Địch An Mạch không có đáp lại cảnh báo của 022, đem bó hoa đặt lên đầu giường, nơi ánh mắt Mục Hoành Trạch có thể nhìn thấy được, mới nói: “Lâu như vậy mới đến thăm anh, là tôi thất lễ.”
“Ngồi đi.”
Địch An Mạch cũng không có khách khí, trực tiếp ngồi xuống sô pha trong phòng bệnh, hai người đối diện không nói gì.
Ngoài cửa sổ là hánh cây mới nhú ra lá non, có thêm vài màu sắc mới cho phòng bệnh tử khí trầm trầm này.
Tầm mắt Địch An Mạch dừng trên lá non mới nhú ra đó, thần sắc có chút thất thần.
Những ngày qua Mục Hoành Trạch gầy đi không ít, có điều ngũ quan vẫn còn lưu giữ nét anh tuấn, anh ta hiện tại gần như là thân bại danh liệt, hai bàn tay trắng, tấm mắt anh ta cũng dời khỏi mầm non đó, ánh mắt có chút phức tạp nói; “Tôi không ngờ cậu sẽ đến.”
Dù sao nghiêm túc mà nói, anh ta và Địch An Mạch hẳn là không có bất cứ quan hệ gì, mà Địch An Mạch cũng không có bất cứ lý do đến thăm anh ta, có điều Mục Hoành Trạch rất nhanh đã buông xuống: “Cho dù là thế nào, cảm ơn cậu có thể đến.”
Trên mặt anh ta hiện lên nụ cười: “Nếu không tôi còn không biết đi đâu tìm được cậu, dù sao tôi cũng nợ cậu một lời xin lỗi.”
Mặc dù khi anh ta xảy ra tai nạn, không có quan hệ gì với Địch An Mạch, nhưng suy cho cùng, vẫn là do anh ta tự tạo nghiệt, nếu lúc đó anh ta không bị ma xui quỷ khiến mà có ý muốn bao dưỡng Địch An Mạch, thậm chí còn lợi dụng dư luận tạo thế, thì sẽ không làm cho chính mình rơi vào hoàn cảnh này, càng sẽ không chọc giận Tạ Cảnh Hành, làm cho Mục Hoành Viễn có cơ hội thừa nước đυ.c thả câu.
Lại lùi một bước, nếu như đó anh ta suy nghĩ thật rõ ràng, không đến tìm Tạ Cảnh Hành cầu tình, cũng không đến mức gặp tai nạn, nửa đời còn lại chỉ có thể nằm trên giường học là làm bạn với xe lăn.
Mục Hoành Trạch thở dài: “Tiểu Kiều, tôi có thể gọi cậu như vậy không? Cho dù thế nào, tôi cũng phải vì những hành vi trước đây của mình, nói một lời xin lỗi với cậu.”
“Không sao.” Địch An Mạch trả lời, lại cũng không có thu tầm mắt về, cậu đối với quá trình tâm lý của Địch An Mạch không có quá nhiều hứng thú, hôm nay qua đây thăm anh ta chỉ là thuận tiện, nguyên nhân chủ yếu là vì một người khác.
Mà lúc này hắn đang đứng ngoài cửa.
Mặc dù Mục Hoành Trạch nằm ở viện điều dưỡng này 1 năm qua không có chú ý đến tin tức giới giải trí, nhưng TV là kênh tiêu khiển của anh ta, Địch An Mạch mặc dù không tham gia chương trình giải trí, nhưng cũng không gây trở ngại đến chuyện tần xuất cậu xuất hiện trước ống kính.
Bản thân cậu không giống như thiếu niên ngây ngô trước màn hình, hiện giờ thiếu niên trước mặt biểu tình lãnh đạm, ánh mắt dừng ở trên người anh ta, nhưng đang nhìn một nhân vật râu ria, không hề có dao động, gương mặt tinh xào không có một chút ý cười, giống như là búp bê tinh xảo hoàn mỹ trong tủ kính.
Có lẽ đây mới là cậu thật sự.
Cũng đúng, người trong giới giải trí, nào có người nào như biểu hiện bên ngoài.
Mục Hoành Trạch chìm nổi trong giới giải trí nhiều năm, tự nhiên đã nhìn thấy vô số người, hiện tại xem như có là chút thất bại, anh ta thế mà không vạch trần được kỹ thuật diễn của người này.
Có điều cho dù là nhìn từ phương diện nào, thì trên người thiếu niên này vẫn có thứ khiến vô số người động tâm.
Nhìn thiếu niên ngồi trên sô pha, Mục Hoành Trạch nhẹ nhàng thở ra, có lẽ thiếu niên thật sự không có trách anh ta.
Bởi vì cậu chưa từng đặt anh vào mắt.
Nhạn thức này làm cho Mục Hoành Trạch có chút buồn cười, lại có chút nhẹ nhàng.
Những ngày qua, anh ta rất ít khi nhớ tới Mạc Dĩ Trì.
Trong khoảng thời gian này Mục Hoành Trạch luôn nghĩ, lúc đầu đưa ra yêu cầu bao dưỡng với Địch An Mạch, rốt cuộc là xuất phát từ ý muốn coi cậu là thế thân, hay là còn vì nguyên nhân khác.
Nếu như là làm thế thân, rõ ràng hai người này, từ đầu đến cuối, đều không có chút tương tự nào.
Có điều hiện tại chuyện này đã không còn quan trọng nữa.
[Độ hảo cảm ở nam chính công +20, độ hảo cảm trước mắt là 100.]
Lúc hệ thống vang lên tiếng thông báo, Địch An Mạch lại một lần nữa cảm nhạn được một cổ năng lượng chảy vào người, cảm giác này làm cho tâm trạng cậu tốt hơn nhiều, khóe miệng khẽ cong lên: “Thu hoạch ngoài muốn.”
Mặc dù nói như vậy, 022 lại phát hiện tốc độ máu chảy của Địch An Mạch không hề có thay đổi gì, rõ ràng chuyện này đã nằm trong dự liệu của cậu.
Từ lần sau chuyện bắt cóc lần trước, 022 đặc biệt chú ý tới vấn đề tâm lý của Địch An Mạch.
Trải qua ghi chép thời gian này, nó phát hiện có rất ít chuyện làm cho Địch An Mạch dao động, hầu hết thời điểm cho dù là cậu đang cười hay đang khóc, đều rất khó làm cho người khác cảm nhận được biến hóa trong lòng cậu, 022 thậm chí còn thường xuyên nghi ngờ, ký chủ mà nó trói định, còn giống như người máy có trình tự hơn cả nó.
Có điều mỗi lần nó nghi ngờ như vậy, lại rất nhanh bị phá vỡ, bởi vì mỗi lần cậu cùng Tạ Cảnh Hành làm vận động hai người, Địch An Mạch rõ ràng vô cùng hưng phấn.
Cho thể nói, chỉ có ở trước mặt Tạ Cảnh Hành, Địch An Mạch mới giống một con người.
Lại ngồi thêm một lúc, có lẽ người bên ngoài cửa đã chờ không nổi, Địch An Mạch mới đứng lên chào tạm biệt, “Mục tiên sinh, vậy tôi đi trước đây, nếu như có chuyện gì cần, có thể gọi điện thoại cho tôi bất cứ lúc nào, số điện thoại của tôi không thay đổi, chuyện trước dây đã qua thì qua đi, hy vọng sau này chúng ta có cơ hội làm bạn.”
Mục Hoành Trạch nhìn chằm chằm Địch An Mạch đến phát ngốc, nghe vậy sửng sốt một chút mới hoảng hốt bừng tỉnh, ngẫm lại lời Địch An Mạch nói, thần sắc có chút vui vẻ: “Được, cảm ơn, cậu đi thong thả.”
Địch An Mạch đi ra khỏi phòng bệnh, phảng phất như cảm nhận được có người theo phía sau, bước chân không nhanh không chậm mà đi đến cửa cầu thang.
Phòng bệnh của Mục Hoành Trạch ở tầng 2, bởi vì Địch An Mạch không có đi vào thang máy, mà đi vào thang bộ, người phía sau dường như cũng không ngờ cậu lại đi thang bộ, sửng sốt một chút mới đuổi theo.
Bước chân Địch An Mạch không nặng không nhẹ, những mỗi bước chân lại như đập vào lòng người đi sau,
Mạc Dĩ Trì đứng ở chỗ rẽ đi vào thang bộ, cơ hồ là si mê nhìn theo bóng lưng cậu, thẳng đến khi bóng lưng cậu biến mất trong tâm nhìn, mới vội vàng đuổi theo.
Nhưng sau khi xuống tầng, Mạc Dĩ Trì lại không nhìn thấy bóng dáng Địch An Mạch, hắn bắt đầu kinh hoảng, bước chân hoảng loạn mà chạy về phía trước, chạy mấy chục mét xong cũng không nhìn thấy người, lại quay ngược lại.
“Anh đang tìm tôi?” Địch An Mạch từ trong góc cầu thang đi ra, nhìn Mạc Dĩ Trì: “Lâu rồi không gặp, Mạc tiên sinh.”