Thế giới 1: Địch ảnh đế người gặp người yêu - Chương 23

Cũng khó trách Trần Tiêu lại kích động như vậy, mỗi một bộ phim của Tạ Cảnh Hành, tất cả vai diễn bên trong đều lựa chọn ngay tại hiện trường, chưa từng nghe thấy có điều động diễn viên nội bộ, cho dù là vai diễn bình thường, cũng là được lựa chọn kỹ càng.

Có điều Trần Tiêu cũng không có nghi ngờ Địch An Mạch nói dối, lấy hiểu biết của hắn hai tháng qua với Địch An Mạch, đối phương tuyệt đối không phải là ngươi khoác lác.

Bởi vì thế sau khi hỏi xong, ánh mắt hắn tràn đầy mong chờ nhìn Địch An Mạch.

Địch An Mạch cười cười: “Tạm thời bảo mật.”

Mặc dù thất vọng, có điều Trần Tiêu cũng không có hỏi đến cùng, Địch An Mạch ngày hôm sau sau khi sát thanh cũng không ở lại lâu, đi thẳng tới sân bay bay về Kinh Đô.

Rời khỏi Kinh Đô hai tháng, tuyết lúc này đã tan, có điều thời gian mùa xuân vẫn còn hơi lạnh, trước khi xuất phát Tạ Cảnh Hành đã nhắn tin nhắc nhở cậu mặc nhiều một chút, đây là vì sao bên ngoài áo sơ mi của Địch An Mạch lại có một chiếc áo khoác lông mỏng.

Cậu không đội mũ không đeo khẩu trang, chỉ có một gọng kính không độ trên sống mũi, thu liễm biểu tình, khí chất trên người trong nháy mắt trở nên thanh lãnh cấm dục, nghiêm nghiên là bộ dáng tinh anh.

Nếu như có trợ lý Diệp đi bên cạnh, có lẽ sẽ phá hiện khí chất trên người Địch An Mạch hiện giờ giống hệt như ông chủ.

Từ lúc đi vào sân bay thông qua an kiểm, không có người nào nghi ngờ Địch An Mạch có liên quan đến Kiều Linh Sam minh tinh đang nổi tiếng hiện giờ.

Hành lý của Địch An Mạch đã được trợ lý Diệp mang về từ hôm qua, cậu lúc này chỉ đeo một chiếc ba lô đơn giản, bên trong chỉ có một bộ quần áo cùng mấy quyển sách.

“Xin chào, xin hỏi có thể giúp tôi đặt hành lý lên giá không?” Địch An Mạch vừa mới ngồi xuống không lâu, đã có một giọng nữ ngọt ngào vang lên phía sau.

Cô gái ước chừng mười tám mười chín tuổi, dáng người nhỏ sinh, thoạt nhìn là sinh viên đại học, lúc này mặt hơi đỏ lên, nhìn hành ly trong tay có chút luống cuống.

Địch An Mạch gật đầu, đứng lên cầm lấy va ly đó, nhét lên khoang hành lý trên đỉnh đầu.

“Thật sự vô cùng cảm ơn anh.” Cô gái chắp tay trước ngực cảm ơn Địch An Mạch, cô có hai cái răng năng, cười rộ lên phá lệ đáng yêu.

“Không cần khách khí.” Địch An Mạch lịch sự trả lời: “Máy bay sắp cất cánh rồi, cô tìm chỗ ngồi xuống trước đi.”

Nói cũng trùng hợp, vị trí của cô gái ở ngay bên cạnh Địch An Mạch, cô ngồi xuống xong lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn, mấy phút sau mới dời chú ý từ điện thoại, nhìn sang bên cạnh.

Người này lớn lên thật đẹp mắt.

Từ góc độ của Thẩm Tĩnh Tuyết có thể nhìn thấy sườn mặt của Địch An Mạch, mắt mày anh tuấn, lông mi cong vυ"t, từ sườn mặt nhìn thật sự là dài không thể tin nổi, làn ra đến một chút lỗ chân lông cũng không có, làm cho cô không nhịn được mà tự biết xấu hổ.

Lúc này cậu đang cầm một cuốn sách trên tay, cô từ góc độ vừa rồi có thể nhìn thấy tên sách - "Khái niệm Kinh Tế Học".

Do dự một lúc, Thẩm Tĩnh Tuyết không nhịn được mà mở miệng: “Tiên sinh, chức nghiệp của anh có liên quan đến kinh tế sao?”

Lời vừa hỏi ra, Thẩm Tĩnh Tuyết đã không khỏi có chút căng thẳng, người này thoạt nhìn bộ dáng lạnh nhạt, sẽ không chê cô ồn ào chứ?

Cũng không ngại cô gái đến gần, Địch An Mạch lật một trang tiếp, nghiêng đầu nhìn Thẩm Tĩnh Tuyết: “Bình thường thỉnh thoảng sẽ đầu tư.”

Nhìn thấy Địch An Mạch trả lời lại mình, cô lập tức có tinh thần: “Tôi cũng học kinh tế, mặc dù tôi rất muốn học khoa diễn xuất, nhưng người trong nhà không đồng ý, nhất định bắt tôi học kinh tế, sau này kế thửa gia sản.”

“Cô muốn tiến vào giới giải trí?” Địch An Mạch hỏi.

“Đúng vậy,” Thẩm Tĩnh Tuyết hai mắt sáng rực, “Tôi muốn lại gần thần tượng tôi thích một chút!”

Địch An Mạch nhìn về phía di động trên bàn của cô gái, lúc này màn hình điện thoại sáng lên, là hình ảnh nhân vật Tịnh Vương của Địch An Mạch sắm vai: “Cô thích Kiều Linh Sam.”

Thẩm Tĩnh Tuyết mặc hơi đỏ lên, như là cô gái nhỏ bị nhìn thấy, có điều ngữ khí cô lại tràn ngập kiêu ngạo, “Đúng vậy, anh ấy là diễn viên có kỹ thuật diễn tốt nhất, diện mạo đẹp nhất, tính khí tốt nhất mà tôi từng gặp!”

Nói liền mấy chữ tốt, cô gái biểu đại mê luyến với Địch An Mạch, hoặc là nói mà mê luyến với Địch An Mạch trước ống kính.

Lúc này tiếp viên hàng không đúng lúc đi tới nhắc nhở tắt điện thoại, Địch An Mạch thu hồi tầm mắt, chuyên chú đọc sách trên tay, tốc độ cậu đọc sách rất nhanh, vừa xem vừa ghi lại trọng điểm lên bút ký, rõ ràng là rất nghiêm túc.

Nhìn thấy Địch An Mạch không có hứng thú nói chuyện tiếp, Thẩm Tĩnh Tuyết đeo tai nghe bắt đầu ngủ.

Hành trình gần 3 giờ, Thẩm Tỉnh Tuyết tỉnh lại máy bay đã hạ cánh, Địch An Mạch cũng lật đến trang cuối cùng của cuốn sách, rõ ràng đã xem gần xong rồi, cậu đang viết cái gì lên đó.

Hàng khác trên máy bay đã xuống gần hết, Địch An Mạch đứng lên, trước tiên là giúp Thẩm Tĩnh Tuyết lấy hành lý xuống, cười gật đầu với cô, rồi xuống máy bay.

Dáng vẻ cậu cười lên rất quen thuộc, Thẩm Tĩnh Tuyết sửng sốt, sau đó phát hiện sách của Địch An Mạch còn đặt trên ghế.

Cô cầm sách lên, kéo hành lý, vội vàng xuống khỏi máy bay, lại phát hiện đối phương đã sớm không còn nhìn thấy bóng dáng.

Cô có chút uể oải, đột nhiên nghĩ tới vừa nãy cậu viết viết gì đó trên sách, có lẽ sẽ có manh mối, cô liền mở trang sách cuối cùng ra, bên trên có vài dòng chữ hữu lực.

Tặng cho cô gái đáng yêu, hy vọng nhân sinh được như ước nguyện - Kiều Linh Sam.