Thế giới 1: Địch ảnh đế người gặp người yêu - Chương 24

Cô nhớ ra rồi, nụ cười vừa nãy, cậu ấy là Kiều Linh Sam!

Nghĩ tới trước đó cô oán giận người nhà vài câu, cậu hẳn là đang an ủi cô.

Hốc mắt Thẩm Tĩnh Tuyết đỏ lên, nước mắt rơi xuống, lại sợ làm bẩn dòng chữ, vội vàng lấy tay áo lau nước mắt, quý trọng mà ôm vào lòng.

Sau đó cô khóc rồi khóc lại cười, lật trang sách ra, lấy điện thoại chụp một bức ảnh.

Vì cậu mà đăng bài đầu tiên lên weibo.

@Là một con cá nho nhỏ: Hôm nay ở trên máy bay gặp được Tiểu Kiều, người thật còn đẹp hơn trong ảnh, không thể không nhắc nhở một câu, diễn xuất của Tiểu Kiều thật sự là quá hoàn mỹ, tôi và cậu ấy tiếp xúc ở khoảng cách gần như vậy, hoàn toàn không nhận ra cậu ấy là Tiểu Kiều! Nếu như không phải cuối cùng cậu ấy cười với tôi, tôi có thể cả đời này sẽ không liên hệ được cậu ấy với Tiểu Kiều, nói ra thật xấu hổ, ở trên máy bay tôi còn cho rằng cậu ấy là thương nhân tinh anh, bởi vì cậu ấy ngồi đọc sách kinh tế, có điều bởi vì cậu ấy lớn lên quá đẹp tôi vẫn là nói chuyện với cậu ấy, mặc dù là thiết lập tinh anh cấm dục, nhưng cậu ấy vẫn trả lời tôi, tôi oán giận với cậu ấy mấy câu người nhà bắt tôi học chuyên ngành tôi không thích, cậu ấy mặc dù không nói gì, nhưng cuối cùng lại tặng cho tôi một món quà! Thật ấm áp! Tôi tôi tôi nói năng lộn xộn rồi! Tôi quyết định từ hôm nay rở đi sẽ mơ ước mơ tương lai kiếm được thật nhiều tiền, sau này làm nhà đầu tư cho Tiểu Kiều, cậu ấy muốn quay phim gì thì cho cậu ấy quay phim đó! Cuối cùng lặng lẽ iết lộ cho mọi người món quả của Tiểu Kiều [Hình ảnh] [Hình ảnh] [Hình ảnh].

Một con cá nho nhỏ chính là Thẩm Tĩnh Tuyết, cô vốn dĩ là fans lớn của Kiều Linh Sam, bởi vì thường xuyên tổ chức hoạt đông fans, cho nên số người theo dõ cũng không dưới 100 vạn, hơn nữa đều là vai sống trung thành của Kiều Linh Sam.

Bài đăng này vừa xuất hiện, lập tức như hòn đá làm cả hồ dậy sóng, trực tiếp đem tên của Kiều Linh Sam đẩy lên hot search đầu tiên.

“Cô gái đáng yêu?” Giọng nói Tạ Cảnh Hành có chút nguy hiểm.

Địch An Mạch cũng không có đem ngữ khí âm trầm của Tạ Cảnh Hành vào trong mắt, lười miếng mà dựa ở ghế phó lái, lúc này cậu đã tháo kính xuống, khôi phục lại nhu hòa: “Là rất đáng yêu.”

Tạ Cảnh Hành hai tay căng chặt, suýt nữa thì kéo vô lăng xuống.

“Phụt.” Địch An Mạch nhìn biểu tình ăn gấm của Tạ Cảnh Hành, cười ra tiếng: “Chú Tạ, anh tối nay muốn ăn củ cải chua à?”

Tạ Cảnh Hành: “...”

Thẳng đến khi về nhà, Tạ Cảnh Hành vẫn là rầu rĩ không vui, Địch An Mạch hai tay ôm lấy cổ anh, treo trên người anh, gặm cằm anh một cái: “Anh tức giận với một cô gái nhỏ làm gì?”

Tạ Cảnh Hành ôm Địch An Mạch đang treo trên người anh để cậu thoải mái một chút, một hồi lâu không nói gì, sau đó mới ngữ khí biệt nữu nói: “Em còn chưa từng tặng quà cho anh.”

Không khó mà nghe ra được ấm ức trong giọng nói của anh, trong lòng Địch An Mạch cười như điên, người đàn ông này sao lại đáng yêu như vậy: “Thế hôm nay đó em cũng tặng anh một món.”

“Được.” Tạ Cảnh Hành lập tức đồng ý.

Địch An Mạch nói được làm được, vài ngày sau đã lấy lý do mua quà cho Tạ Cảnh Hành mà ra khỏi nhà.

Có điều cậu không có lập tức đến trung tâm thương mại như dự định, mà đến viện điều dưỡng Nam Sơn trước.

Viện điều dưỡng này chính là nơi nam chính công Mục Hoành Trạch đang nằm.

Từ sau khi xảy ra tai nạn, nam chính vẫn luôn ở đây điều dưỡng, lần trước Địch An Mạch đã bị Mạc Dĩ Trì mang đi từ đây.

Nhìn thấy Địch An Mạch nhanh nhẹ rẽ ngang, dừng ở bãi đỗ xe viện điều dưỡng, 022 cuối cùng cũng không nhịn được mà hỏi: [Ký chủ, vận khí của nam chính công vẫn đã tiêu hao không còn bao nhiêu, ngài còn đến đây làm gì?]

[Gần hết thì cũng phải tiêu hao một thời gian nữa mới hết mà.] Địch An Mạch cúi người nâng bó hoa lên, đi vào trong viện điều dưỡng.

Nghĩ đến trình độ mang thù của Địch An Mạch, 022 vẫn là nhanh chóng im miệng, nó mới không muốn dẫn lửa thiêu thân, có điều dựa theo cuốn sổ trước đó của Địch An Mạch, hành vi của Mục Hoành Trạch hẳn là không đến mức anh ta liệt nửa người dưới còn tiếp tục bị báo thù đâu nhỉ?

Chính vào lúc 022 suy nghĩ bay tán loạn, Địch An Mạch lại lên tiếng: [Giúp tôi chú ý vị trí của nam chính thụ.]

Khoảng thời gian này Mạc Dĩ Trì vẫn chưa sa lưới, hắn phảng phất giống như bốc hơi khỏi thế gian, cho dù 022 cũng không tìm được vị trí của hắn, vậy thì chỉ có một khả năng, hắn đang ở nơi cách biệt với thế giới bên ngoài

Viện điều dưỡng này đúng lúc vừa hợp với tiêu chuẩn này, mặc dù có internet, lại chỉ là mạng cục bộ, camera giám sát đã hoàn thiện, nhưng lại không có camrea kết nối với mạng bên ngoài, ngay cả điện ở đây cũng là tự phát.

Khu tĩnh dưỡng nơi có liên kết duy nhất với bên ngoài là TV, nhưng TV rõ ràng không thể làm công cụ theo dõi, cho nên cho dù 022 được xưng là vạn năng, cũng không thể từ khoảng cách xa như vậy mà xâm nhập vào mạng cục bộ nơi này.

Trải qua nhắc nhở của Địch An Mạch, 022 lập tức kết nối với mạng nơi này, nó rất nhanh đã từ trong camera theo dõi ở đây có được tung tích của nam chính thụ.

Lúc này Địch An Mạch đang đứng trước cửa phòng Mục Hoành Trạch, cậu gõ gõ cửa, nghe thấy bên trong có người đáp lại, liền đẩy cửa đi vào, cười cười với Mục Hoành Trạch: “Mục tiên sinh, anh đã tốt hơn chưa?”

Rõ ràng không ngờ được người đến là Địch An Mạch, Mục Hoành Trạch vốn dĩ còn là gương mặt bình tĩnh cũng hơi vặn vẹo một chút, trạng thái tinh thần của anh ta không phải là rất tốt, tổng tài khí phách hăng hái trước đây biến thành một phế nhân không thể đi đường, tin rằng là ai cũng không thể tiếp nhận nổi.

Có điều có lẽ không muốn mất mặt trước mặt Địch An Mạch, Mục Hoành Trạch rất nhanh đã khôi phục bình tĩnh: “Tốt hơn nhiều rồi, cảm ơn cậu đã đến thăm tôi.”

022 lên tiếng: [Ký chủ, nam chính thụ đang đi về phía này!]