cũng không cần phải giữ hình tượng trước đây.

Huống hồ cậu hiện tại đã bắt đầu cảm thấy thế giới này không còn thú vị nữa.

Mạc Dĩ Trì cảm xúc không ổn định, ngược lại cũng không chú ý đến bất đồng của Địch An Mạch, hắn tháo khẩu trang xuống, lộ ra gương mặt có vài vết sẹo dữ tợn, mấy vết sẹo này làm cho gương mặt vốn dĩ còn đang tuấn tú của hắn có vài phần khủng bố, nhìn thấy Địch An Mạch nhìn gương mặt của mình, Mạc Dĩ Trì cười cười với cậu: “Đây là ngày đó lúc tranh chấp Tạ tiên sinh không cẩn thận mà bị ngã bị thủy tinh cắt phải.”

Địch An Mạch gật đầu: “Anh không đánh lại anh ấy.”

“Ừm, đúng vậy, mặc dù nói ra thì có chút mất mặt, nhưng tôi quả thật không đánh lại anh ta.” Mạc Dĩ Trì gật đầu: “Có điều tôi không hối hận, tôi thật sự muốn cướp cậu đi, chỉ là không ngờ anh ta lại đến nhanh như vậy, chỉ thiếu một chút, tôi đã thành công rồi.”

Mạc Dĩ Trì mặc dù nói rất bình tĩnh, phảng phất như nói một chuyện nhỏ bé không đáng kể đến: “Là cậu nói Tạ tiên sinh thả tôi ra đúng không, cảm ơn cậu.”

Mặc dù bề ngoài là do Mạc Dĩ Trì tự mình chạy thoát, nhưng nếu như không phải Tạ Cảnh Hành cố ý thả lỏng, hắn căn bản không có cơ hội trốn đến đây, liên tưởng tới vừa nãy Địch An Mạch nhìn thấy hắn cũng không hề kinh ngạc, Mạc Dĩ Trì nào có không hiểu được.

“Có lẽ là vận khí của anh không tồi.” Địch An Mạch bình tĩnh phủ nhận, lúc đó hào quang vai chính của Mạc Dĩ Trì đã suy yếu không ít, nhưng vẫn còn tồn tại, thậm chí mấy tháng qua hắn ở đây yên ổn không có ai tìm được hắn, cũng chính là công lao của hào quang nhân vật chính.

Mạc Dĩ Trì không tin, chỉ nhìn sâu Địch An Mạch: “Tôi biết rồi, tôi sẽ đi tự thú.”

Địch An Mạch gật đầu: “Vậy thì, tạm biệt.”

Mạc Dĩ Trì: “Tạm biệt.”

Thời gian ở viện điều dưỡng hơi dài, Địch An Mạch nhìn đồng hồ, sau đó vội vàng đi tới trung tâm thương mại.

Lúc về đến nhà Tạ Cảnh Hành đã nấu cơm xong đặt trong nồi, người đã rời đi, Địch An Mạch trước tiên đặt đồ vào phòng, sau đó mới xuống lầu ăn cơm.

Mấy ngày gân đây Tạ Cảnh Hành rất bận, không chỉ bởi vì chuyện chọn vai diễn cho phim mới, dường như côn việc cũng có chút vấn đề, Tạ Cảnh Hành không nói gì, Địch An Mạch cũng không hỏi đến.

Ăn một chén cơm, Địch An Mạch liền bắt đầu chuẩn bị quà cho Tạ Cảnh Hành.

Địch An Mạch mua về một khối ngọc trắng trong suốt, cậu tính toán tự mình điêu khắc một cái mặt dây chuyền tặng cho Tạ Cảnh Hành, làm quà sinh nhật.

Mặc dù hiện tại cách sinh nhật của Tạ cảnh Hành còn mấy tháng nữa.

Suốt thời gian buổi chiều, Địch An Mạch nhốt mình trong thư phòng, miếng ngọc trong tay cậu đã biến thành một khấu bình an tinh xảo, trên khấu bình an còn có khắc hoa văn xinh đẹp, tương tự ngụ ý trong tên của Tạ Cảnh Hành.

Vừa lòng nhìn thành phẩm của chính mình, Địch An Mạch lấy một sợi dây màu đỏ, ngón tay linh hoạt bắt đầu bện lên, cuối cùng làm thành một cái vòng tay.

Sau khi thu dọn hết toàn bộ, Địch An Mạch hoạt động cổ có hơi đau, nhìn sắc trời, về phòng đặt đồ xong, sau đó chuẩn bị đi xuống nhà ăn cơm.

Đúng như Địch An Mạch dự liệu, cậu vừa xuống tầng đã gặp Tạ Cảnh Hành vừa mới trở về, Tạ Cảnh Hành cho cậu một cái ôm, sau đó chạy vào bếp nấu cơm.

Địch An Mạch mở TV, tin tức đang phát sóng tin tức Mạc Dĩ Trì tự thú, nghe một lúc, liền đổi kênh khác.

Lúc này giá trị vận khí của hai nhân vật chính đã vô cùng nhỏ bé, có điều bọn họ không có nguy hiểm đến tính mạng, cho nên thế giới vẫn còn tính là ổn định, chỉ là tuyến cốt truyện bị hỗn loạn.

Có điều chuyện này không có liên quan gì đến Địch An Mạch, không có tình tiết cốt truyện để tham khảo cũng không ảnh hưởng đến nhiệm vụ của cậu.

"Phượng Hoàng Đồ Đằng" là một bộ phim cổ đại căn cứ theo truyền thuyết xưa cải biên lại, chỉ có một vai chính, vai này chính là Hoàng của Phượng tộc.

Hắn sinh ra đã có dung mạo mỹ lệ, vô song, sinh ra trên người đã có một đồ đằng phượng hoàng, ở thời chiến tranh phân loạn, dung mạo như vậy hiển nhiên là một mối họa, Phượng tộc thất bại là bắt đầu bi kịch cả đời hắn.

Hắn bị đưa tới hậu cung của Hằng Quốc quân chủ mạnh nhất đương thời, vì báo thù mà nhẫn nhịn đại cục, lại yêu kẻ thù, giãy giụa giữa cái chết cùng tình cảm, vốn tưởng rằng buông xuống thù hận, lại bị người mình yêu chích tay tăng cho nước khác làm cấm luyến, hắn không cam lòng, lợi dụng dung mạo câu dẫn quân chủ nước khác, liên hợp năm nước, phát động chiến tranh với Hằng Quốc.

Vốn dĩ vừa ổn định được thế cục thiên hạ trong bao lâu lại một lần nữa náo loạn.

Dưới sự liên hợp của năm nước, Hằng Quốc diệt vong.

Mà hắn vào ngày Hằng Quốc diệt vong, đã tự vận dưới lưỡi kiếm.

Nhưng chiến tranh cũng không vì cái chết của hắn mà dừng lại, vẫn còn tiếp tục kéo dài, 100 năm tiếp sau đó, chiến lửa lan tràn, trong sử sách thời đại này, Phượng Hoàng bị xưng là mỹ nhân họa quốc.

Vốn dĩ Tạ Cảnh Hành không muốn để cho Địch An Mạch diễn vai chính, bởi vì Phượng hoàng có cảnh giường chiếu.