Địch An Mạch nhắm mắt nằm xuống giường, không mở mắt nữa, giống như là đang ngủ, hô hấp rất vững vàng.
Mấy tiếng sau, cậu cũng không nhúc nhích, 002 không nhịn được mà có chút lo lắng, Địch An Mạch không phải là người thích ngủ, thậm chí có lúc phải nghiên cứu kịch bản, có thể thông đêm không ngủ, thói quen này dưới sự hướng dẫn của Tạ Cảnh Hành mới từ từ được cải thiện.
Không chỉ như thế, 022 cảm thấy Địch An Mạch nếu như dưới tình huống không cần thiết, căn bản không nhớ tới chuyện ăn cơm, lúc vừa đến thế giới này, câu còn giày vò cơ thể này đến xuất huyết dạ dày, sau đó cũng là sau khi ở cùng Tạ Cảnh Hành, trải qua Tạ Cảnh Hành điều dưỡng mới tốt lên.
Từ những chi tiết nhỏ đều có thể nhìn ra được, Địch An Mạch không hề để tâm đến cơ thể của mình.
Năng lực cậu nhịn đau 022 đã được lĩnh hội.
Nghĩ tới đây 022 không khỏi có chút lo lắng, nó vốn dĩ cho rằng vì đến thế giới mới, tình huống tinh thần Địch An Mạch tốt lên rồi, nhưng hiện tại xem ra hình như không phải như vậy.
Nghĩ tới đây, 022 thử gọi Địch An Mạch một tiếng: [Ký chủ.]
[Hửm?] Giọng nói Địch An Mạch rất trong trẻo.
[Ngài không ngủ?]
[Ừm.]
Giọng nói Địch An Mạch không hề có chút cảm xúc, 022 không đoán được cậu đang nghĩ gì: [Ngài không đói sao? Tôi thấy ngài nằm rất lâu rồi.]
[Không đói.] Địch An Mạch giật giật cổ chân, tiếng xích giòn tan vang lên, cậu lật người nằm nghiêng: [Báo cáo tiến độ nhiệm vụ một chút.]
[Thưa ký chủ, tiến độ nhiệm vụ thứ 2 là 56.473.325/100.000.000, ký chủ ngài thật lợi hại!] Chỉ trong thời gian hơn 1 năm, số lượng fans của Địch An Mạch đã tăng lên một con số khủng bố.
022 còn nhớ rõ lúc mới đến thế giới này, chỉ có số fans đáng thương ít ỏi, phảng phất như đã qua mấy đời.
Địch An Mạch nghe ra được hưng phấn trong giọng nói của 022, hơi có chút tinh thần: [Không cần đến nửa năm nữa sẽ hoàn thành nhiệm vụ rồi.]
[Nhanh như vậy sao? Ký chủ ngài thật tuyệt vời!] Giọng nói 022 càng thêm hưng phấn, không hề ý thức dược giọng nói của Địch An Mạch không hề có chút gợn sóng, sau đó nó lại ý thức được tình cảnh hiện tại: [Ngài hiện tại vẫn là nên nghĩ cách ra khỏi nơi này trước đã.]
[Hiện tại là mấy giờ?] Trong phòng này không có đồng hồ, cộng thêm quá mức tối tăm, trước đó lại hôn mê vài tiếng, Địch An Mạch tạm thời không phán đoán ra được thời gian chính xác hiện tại.
[Thưa ký chủ, hơn 8 giờ 10 phút tối, cách thời gian ngài bị tập kích vừa vặn 12 tiếng.] 022 trả lời: [Tạ Cảnh Hành đã điều tra được nơi này, dựa theo khoảng cách mà tính, anh ta nhanh nhất một tiếng nữa sẽ đến nơi, có điều còn có một đám người đang đuổi theo anh ta, thời gian sẽ càng lâu hơn.]
[Nam chính thụ đâu?] Địch An Mạch hỏi.
[Anh ta bị người của Tạ Cảnh Hành bắt lại rồi, bị thương không nhẹ, không biết tình huống cụ thể.] 002 nói.
Địch An Mạch trầm mặc một lúc, hỏi: [Người đuổi theo Tạ Cảnh Hành là ai?]
[Trước mắt không có số liệu cụ thể để tham chiếu, ký chủ đợi một chút, đang dò xét cho ngài.] Ước chừng nửa phút sau, 022 kinh ngạc nói: [Là nam 2!]
Địch An Mạch nhíu mày, từ trên giường ngồi dậy.
Lúc này trong phòng chỉ có một ngọn đèn trên đầu giường đang phát sáng, trong ánh sáng tối tăm, Địch An Mạch duỗi tay muốn tháo sợ dây chuyền.
Sợi dây chuyền này là nguyên chủ đeo từ khi nhỏ, Địch An Mạch sau đó cũng không tháo xuống, chỉ là đổi sợi dây khác.
Địch An Mạch tháo dây chuyền xuống, sau đó thao tác một chút, từ bên trong lấy ra được dây thép nhỏ, khom người thuần thục mở khóa mở xích dưới cổ chân.
Cổ tay cậu nhẹ nhàng động vài cái, nghe thấy một tiếng cụp cụp nhỏ, xích ở cổ chân được mở ra.
Cũng làm như vậy với cổ chân bên kia, Địch An Mạch giật giật cổ chân, xuống giường đi dép lê vào, cũng không có tính toán mở cửa, mà đi thẳng tới cửa sổ, gần như không hề do dự, cậu mở cửa sổ xong lập tức nhảy xuống.
Mấy ngày nay đều có tuyết rơi, độ dày của tuyết gần như có thể chôn vùi cẳng chân, nơi Địch An Mạch nhảy xuống là tầng hai, đúng lúc rơi xuống hậu hoa viên của trang viên, cậu không chế lực đạo, gần như không phát ra bất cứ âm thanh nào.
Quả thật là vô cùng điên cuồng, 022 toàn bộ quá trình đều trong trạng thái dại ra, thẳng đến khi chân di dép của Địch An Mạch rơi xuống tuyết rồi từng bước từng bước đi ra khỏi vườn hoa, mới tìm về được giọng nói: [Ký chủ, ngài lẽ nào không sợ ngã xuống bị thương sao?]
[Chỉ có chút độ cao như vậy, không đến mức đó.] Địch An Mạch vỗ vỗ tuyết trên người, ngữ khí lạnh nhạt nói.
022 lập tức lại lần nữa nhớ lại hành động vĩ đại của Địch An mạch, so với nhảy phi cơ, thì nhảy từ trên tầng 2 xuống cũng không tính là cái gì, có điều: [Ngài là như thế nào biết được căn phòng vừa rồi ở tầng 2?] Nó dám đảm bảo sau tỉnh lại Địch An Mạch một câu cũng không hỏi về hoàn cảnh của mình.
[Nghe ra được.] Địch An Mạch cẩn thận né tránh camera theo dõi, vừa đi vừa nói: [Nếu như ngươi không thể đưa ra ý kiến mang tính cần thiết gì, ta kiến nghị ngươi ngậm miệng lại đi.]
022: [...]
Có thể được gọi là trang viên, diện tích nơi này đương nhiên là rộng, chính xác mà nói phương diện phòng vệ của nó cũng càng hoàn thiện.
Vài bước có một cái camera, gần như không có góc chết, có điều có 022 ở đây, khó không phải là ở mấy cái camera này, mà là làm thế nào không để lại dấu chân để camera ghi lại.
Có điều cũng may đang có tuyết rơi, trong trang viên cũng không có bảo tiêu đi tuần, Địch An Mạch không cần phải tránh bảo tiêu.
Rất nhanh đã tìm được đường đi, nói 022 tạm thời che chắn camera ven đường, Địch An Mạch nhanh chóng đi tới gara xe.
Gara rất nhanh đã tìm được, chỉ có một con đường không bị tuyết bao phủ là đi được.
Ước chừng 10 phút sau, Địch An Mạch đã tiến vào gara.
Lúc này bộ quần áo ngủ trên người Địch An Mạch đã phủ đầy tuyết bị tan ra thành nước ướt dượt, nhưng cậu không thèm để ý, chỉ đưa hai tay lên miệng thổi khí, lại xoa xoa, xác định hai tay đã linh hoạt trở lại, mới một lần nữa lấy sợi dây thép nhỏ kia ra.
Trước đó Địch An Mạch không có thử phá khóa xe ô tô, cho nên tốn chút thời gian.
Cũng may 5 phút sau, cậu mở được của xe.
022 quả thật là bị tài nghệ của ký chủ làm cho sợ ngây người, lẽ nào trước khi ký chủ không phải là diễn viên, mà là đạo tặc?
Chính vào lúc nó đang kinh ngạc, 022 nghe thấy giọng nói của Địch An Mạch vang lên: [Không phải đạo tặc, là ăn trộm.]
022: [... A?]
[Che chắn camera trên đường ra khỏi trang viên.] Địch An Mạc khởi động xe, giâm chân ra rời khỏi gara.
Địch An Mạch lái đi là một chiếc xe việt dã gầm cao, có công năng đi trong ngày tuyết, nhưng âm thanh cũng tương đối lớn, có điều hiện tại dưới tình huống tuyết rơi, cũng không ai ra khỏi nhà, tạm thời sẽ không cần lo lắng sẽ có người bị đuổi theo.
Cửa trang viên có cửa điện từ khống chế, nằm trong thao tác của 022, bảo an ở cửa lúc muốn ngăn cản cũng không còn kịp.
Địch An Mạch thuận lời lái xe khỏi trang viên.
Địch An Mạch mở điều hòa, nước trên người đã hóa thành băng, áo ngủ hoàn toàn dính trên người, làm cho cậu có chút không thoải mái, có điều cậu rất nhanh đã giãn mày, nhìn kính chiếu hậu có ánh đèn càng ngày càng gần, chân đạp ga hết cỡ.
Tòa trang viên này xây dựng trên đỉnh núi, đường tuyết trơn trợt, chỉ dợ cho dù có bánh xe chống trượt, cũng không có ai dám đua xe trên đường núi, thao tác này của Địch An Mạch, không chỉ dọa tới 022, cũng làm cho xe phía sau theo bản năng mà thả chậm tốc độ.
Địch An Mạch giẫm chân ga, chân chính bắt đầu biểu diễn một mà tốc độ sinh tử, trên con đường núi chênh vênh này, muốn giản tốc độ cơ hồ là không thể, hơn nữa chính vào khúc cua, xe này có thể có nguy hiểm rơi xuống vách núi bất cứ lúc ào, tuyết càng rơi xuống, tầm nhìn càng thấp, cho dù là tay đua xe chuyên nghiệp dưới tình huống không có bảo hộ có thể duy trì bình tĩnh.
Xe phía sau càng ngày bị ném càng xa, Địch An Mạch một bên thuần thục xoay vô lăng, một bên nổi lên thích ý hừ hừ hát lên, cậu nheo mắt, dường như rất cảm thụ loại cảm giác này.
022 quả thật là bội phục sát đất với tố chất tâm lý của Địch An Mạch, nó vừa nãy đã làm tốt mấy lần chuẩn bị nhiệm vụ thất bị bị truyền tới thế giới tiếp theo, nam chính công lần trước xảy ra chuyện nó đã hấp thu được không ít năng lược, đúng lúc có thể chống đỡ được chuyện đổi thế giới khác, nếu không nó chỉ có thể đồng vu quy tận với ký chủ.
Nhưng nó không ngờ kỹ thuật lái xe của ký chủ lại cao siêu như vây, quả thật là còn lợi hại hơn tay đua chuyên nghiệp.
[022, chỉ đường.] Ném được xe ở phía sau, Địch An Mạch lên tiếng.
[Được, ký chủ.] 022 lập tức ngoan ngoãn chỉ đường, trong lúc đó còn ấp a ấp úng hỏi: [Ký chủ, ngài từng làm tay đua xe sao?]
[Không có.] Địch An mạch nói: [Tại sao lại hỏi như vậy?]
[Ngài lái xe thật lợi hại.] Bình thường Địch An Mạch rất ít khi lái xe, hầu hết là đều đi cùng Tạ Cảnh Hành, lái xe tương đối vững vầng, đây còn là lần đầu tiên 022 ý thức được kỹ thuật lái xe của Địch An Mạch lại cao siêu như vậy.
[Cái thứ đua xe này, chỉ cần tâm thái tốt, không có ai thắng được tôi.] Địch An Mạch nhẹ nhàng nói.
022 đang muốn hỏi làm thế nào để có tâm thái tốt, đột nhiên ý thúc được cái gì đó, vội vàng ngậm miệng.
Chỉ cần không sợ chết, tâm thái đương nhiên sẽ tốt.
20 phút sau, 022 cẩn thận chỉ đường nói: [Ký chủ, xe của Tạ Cảnh Hành cách nơi này 3km, đang nhanh chóng chạy về phía này, xe của nam 2 đang cách xe Tạ Cảnh Hành 500m, hãy cẩn thận, trong tay bọn họ có súng.]
[Mục Hoành Viễn là lái xe cải tạo?] Địch An Mạch hỏi.
022 không hiểu ra sao, dò xét xong trả lời: [Phải ký chủ, anh ta hiện tại đang lái xe đã được cải tạo qua.]
Lời 022 vừa dứt, Địch An Mạch đã nhìn thấy một chiếc xe đang chạy với tốc độ cao về phía mình, đồng thời còn có xe của Mục Hoành Viễn theo sát phía sau.
Tuyết rơi rất dày, gần như không nhìn rõ đường, Tạ Cảnh Hành đương nhiên cũng không nhìn thấy trong xe đối diện là Địch An Mạch, có điều chỉ thoáng nhìn qua, trong lòng anh khẽ động, theo bản năng giẫm phanh khẩn cấp, làm cho lốp xe ma xát với đường phát ra tiếng chói tai.
Địch An Mạch không để ý đến Tạ Cảnh Hành, mà nhìn chằm chằm Mục Hoàng Viễn.
Thị lực của Địch An Mạch rất tốt, xe đối diện chỉ hơi đổi thành đèn gần, cậu có thể phán đoán được thần sắc trên mặt Mục Hoành Viễn, là loại điên cuồng của người có bệnh thần kinh.
Giây sau, Địch An Mạch mở đèn pha, nhắm thẳng vào mặt Mục Hoành Viễn.
Dưới ánh đèn quá mức chói mắt, người theo bản năng sẽ dùng tay che mắt, Mục Hoành Viễn vừa nhấc tay, tay lái liền lệch đi, cho dù cậu ta lập tức giẫm phanh, bánh xe cũng không khống chế được mà lệch khỏi quỷ đạo.
“Oành!”
Xe đυ.ng vào lan can bảo vệ bên đường, lăn vài vòng, đυ.ng phải ba cái cây, cuối cùng mới dừng lại, cũng mau xe Mục Hoành Viễn lái là xe cải tạo, tính năng bảo vệ rất tốt, dưới tình huống va chạm như vậy không có bị tổn hại gì lớn.
022 đột nhiên hiểu được vừa nãy Địch An Mạch tại sao lại hỏi một câu như vậy.