Một cảm giác quen thuộc quỷ dị vừa nãy nổi lên trong lòng cậu không thể vứt đi được, nhưng trí nhớ của Địch An Mạch rất tốt, cậu có thể đảm bảo, trong trí nhớ của cậu chưa từng có hình ảnh này.
Vậy thì cảm giác quen thuộc kia là từ đâu mà có?
Có lẽ là trong thành phần thuốc cảm cúm có thuốc an thần, Địch An Mạch rất nhanh đã đi ngủ mất.
Một đêm không mộng, lúc tỉnh lại tuyết đã ngừng, sau tuyết rơi là trời năng, ánh mắt trời xuyên qua bức màn chiếu lên thảm nhung trong phòng màu xám, thoạt nhìn vô cùng ấm áp.
Địch An Mạch lười biếng mở mắt, đối diện với Tạ Cảnh Hành đang ngồi ở mép giường xử lý văn kiện, Tạ Cảnh Hành đặt văn kiện xuống, cười nhẹ với cậu: “Bảo bảo tỉnh rồi, cơ thể còn khó chịu không?”
Địch An Mạch lắc đầu, giọng nói có chút khàn khàn: “Có hơi đói.”
“Hạ sốt rồi.” Tạ Cảnh Hành lại sờ sờ trán Địch An Mạch: “Cơm đã nấu xong rồi, muốn xuống ăn hay anh bưng lên cho em.”
“Đi xuống ăn.” Địch An Mạch khẽ giật giật xương cốt ngủ đến có chút nhũn ra của cậu, giang hai tay, Tạ Cảnh Hành tự nhiên mà bế lấy cậu, đem cậu vào toilet rửa mặt.
Tới mùa đông, chỉ cần Địch An Mạch ở nhà, toàn bộ biệt thự đều là nhiệt độ ấm áp như mùa xuân, bình thường Địch An Mạch mặc quần áo ăn tay đi loạn trong nhà Tạ Cảnh Hành cũng không nói cái gì, nhưng có lẽ cậu vừa mới bị ốm, Tạ Cảnh Hành mặc cho cậu bộ quần áo lông xù, còn đội cho cậu một cái mũ, Địch An Mạch nói cái gì anh cũng không nghe.
Đặt Địch An Mạch sắp xếp ở trước bàn ăn, nhìn gương mặt của đỏ bừng của cậu nổi bật dưới lấp mũ nhung, Tạ Cảnh Hành cười cười hôn khóe miệng cậu: “Ngoan, mới hạ sốt, mặc nhiều một chút đề phòng sinh bệnh lần nữa.”
Tạ Cảnh Hành cười lên rất đẹp, nhưng anh ở bên ngoài chưa từng thích cười, lúc đầu cười với Địch An Mạch còn có chút mất tự nhiên, hiện giờ anh đã học đủ kiểu cười.
Nhưng bởi vì anh thường xuyên xụ mặt, cho nên mỗi lần anh cười có cảm giác như sông băng hòa tan, Địch An Mạch thích người lớn lên xinh đẹp, nhất là Tạ Cảnh Hành lớn lên vốn dĩ là loại hình cậu thích, cho nên mỗi lần Tạ Cảnh Hành cười, cậu đương nhiên sẽ trở nên khoan dung hơn nhiều.
Tạ Cảnh Hành trù nghệ rất tốt, còn ngon hơn so với bất cứ cửa hàng nào cậu đã từng ăn, hơn nữa quan trọng nhất là mỗi món anh nấu đều hợp khẩu vị của cậu.
Bọn họ hợp lại chính là trời sinh một đôi, mỗi lần Tạ Cảnh Hành nói như vậy, Địch An Mạch chỉ cười cười.
Hai người ai cũng không nhức đến chuyện hôm qua, Địch An Mạch cũng không có hỏi Tạ Cảnh Hành xử trí Mạc Dĩ Trì như thế nào, chỉ đại khái biết từ chỗ 022 đối phương không có nguy hiểm gì đến tính mạng, cũng không hỏi gì thêm.
Còn hai ngày nữa là đón năm mới, Tạ Cảnh Hành nghỉ tết trước dự định, đêm giao thừa, Địch An Mạch đã hoàn toàn khỏi hẳn, đột nhiên muốn ra ngoài đắt người tuyết.
Tạ Cảnh Hành cũng mặc theo cậu, hai người tốn một buổi sáng ở hậu viện đáp hai người tuyết đủ cao, một người mắt xanh, một người mắt đen.
Vốn dĩ Địch An Mạch nghĩ một người tuyết là đủ rồi, người tuyết mắt xanh là Tạ Cảnh Hành cố chấp muốn đắp, cho nên mới tốn cả một buổi sáng.
Đôi mắt Tạ Cảnh Hành nhìn kỹ thì có chút xanh nhẹ, mắt Địch An Mạch chính là thuần đen, bừng tỉnh nhìn lại hai người tuyết này có thần thái thật sự giống hai người.
Sau khi đắp hai người tuyết xong, hai người đều có chút nóng, mặc Địch An Mạch bị đông cứng đến đỏ lên, cau màu nhìn Tạ Cảnh Hành, như thật như giả mà oán giận nói: “Đều tại anh muốn đắp thêm một người tuyết nữa, tay em bị đông cứng cả rồi.“
Tạ Cảnh Hành đau lòng duỗi tay năm lấy tay Địch An Mạch xoa vài cái, vẫn còn thấy lạnh, dứt khoát nhét tay vào l*иg ngực anh, kéo cả người cậu vào lòng.
Nhìn không thấy biểu tình đối phương, Địch An Mạch chỉ nhìn thấy chấn động lòng ngực của Tạ Cảnh Hành, anh nói: “Anh muốn ở cạnh em mà.”
Ánh mắt Địch An Mạch sâu thẳm trong chớp mắt, sau đó lập tức khôi phục lại bình thường, ngữ khí bình đạm nói: “Có điều hai người tuyết này, đến mùa xuân sẽ bị tan mất.”
Tạ Cảnh Hành chỉnh lại mũ cho Địch An Mạch, cúi đầu hôn lên thái dương cậu: “Không sao, tan rồi thì năm sau anh lại cùng em đắp tiếp, mỗi năm đắp 2 người tuyết.”
Nghe ra được sự nghiêm túc trong lời nói của anh, Địch An Mạch ừm một tiếng, chuyển chủ đề nói: “Em đói rồi, đi nấu cơm trưa đi.”
“Được.” Tạ Cảnh Hành sờ sờ tay Địch An Mạch, phát hiện đã khôi phục lại nhiệt độ bình thường, mới kéo cậu vào nhà.
Sau khi vào nhà, Địch An Mạch bị Tạ Cảnh Hành hạ lệnh cưỡng chế đi thay quần áo, còn anh đi thẳng vào phòng bếp.
Sau khi lên tầng, Địch An Mạch không có lập tức thay quần áo, chỉ cởϊ áσ khoác cùng mũ, sau đó đi tới cửa sổ, ánh mắt dừng trên hai người tuyết vừa mới đắp xong, không biết đang nghĩ cái gì.
Ngày trừ tịch hai người trải qua vô cùng an bình, ăn xong cơm trưa Tạ Cảnh Hành bắt đầu cán vỏ sủi cảo, sau đó gọi Địch An Mạch cùng gói sủi cảo, có điều Địch An Mạch thật sự không có thiên phú gói sủi cảo, không phải là bị rách thì xấu đến không nỡ nhìn, không có cách nào so với sủi cảo nhân to vỏ mỏng lại còn xinh đẹp của Tạ Cảnh Hành.
Cuối cùng Địch An Mạch sau khi gói gần 30 cái sủi cảo cũng không có tiến triển gì, dứt khoát từ bỏ hoạt động có độ khó cao này, ngồi xuống ghế, vừa chơi điện thoại, vừa đợi Tạ Cảnh Hành gói xong.
Địch An Mạch rất lâu không lên weibo, dưới mấy bài weibo đăng ít ỏi đều là tiếng kêu rên của fans nói cậu đăng bài trên weibo.
"Tinh Linh Chi Tế" vì Địch An Mạch cố thể thu hút một lương lớn fans toàn cầu, hiện tại đang tuyên truyền, fanns trên weibo của cậu cũng có không ít gương mặt người nước ngoài, bọn họ nhiệt tình xưng Địch An Mạch là tinh linh phương đông, lúc này đang gửi lời chút trừ tịch vui vẻ.
Địch An Mạch nghĩ nghĩ, nâng điện thoại lên chụp một sủng sủi cảo Tạ Cảnh Hành vừa mới gói xong, sau đó đăng lên weibo
Kiều Linh Sam V: Trừ tịch vui vẻ [Ảnh].
Lúc này Địch An Mạch đã không còn là Kiều Linh Sam trước kia không có tiếng tăm gì, vừa đăng weibo, đã lập tức bùng nổ.
[Giành sô pha! Bắt sống Tiểu Kiều! Sủi cảo nhìn đem quá, là Tiểu Kiều gói sao Tôi cũng muốn ăn nhân thịt bò nấm hương!]
[Tôi thì khác rồi, chỉ cần là Tiểu Kiều gói, nhân gì tôi cũng ăn!]
[Nghe nói phim mới của Tiểu Kiều sát thanh rồi, lúc nào thì đi tuyên truyền? Đã lâu không nhìn thấy Tiểu Kiều rồi, nhớ cậu quá, Tiểu Kiều trừ tịch vui vẻ!]
[Chỉ có tôi nhìn thấy trên bàn bếp của Tiểu Kiều có một cánh tay sao? Tôi dám đảm bao đó là tay đàn ông.]
[Đm, thật sự có một bàn tay! Tiểu Kiều sẽ không phải là yêu đương rồi chứ?!]