Sau đó chủ đề càng ngày càng chệch hướng, Địch An Mạch nhìn kỹ bức tranh, phía sau có chút mơ hồ, đến cả cậu cũng không chú ý tới tay Tạ Cảnh Hành dính vào ống kính.
Có điều Địch An Mạch cũng không để tâm, tắt weibo rồi tiếp tục nhìn Tạ Cảnh Hành gói sủi cảo.
Đến tối lúc Tạ Cảnh Hành đem sủi cảo Địch An Mạch gói nấu hết lên, không ngoài dự liệu, lúc nấu chín vỏ và nhân bánh hoàn toàn chia lìa, một nồi hỗn độn, thoạt nhìn không có cách nào ăn được.
Có điều cuối cùng vẫn là bị Tạ Cảnh Hành ăn hết.
Qua năm mới, Địch An Mạch không có công việc, thành thật trạch ở trong nhà một thời gian, thẳng đến khi trợ lý Diệp quay lại, mới nhấc lên được chút nhiệt tình với công việc.
022 sớm đã phát hiện ra, nhiệt tình của Địch An Mạch với nhiệm vụ và nhiệt tình của cậu với cuộc sống của mình cũng không hơn kém nhau là bao, đều là như vậy, lúc cao hưng làm cái gì cũng được, khi cậu cảm thấy không thú vị, thì cái gì cũng không thèm để ý.
Có điều nó cảm thấy may mắn Địch An Mạch là người có mục tiêu có kế hoạch, ít nhất nhiệm vụ tiến hành tương đối thuận lợi.
Địch An Mạch không hề có phòng làm việc của riêng mình, cũng không có ký với bất cứ công ty giải trí nào, có điều có trợ lý vạn năng ở đây, cộng thêm cậu có kỹ thuật diễn, trên tay cậu không thiếu công việc.
Trước mắt mà nói, tác phẩm của Địch An Mạch mặc dù không nhiều, nhưng trừ những bộ đầu tiên có chút ngây ngô kia ra, còn lại đều là kinh điển.
Nếu như năm nay tiếp tục như vậy, giải thưởng Kim Bách Lai mùa hè này sẽ có vị trí nhỏ cho Địch An Mạch, mà mục tiêu của Địch An Mạch chính là vị trí cao nhất trong đó.
Nhưng điều kiện để được đề danh, mỗi một diễn viên được đề danh ở hạng mục ảnh đế giải Kim Bách Lai, phải có ít nhất 5 bộ điện ảnh, mà Địch An Mạch còn có cả tác phẩm của nguyên chủ trước đó, tính toán đâu đó cũng chỉ có ba bộ phim điện ảnh cùng một bộ truyền hình, cho nên năm nay cậu cần phải quay hai bộ nữa.
Nửa năm quay liên tiếp hai bộ, đối với Địch An Mạch mà nói không phải là chuyện khó, huống hồ cũng không có yêu cầu là vai chính hay vai phụ, cho có điều không thể không tránh khỏi phải bận rộn.
Sau khi xác nhận hai bộ phim sẽ quay sắp tới hình như cũng đến tết nguyên tiêu, Địch An Mạch tính toán đón tết nguyên tiêu xong sẽ tiến tổ, lần này là một bộ phim tiên hiệp, cần phải đến một hòn đảo quay chụp, cho nên phải thu dọn hành lý.
Địch An Mạch ngồi trên sô pha xem TV, Tạ Cảnh Hành ở trên tầng giúp cậu thu dọn hành lý, Địch An Mạch nhàn chán lười biếng ấn điều khiển, đột nhiên cảm thấy một dòng nước ấm quen thuộc chảy khắp người, càng thêm rõ ràng hơn so với lúc nam chính công xảy ra tai nạn.
Mà chính vào lúc này trên TV đang chiếu một chương trình tin tức.
Trong TV, là rất nhiều người mặc vest bị trùm đầu đeo còng bị bắt, MC đang cầm mic nói: “Lần này trong hành vi quét trừ tội ác, tổng cộng đã bắt được 156 người của thế lực hắc ám, đoạt được số lượng vũ khí lớn, trước mắt còn đang thống kê, lần hành động vây bắt này bắt được cả người lẫn tang vật, nếu như để cho nhiều vũ khí như vậy tiến vào thị trường, không biết sẽ tạo thành mối nguy hiểm đến mức nào, trước mắt tuyên bố lệnh truy nã, danh tính người phạm tội: Mạc Dĩ Trì, thân phận: cổ đông quan trọng của tập đoàn Cách Hợp...”
Tập đoàn Cách Hợp là sản nghiệp của Mạc Dĩ Trì, Mạc Dĩ Trì vốn dĩ là hắc bạch lẫn lộn, đương nhiên không thiếu công ty, tập đoàn Cách Hợp chính là sản nghiệp cậu ta dùng để tẩy trắng.
Ai có thể một công ty về kinh tế mậu dịch lợi nhuận dồi dào lại là nơi giao dịch buôn lậu vũ khí ngầm.
Kỳ thật không tình tiết cốt truyện, từ đầu đến cuối, chưa từng có người nghi ngờ Mạc Dĩ Trì, thẳng đến khi cốt truyện kết thúc, cậu ta vẫn còn yên ổn.
Còn về xuất hiện vấn đề lúc này, đương nhiên không thiếu Địch An Mạch thúc đẩy, bị tính kế, Địch An Mạch đương nhiên sẽ không thể nào dễ dàng tha cho Mạc Dĩ Trì.
Nếu như đã dám cầm tù cậu, thì phải trả giá.
Có điều Địch An Mạch chỉ là thêm chút lửa trong âm thầm, chủ yếu xử lý Mạc Dĩ Trì, vẫn là Tạ Cảnh Hành.
Hơn nửa tháng qua, Tạ Cảnh Hành không có thả Mạc Dĩ Trì ra, nếu không với thủ đoạn của cậu ta, sẽ không có khả năng rơi đài nhanh đến như vậy.
Có đều hiện tại cho dù thả hắn ra, cũng là đã muộn rồi.
[Nếu như nhân vật chính chết, thế giới này sẽ như thế nào?] Địch An Mạch hỏi.
[Thưa ký chủ, nhân vật chính chết sẽ tạo thành tuyến thế giới hoãn loạn, có lẽ sẽ khiến cho thiên đạo cảnh giác, từ đó sẽ bài trừ chúng ta ra khỏi thế giới này, có đều theo lý mà nói, chỉ cần ngài không chính tay gϊếŧ chết nhân vật chính, nguyên nhân nhân vật chính chết một cách hợp lý, hẳn là sẽ không có vấn đề gì.]
[Ngươi nói xem thiên tạo có phải là người khống chết quy tắc của thế giới này không?]
[Phải, ký chủ.] Cho dù chưa từng nói chuyện này với Địch An Mạch, nhưng 022 không hề kinh ngạc khi cậu đoán ra được.
Một lúc sau, Địch An Mạch trầm giọng nói: [Nếu như dựa theo cách nói của ngươi, nó hẳn đã xuất hiện rồi.]
022 cả kinh: [Cái gì? Nó phát hiện ra chúng ta rồi?] Không thể nào, nó mỗi ngày đều nhân lúc hỗn loạn, đi hấp thụ không ít năng lưc của thế giới này, nhưng tuyệt đối không đến mức bị phát hiện hành tung.
Địch An Mạch lại không chút kinh hoàng nào: [Đừng hoảng, mục tiêu của nó không phải chúng ta.]