Thế giới 1: Địch ảnh đế người gặp người yêu - Chương 19

Địch An Mạch tắt đèn pha, từ từ dừng xe lại.

Tiếng thắng xe vang lên, tạ Cảnh Hành dừng xe trước xe Địch An Mạch, cửa xe đột nhiên bị mở ra, người đàn ông gần như là xông ra, bước chân xưa nay bình tĩnh có chút hỗn loạn, trong mắt tràn ngập may nắm vì tìm lại được.

Địch An Mạch vừa xuống xe đã bị Tạ Cảnh Hành ôm chặt vào lòng.

Tạ Cảnh Hành cao hơn Địch An Mạch, tư thế này làm cho Địch An Mạch không nhìn thấy biểu tỉnh của anh, chỉ có thể nghe thấy tiếng thở dồn dập của anh, môi cậu khẽ động, những cuối cùng chỉ duỗi tay ôm lấy eo đối phương.

Hai người ai cũng không nói gì, ước chừng nửa phút sau, Tạ Cảnh Hành khôi phục lại trấn định, lập tức cởϊ áσ khoác ngoài khoác lên người Địch An Mạch: “Bảo bảo, em lên xe trước, bên ngoài quá lạnh, anh đi xem cậu ta thế nào.”

Địch An Mạch lắc đầu: “Không có gì, em cũng đi nhìn xem, vừa nãy anh ta đâm không nhẹ.”

Tạ Cảnh Hành không khuyên được Địch An Mạch, kéo tay cậu đi về phía xe của Mục Hoành Viễn.

Bởi vì nhiều ngày có tuyết rơi, tuyết bên đường rất dày, cho dù vừa nãy xe Mục Hoành Viễn đâm qua, cũng không có tốt hơn bao nhiêu.

Địch An Mạch đi dép lê đi được vài bước, có điều Tạ Cảnh Hành lại một phen chặn ngang ôm cậu lên, giống như ôm một đứa trẻ mà ôm cậu vào lòng.

Tư thế này tương đối khảo nghiệm lực cánh tay, có điều Tạ Cảnh Hành ôm cậu như vậy đi rất vững vàng.

Có lẽ sợ Địch An Mạch ở bên ngoài quá lâu sẽ bị lạnh, bước chân Tạ Cảnh Hành có chút nhanh, rất nhanh đã đi tới chiếc xe của Mục Hoành Viễn.

Không có buông Địch An Mạch xuống, Tạ Cảnh Hành một chân đá lên cửa xe có hơi biến dạng.

“Cạch cạch" một tiếng, cửa xe vốn dĩ còn tính hoàn chỉnh nặng nề mà mở ra, lộ ra Mục Hoành Viễn ở bên trong.

Mục Hoành Viễn ngồi ở ghế lái, hai mắt nhắm chặt không biết sống chết, có điều cẩn thận nhìn thì l*иg ngực cậu ta còn khẽ phập phồng, hiển nhiên chỉ là ngất xỉu.

022 chứng thực suy nghĩ của Địch An Mạch: [Ký chủ, anh ta là bị va chạm đến ngất đi rồi, có điều không có vấn đề gì lớn.]

Địch An Mạch cũng không lo lắng vấn đề an toàn của cậu ta, tầm mắt dừng trên mặt Mục Hoành Viễn, cảm giác không hài hòa vừa nãy đã biến mất, một lúc sau mới hỏi 022: [Cậu ta tâm thần phân liệt?]

Dù sao trước đó trong quá trình ở chung, Địch An Mạch hoàn toàn không nhìn ra tình trạng tinh thần Mục Hoành Viễn có vấn đề, trong cốt chuyện miêu tả, tình thần của vị nam 2 này truy rằng sau đó xuất hiện vấn đề, nhưng cũng không có mất khống chế như ngày hôm nay, cũng khó trách Địch An Mạch lại suy đoán như vậy.

022 vốn dĩ muốn phủ nhân như chém đinh chặt sắt, có điều nghĩ đến biển hiện vừa nãy của Mục Hoành Viễn, ngữ khí có chút chột dạ: [Trong tư liệu không có đề cập đến thông tin phương diện này.]

Xác nhận người trong xe hoàn toàn không có nguy hiểm đến tính mạng, Tạ Cảnh Hành một chân đá cửa xe đóng lại, sau đó đem áo khoác bọc chặt Địch An Mạch thêm một chút, cũng ôm chặt cậu vào lòng: “Chúng ta lên xe trước, bên ngoài quá lạnh, cẩn thận bị ốm.”

Cho dù không có áo khoác, trên người Tạ Cảnh Hành cũng rất ấm áp, Địch An Mạch dựa vào người anh mơ màng sắp ngủ.

Thời gian dài mặc quần áo mỏng đi dưới thời tiết âm độ C, sau đó lại dưới tình trạng quần áo ướt đẫm lái xe, lúc lạnh lúc nóng, cho dù là người sắt cũng không chịu nổi, huống hồ là cơ thể hiện tại của Địch An Mạch cũng không tính là tốt được chỗ nào.

Ở bên ngoài còn tốt, lại một lần nữa trở lại trên xe, Địch An Mạch cảm thấy hơi thở mình thở ra có chút nóng, cậu hình như có chút phát sốt rồi.

Tay Tạ Cảnh Hành đặt trên trán Địch An Mạch, độ nóng làm cho sắc mặt anh có chút khó coi, anh đặt Địch An Mạch lên ghế sau, mở nhiệt độ mức cao nhất, sau đó cởϊ qυầи áo còn chưa khô hết của Địch An Mạch ra, từ phía sau xe lấy ra một tấm thảm, bọc Địch An Mạch đến kín mít.

Động tác của Tạ Cảnh Hành rất nhẹ nhàng, Địch An Mạch không hề có chút khó chịu nào.

Sốt cao cũng không làm cho suy nghĩ của Địch An Mạch trở nên chậm chạp, cậu nhắm mắt nằm ở ghế sau, nghe Tạ Cảnh Hành gọi điện thông báo cho cấp dưới đến thu dọn tàn cục, sau đó khởi động xe.

Tạ Cảnh Hành lái xe rất nhanh, không đến nửa tiếng đồng hồ đã đến nội thành, lúc này cũng đã là gần nửa đêm, cộng thêm trời đổ tuyết rơi, xe đi trên đường lại càng ít, thành thị vốn dĩ ồn ào cũng có chút quạnh quẽ.

Trong xe có điều hòa nhiệt độ đủ ấm, Địch An Mạch có hơi nóng, toàn bộ quá trình cũng không ngủ, thẳng đến khi Tạ Cảnh Hành lái xe về đến nhà, ôm cậu đặt lên giường, Địch An Mạch vẫn duy trì tỉnh táo.

Đắp chăn xong cho Địch An Mạch, Tạ Cảnh Hành lấy hòm thuốc, trước tiên là đo nhiệt độ cho cậu, 38,7 độ, vẫn còn tính là trong nhiệt độ khống chế, biết Địch An Mạch không thích bác sĩ, chỉ đành lấy vài viên thuốc, đỡ Địch An Mạch ngồi dậy, khẽ nói: “Bảo bảo, dậy uống thuốc, uống xong rồi ngủ tiếp.”

Địch An Mạch nghe vậy hơi há miệng, Tạ Cảnh Hành trước tiên cho cậu uống ngụm nước nhuận họng, sau đó mới cho thuốc vào miệng cậu, nhìn thấy cậu nuốt xuống, mới cho cậu uống nước.

Hai người phối hợp vô cùng thuần thục, thuận thục đến mức như đã tiến hành hàng trăm hàng ngàn lần.

Uống xong lại nằm xuống giường, sau khi Tạ Cảnh Hành, Địch An Mạch lại mở mắt ra.