Thế giới 1: Địch ảnh đế người gặp người yêu - Chương 22

Hơn nửa tháng qua, Địch An Mạch trong thời gian nhãn hạ này đã lấy cốt truyện cùng thiết lập nhân vật nam 2 trong chuyện phân tích một lần, cho ra được kết luận, hành động lần trước của nam 2 hoàn toàn vượt qua hành vi của bản thân.

Cho dù là ở phương diện nào, Mục Hoành Viễn cũng không biết bản thân mình dưới tình huống bản thân không nguyện ý mà tập kích Tạ Cảnh Hành.

Cho nên chỉ có khả năng lý trí của nam 2 chịu ảnh hưởng của lực khống chế nào đó.

Có lời nhắc nhở này, 022 rất nhanh đã hiểu được ý của Địch An Mạch: [Ngài là nói, mục tiêu của Thiên đạo là Tạ Cảnh Hành?]

[Bài trừ nhân tố này, không phải sao?] Địch An Mạch rất có hứng thú mà đổi tư thế, lấy quả dâu tây từ đĩa đựng hoa quả bên cạnh cho vào miệng, vị chua chua ngọt ngọt làm cho cậu nhíu mày, ghét bò mà đẩy đĩa trái cây sang một bên.

Tạ Cảnh Hành cái tên này chỉ là một cái phông nên trong tình tiết cốt truyện, cơ bản không có cảm giác tồn tại, mà sự thật lại không phải như vậy, cho dù Địch An Mạch không có điều tra sâu, nhưng Tạ Cảnh Hành đem văn kiện về cũng chưa từng giấu giếm cậu, chỉ từ những thôn tin ngẫu nhiên anh lộ ra, cũng có thể biết được thân phận anh không hề đơn giản, thân phận tổng tài tập đoàn vượt quốc gia cũng chỉ là cho người ngoài nhìn.

Chuyện này không ứng với một người chỉ là phông nền.

Mà làm cho Địch An Mạch cảm thấy hứng thú với thân phận của Tạ Cảnh Hành, chính là nhân vật duy nhất 022 không dò xét được mức độ hảo cảm.

......

Sau khi trải qua tết nguyên tiêu, "Nhà tâm lý học" bắt đầu tuyên truyền, Địch An Mạch cũng tiến vào đoàn phim mới, cho nên cũng không có đi cùng đoàn phim đi tuyên truyền, chỉ quay video tuyên truyền lên weibo rồi mặc kệ.

Có điều như vậy cũng không ngăn cản thành công của bộ phim này, diễn xuất của Địch An Mạch là thứ nhất, thân phận lão đại hắc đạo của Mạc Dĩ Trì cũng làm cho bộ phim này có thêm một làn sóng nhiệt độ.

Ai cũng không nghĩ tới họa sĩ trẻ tuổi cười rộ lên vô cùng ôn hòa trong phim trên thực thế là một tên biếи ŧɦái gϊếŧ người? Có điều chuyện này lại có sự trùng hợp quỷ dị với thân phận ngoài đời thực của Mạc Dĩ Trì.

Mạc Dĩ Trì còn chưa bị sa lưới, bộ phận liên quan cũng không ngăn phim lên sóng, chỉ sau khi phim kết thúc rồi tăng thêm lệnh truy nã, nhưng thật ra lại làm tăng thêm độ nổi tiếng của Mạc Dĩ Trì.

Có điều nhân vật của Địch An Mạch trong phim càng đi vào lòng người hơn, thân là bác sĩ tâm lý thiếu hụt tình cảm, cậu vốn dĩ là một kết hợp vô cùng mâu thuẫn, có thể làm cho nhân vật như vậy diễn một cách xuất thần nhập hóa, chính là một khiêu chiến với diễn viên, cho nên lúc đầu khi chọn diễn viên, đạo diễn Tần Hà gần như là sầu đến trọc đầu.

Vị bác sĩ tâm lý này là nét bút vẽ vào toàn cục, thiết lập càng thêm quan trọng, nếu như thay đổi, sẽ mất đi ý nghĩ bên trong.

Cho nên phải tìm một người có thể đóng được vai diễn mang tính khiêu chiến này.

Nhưng người như vậy thật sự là quá ít, chính vào lúc Tần Hà tính toán bất chấp tất cả, tìm một ảnh đế phái thực lực trong giới đến diễn, thì Địch An Mạch xuất hiện.

Hình tượng hoàn mỹ, kỹ thuật diễn cao siêu, dùng cách đạo diễn Tần Hà nói, Địch An Mạch quả thật là một người trời sinh vì nhân vật này.

Vì thế mấy tháng qua đạo diễn Tần Hà ở trên weibo cùng với các chương trình tiết mục đều thổi phồng Địch An Mạch vô số lần, cũng tỏ vẻ tương lai có kịch bản tốt sẽ ưu tiên lựa chọn Địch An Mạch trước.

Trên thực tế Địch An Mạch thật sự không làm mọi người thất vọng, bộ phim"Bác sĩ tâm lý" này có được thành công cực lớn.

Chỉ hai ngày, vé đã đột phá 1 tỷ, đây còn là dưới tình huống sắp xếp xuất chiếu chỉ có 30%.

Trong tời gian chiếu "Bác sĩ tâm lý", mặc kệ là tràng diện nào, đều có thể nghe thấy có người đang bàn luận và cái tên Kiều Linh Sam và bộ phim này.

[Chúc mừng ký chủ, nhiệm vụ thứ 2 hoàn thành, ngài đã có được 1000 điểm thích phân nhiệm vụ, sẽ tiến hành kết toán sau khi nhiệm vụ kết thúc ở trong không gian hệ thống.]

Giọng nói của 022 vang lên, Địch An Mạch đang giơ kiếm nhảy từ trên dây thép xuống, đứt khoát liền mạch mà đứng bên hồ, ánh mắt sắc bén nhìn người đứng trước mặt, gió thổi lay động vạt áo màu đen tuyền, cho dù không có bất cứ động tác nào, trên người cũng tản ra sát ý nồng đậm.

Đám người chế tác trước màn hình quan sát tim vọt hết lên cổ họng, phảng phất như là có một tuyệt thế ma tôn chân chính đang đứng trước mặt bọn họ, thẳng đến khi đạo diễn hô "cut", mới phát hiện bọn họ vừa nãy đã không tự chủ được mà ngừng hô hấp, từng người ai ai cũng sắc mặt đỏ bừng.

Mà diễn viên phối hợp diễn với Địch An Mạch vẫn là có trực quan trực diện nhất, hắn lúc này còn đang quỳ nửa trên dưới đất, lúc này đột nhiên buông lỏng, quỳ rạp trên mặt đất.

Địch An Mạch đi tới kéo hắn: “Anh có sao không?”

Trần Tiêu nhìn thấy Địch An Mạch duỗi tay ra, vội vàng làm ra biểu tình hoảng sợ, giống như là con gái nhà lành đưa tay bảo vệ ngực, miệng không ngừng kêu lên: “Hu hu hu cậu đừng có tới đây người ta rất sợ!”

Mọi người nhìn thấy Trần Tiêu đùa giỡn, bầu không khí vốn dĩ còn căng chặt lập tức được thả lỏng, tiếng cười từng đợt từng đợt vang lên.

Náo loạn xong, Trần Tiêu nắm lấy tay Địch An Mạch đứng lên, cười hì hì làm mặt quỷ với cậu: “Tiểu Sam Sam, cậu vừa nãy thật sự là dọa chết tôi rồi, cậu phải bồi thường cho tôi.”

Địch An Mạch liếc nhìn hắn một cái: “Cái gì?”

Trần Tiêu làm tư thế như bị mũi tên bắn, “Cậu đừng có nhìn tôi như vậy, tôi sẽ yêu cậu mất.”

Trần Tiêu là nam chính của bộ phim này, hắn lớn lên rạng rỡ như mặt trời, tính cách cũng hoạt bát như diện mạo của hắn, đáng nhắc tới chính là, trong nguyên tác hắn là người hâm mộ nam chính thụ Mạc Dĩ Trì, xem như là nhân vật pháp hôi, có điều trước mặt hắn còn chưa có gặp Mạc Dĩ Trì, đương nhiên không thể xưng là người hâm mộ.

Tuổi của hắn lớn hơn Địch An Mạch mấy tháng, vừa tròn 20 tuổi, còn là một tên nhóc to xác.

“Được rồi, không đùa giỡn nữa.” Trần Tiêu đi tới bên cạnh Địch An Mạch, nháy mắt với cậu mấy cái: “Ngày mai cậu đã sát thanh rồi, bộ phim tiếp theo diễn cái gì? Tôi cũng đi casting.”

Hai tháng ở chung Địch An Mạch cũng tính là quen thuộc với Trần Tiêu, cũng không ngại lộ một chút tin tức cho hắn, “ "Phượng Hoàng Đồ Đằng".”

“Ồ.” Trần Tiêu gật đầu, sau đó dường như nghĩ đến cái gì đó, trừng to mắt: “Cái gì?”

Dường như phát hiện giọng mình nói quá to, dẫn đến sự chú ý của mọi người xung quanh, cố ý hạ thấp giọng nói: “Là "Phượng Hoàng Đồ Đằng" mà tôi biết à?”

Địch Am Mạch cười cười: “Nếu như gần đây trong đây trong giới chỉ có một bộ "Phượng Hoàng Đồ Đằng" đang đợi quay, thì chính là nó.”

“Nhưng, nhưng, nhưng là.” Trần Tiêu có chút lắp bắp: “Nhưng đó là phim của đạo diễn Tạ, cậu cậu diễn nhân vật gì?”