Mặc kệ là từ phương diện nào, Mạc Dĩ Trì đều không phải là người dễ dàng tăng độ hảo cảm, bề ngoài cậu ta thoạt nhìn nhu hòa, kỳ thật còn khó tiếp cận hơn bất cứ ai, nếu không Mục Hoành Trạch cũng không có thể liên tiếp thất bại trong chuyện tiếp cận mà phải lấy lui làm tiến.
Hơn nữa từ miêu tả của Tạ Cảnh Hành, Mạc Dĩ Trì rõ ràng không phải là người bình thường, ít nhất cũng không phải là người có tính cách ôn nhu như trong nguyên tác miêu tả.
Mặc dù tình tiết cốt truyện lấy Mục Hoành Trạch làm trung tâm, nhưng có thể hoàn toàn không lộ sở hở, thì kỹ thuật diễn cùng tâm kế của Mạc Dĩ Trì hoàn toàn có thể nói là đỉnh lưu.
Nhưng số liệu của hệ thống thống kê không thể nào sai sót, vậy độ hảo cảm sắp kéo mãn chói lọi kia, nếu như thật sự là diễn xuất đến hệ thống cũng bị lừa...
Địch An Mạch không khỏi sinh ra cảm giác gặp được kỳ phùng địch thủ.
"Nhà tâm lý học" bộ phim này sau 3 tháng quay chụp thuận lợi kết thúc, lúc này đã gần cuối năm, hôm sát thanh tuyết rơi đầy trời, vốn dĩ là tiệc đóng máy đã định trước phải tạm thời hủy bỏ.
Có điều tiệc đóng máy mặc dù hủy bỏ, nhưng đạo diễn Tần Hà vẫn phát lì xì cho mọi người, cho nên mọi người ai cũng đều vui vẻ, không hề có chút không vui nào.
Trợ lý Diệp đã được cho nghỉ về quê ăn tết, Tạ Cảnh Hành buổi chiều còn phải họp, vốn dĩ tính toán Địch An Mạch tham gia tiệc đóng máy xong anh sẽ đến đón, hiện tại nhất thời cũng không đến đón cậu được, Địch An Mạch cũng không muốn thông báo cho anh, chuẩn bị tự gọi xe về nhà.
Cho dù tuyết mới rơi không lâu, nhưng lúc này trên đất đã có một lớp tuyết mỏng, có lẽ không lâu nữa sẽ phủ kín mặt đất.
Địch An Mạch khó có khi được nhàn rỗi, thảnh thơi chậm rãi mà đi, khí tức xung quanh phá lệ yên tĩnh.
Không ngờ được hôm nay sẽ đột nhiên có tuyết rơi, Địch An Mặc hôm nay mặc đồ cũng không dày, có điều cậu dường như không cảm nhận được cái lạnh, còn thường duỗi tay ra đón bông tuyết rơi xuống, hứng thú bừng bừng mà nhìn nó hóa thành nước trong tay cậu.
022 đang muốn nhắc nhở Địch An Mạch cứ như vậy nữa thì sẽ bị ốm, đột nhiên phía sau Địch An Mạch vang lên còi xe ô tô.
Một chiếc xe từ từ dừng trước mặt Địch An Mạch, cửa sổ xe hạ xuống, gương mặt của Mạc Dĩ Trì xuất hiện bên trong xe, cậu ta dường như có chút kinh ngạc: “Tiểu Kiều, tuyết rơi lớn như vậy sao cậu còn đi một mình? Mau lên xe.” Nói rồi duỗi tay mở cửa xe.
Địch An Mạch trong lòng khẽ động, trên mặt lại là xấu hổ cười cười: “Không cần đâu anh Mạc, tôi đi bộ một lúc, đợi ra nữa ra ngoài kia xe gọi xe.”
Nghe vậy Mạc Dĩ Trì không tán thành nói: “Tuyết rơi nhiều như vậy, bên này cách tuyến đường chính phải đi bộ hơn nửa giờ, đi đến lúc cậu biến thành người tuyết, đến lúc đó bị lạnh cóng thì sao, mau lên xe, đừng có lấy sức khỏe của mình ra đùa giỡn.”
Địch Anh Mạch cố ý chần chờ một lúc: “Vậy thì cảm ơn anh Mạc.”
Dường như vô cùng hài lòng với động tác lên xe này của Địch An Mạch, Mạc Dĩ Trì cười càng thêm sau: “Với tôi thì nói cảm ơn cái gì, đúng rồi, vẫn luôn không có cơ hội mời cậu ăn cơm, hôm nay đúng lúc sát thanh, không bằng cùng đi ăn một bữa? Xem như là quà tạ lỗi hôm đó đυ.ng phải cậu thế nào? Ở khu phố Chung Nam có một cửa hàng món cá mới mở, món cá ở đó đều không tồi.”
Thân là một "tiểu bạch hoa" không am hiểu cự tuyệt ý tốt của người khác, Địch An Mạch tất nhiên là ỡm ờ, mục đích nhắm đến là nhà hàng món cá mà Mạc Dĩ Trì nói tới.
Mấy tháng ở cùng đoàn phim với Mạc Dĩ Trì, thời gian ở chung không ít, có điều bởi vì có chuyên gia đề phòng sói như trợ lý Diệp ở đó, cũng không có tiến bộ mang tính thực chất nào, chỉ có thể nói là ở chung hòa hợp.
Còn về độ hảo cảm của Mạc Dĩ Trì mà Địch An Mạch chú ý tới, cũng không có tăng hay giảm, ổn định ở con số 90.
Nhà hàng món cá này mới khai trương không lâu, Địch An Mạch gần đây bận quay phim cũng không có thời gian đến ăn thử, lần này Mạc Dĩ Trì lại đưa ra lời mời hợp ý cậu.
Cửa hàng này chú trọng trang trí mặt tiền, tổng cộng chia làm 3 tầng, Mạc Dĩ Trì dẫn Địch An Mạch đi thẳng lên tầng 3.
Địch An Mạch thích ăn cá, nhưng vì lười phải nhặt xương, cho nên dưới tình huống không có Tạ Cảnh Hành, đũa luôn hướng về món cá không có xương.
Một bữa cơm ăn xong, trừ bỏ đĩa cá chiên xù trước mặt cùng mấy cái bánh cá, những món khác cơ bản Địch An Mạch không hề đυ.ng đến.
“Là không hợp khẩu vị sao?” Mạc Dĩ Trì hỏi.
“Không tồi, nấu ăn rất ngon.” Địch An Mạch cười cười: “Chỉ có điều tôi tương đối thích món ăn vị thiên ngọt.”
Mạc Dĩ Trì nghe vậy không khỏi nhìn cá chua ngọt gần như không đυ.ng đến trên bàn, rốt cuộc cũng không nói gì.
Địch An Mạch cũng không có tính toán tìm cái cơ nghiêm túc, chỉ cảm thấy bộ dáng tên này bị nghẹn họng rất thú vị, thoải mãn thú vui ác ý xong, mới chậm rãi nói: “Anh Mạc, anh sau này tính toán phát triển trong giới giải trí sao?”
“Trước mắt là có tính toán này.” Mạc Dĩ Trì nói: “Tiểu Kiều đã quyết định xong bộ phim tiếp theo chưa?”
“Tạm thời chưa có, tôi còn tính toàn nghỉ ngơi một thời gian.” Địch An Mạch có hơi đỏ mặc: “Anh có cảm thấy tôi lười không?”
“Sao có thể, làm việc kết hợp với nghỉ ngơi là chính xác.”
Hai người nói chuyện vài câu không có dinh dưỡng, Địch An Mạch làm như lỡ đang nói: “Anh Mạc, anh còn nhớ người mà lần đầu tiên chúng ta gặp ở quán rượu không?”
Rõ ràng không ngờ Địch An Mạch lại đột nhiên nhắc tới Mục Hoành Trạch, Mạc Dĩ Trì có chút bất ngờ nói: “Anh ta làm sao?”
“Anh ta là anh trai của bạn tôi, khoảng thời gian trước xảy ra tai nạn, gần đây tỉnh lại rồi, tôi vừa vặn có thời gian, chuẩn bị mấy ngày nữa sẽ tới thăm anh ta, tôi thấy lúc đó anh ta nhìn thấy anh còn rất kích động, cho rằng hai người là bạn bè.”
Lời nói của Địch An Mạch không hề lộ ra sơ hở, không tìm được chỗ nào bắt bẻ, bởi vì cho dù là nghe như thế nào, cậu cũng là xuất phát từ chuyện quan tâm bạn bè.
Quả nhiên Mạc Dĩ Trì không hề nghĩ nhiều chỉ nói: “Lúc này đi thăm anh ta, tôi và cậu cùng đi.”
Một bữa cơm cả khách lẫn chủ đều "vui", lại hẹn ba ngày sau sẽ đi thăm Mục Hoành Trạch, hai người lại trước sau rời đi.
Từ đầu đến cuối, Mạc Dĩ Trì cũng không hỏi quan hệ của Địch An Mạch và Tạ Cảnh Hành, càng không có bất cứ hành vi vượt quá gì, vẫn là người nho nhã lễ độ như hình tượng ngày thường.
Mà khoảng thời gian này Địch An Mạch đã hoàn hoàn điều tra xong, vụ tai nạn của Mục Hoành Trạch chính là do một tay người thoạt nhìn ôn hòa dễ gần kia gây ra.
Nhưng cho dù Địch An Mạch điều tra ra được, thì những dấu vết cậu ta để lại cũng không đủ làm chứng cứ tố cáo cậu ta gϊếŧ người.
Là một người có tâm tư đủ kín đáo.
Người như vậy đã không ra tay thì thôi, một khi ra tay sẽ đẩy người ta phải chỗ chết.
Có điều lần trước rõ ràng là thời gian gấp gáp, cộng thêm hào quang nam chính quấy phá, cho nên Mục Hoành Trạch hiện tại vẫn còn nằm ở viện tĩnh dưỡng.
Nhưng Địch An Mạch và 022 lại từ trong đó ăn được ngon ngọt, trai cò đánh nhau, ngư ông đắc lợi.
Cho dù như vậy, hiện tại 022 cũng chỉ hy vọng vị nam chính thụ này, đừng có giở trò gì nữa, nếu không chọc vào ký chủ nhà mình, có thể sẽ không chỉ là nằm viện đơn giản như vậy đâu, mà nó cũng không hy vọng tình tiết cốt truyện rung chuyển bị Thiên Đạo biết được, mà bị đá ra khỏi thế giới này, quá kí©h thí©ɧ nó không chịu nổi.
... Có điều nhìn dáng vẻ này là không còn gì nữa.
3 ngày sau, Địch An Mạch và Mạc Dĩ Trì đến thăm Mục Hoành Trạch, kết quả vừa đến bệnh viện, còn chưa bước vào phòng bệnh, đã nghe tiếng 022 nhắc nhở: [Ký chủ cẩn thận!]
Địch An Mạch: [Là cái gì?]
022: [... Thuốc mê.] Nào có người vào thời điểm sắp bị tập kích không né tránh lại còn hỏi đông hỏi tây?
Phảng phất như nghe được tiếng lòng của 022, Địch An Mạch lạnh nhạt a một tiếng, sau đó phối hợp mà xe dịch gốc độ, làm cho ống chính chuẩn xác mà đâm vào tĩnh mạch của mình, tiếp đó trên cổ truyền đến một cơn đau nhức, Địch An Mạch mất đi tri giác.
Lại một lần nữa tỉnh lại Địch An Mạch đang nằm trên giường, cậu chớp chớp mắt, nhìn trần nhà đầu u ám.
Giống như trần nhà nhà Tạ Cảnh Hành đều à một màu xanh nhạt thống nhất, là hoa văn tương đối thuận mát mà Địch An Mạch lựa chọn, hơn nữa vì để Địch An Mạch không cảm thấy áp lực, Tạ Cảnh Hành còn đổi phong cách trang trí thành hệ đơn giản nhẹ nhàng, không có giống như nơi này lộ ra một cổ âm u.
Yên lặng phun tào chủ nhân căn nhà này chẳng có phẩm vị gì, Địch An Mạc mới chống tay từ từ ngồi dậy.
Lúc này cậu đã được thay bộ quần áo ngủ mỏng, hơi đứng dậy, ánh mắt cậu phát hiện trên chân cổ chân cậu có một sợi xích.
Cổ chân Địch An Mạch rất nhỏ, làn da lại trắng, xích màu bạc thô to tròng lên cổ chân trắng nõn của cậu, lại thêm ga trải giường tối màu, rất mỹ cảm ngược đãi.
Sau khi thưởng thức cổ chân mình xong, Địch An Mạch không hề lo lắng với hoàn cảnh trước mắt của mình: [Tiểu Nhị, tôi ngất đi bao lâu rồi?]
022: [Thưa ký chủ, 5 tiếng.]
Địch An Mạch sờ sờ bụng: [Khó trách có hơi đói.]
022: [...]
Chính vào lúc 022 tính toán nhắc nhở ký chủ nhà mình hoàn cảnh trước mắt, Địch An Mạch đột nhiên phát hiện ra nút ấn đầu giường, cậu không hề do dự mà nhấn xuống.
Rất nhanh đã có người đi tới bên ngoài cửa, có tính tượng trưng mà gõ hai cái, sau đó đẩy cửa bước vào.
Người đến ước chừng bốn năm mươi tuổi, mặc trang phục quản gia, biểu tình nghiêm túc, thoạt nhìn không dễ tiếp cận, cúi người với Địch An Mạch nói: “Kiều thiếu gia, xin chào, xin hỏi có gì cần phân phó.”
Trước khi quản gia đi vào Địch An Mạch đã thay đổi biểu tình, lúc này trong mắt đầy sợ hãi, rúc ở một góc trên giường run bần bật, giống như là một con hamster nhỏ rơi vào ổ sói: “Ông là ai? Tại sao lại bắt cóc tôi?”
Đối với biểu tình sợ hãi kinh hoàng của thiếu niên, trong mắt quản gia hiện lên một tia không đành lòng: “Kiều thiếu gia, chủ nhân nhà chúng tôi mời cậu đến trang viên làm khách, không cần sợ hãi, cậu đã ngủ lâu rồi, hẳn đã đói, tôi đi lấy đồ ăn cho cậu.” Nói xong rồi đi ra khỏi phòng, toàn bộ quát rình đều cách Địch An Mạch 3m.
Chủ nhân trong miệng ông ta đương nhiên là Mạc Dĩ Trì, còn về tại sao lại là vị quản gia này nghênh đón cậu mà không phải là bản thân Mạc Dĩ Trì, Địch An Mạch đoán có lẽ là vì cậu bị bắt cóc, Tạ Cảnh Hành nổi điên, Mạc Dĩ Trì ốc không man nổi mình ốc.
Rất nhanh quản gia đã bưng đồ ăn đến, có lẽ không biết cậu thích ăn cái gì, món ăn đương đối phong phú, toàn bộ căn phòng đều tràn ngập mùi thơm.
Đem mân đồ ăn đặt lên bàn nhỏ trên đầu giường, quản gia cũng ra ngoài.
022: [Ký chủ, người của nam chính thụ và người của Tạ Cảnh Hành đánh nhau rồi.]
Địch An Mạch lười biếng mà nằm trên giường, chính vào lúc 022 cho rằng cậu sẽ ngủ, cậu lại ừm một tiếng.
[Tôi kết nối với camera giám sát gần đây, ngài có muốn xem phát sóng trực tiếp không?] 022 lại một lần nữa cố gắng nói.
Trước khi ra khỏi nhà Địch An Mạch đã nói rõ hướng đi của mình với Tạ Cảnh Hành, còn không cho Tạ Cảnh Hành đi cùng, mới không bao lâu đã mất tích, Tạ Cảnh hành đương nhiên sẽ tính lên đầu Mạc Dĩ Trì.
Lúc này hai người giằng co, không biết là hào quang nam chính thụ lợi hại, hay là đại Boss sau màn như Tạ Cảnh Hành lợi hại.
Đối với chuyện hố bạn trai nhà mình và nam chính thụ, Địch An Mạch không hề có chút áy náy, chính xác mà nói, cho dù sau cùng bên nào thắng, đối với cậu mà nói đều như nhau.
Nhưng cậu đột nhiên cảm thấy không còn thú vị: [Không cần.]
022 nghẹn họng, một lúc sau mới nói: [Ký chủ, ngài vừa nãy không phải nói đói sao? Thức ăn sắm nguội rồi.]
Địch An Mạch đến chớp cũng không chớp mắt một cái: [Không muốn ăn.]
022 theo bản năng ý thúc được trạng thái tinh thần của Địch An Mạch không được tốt, nhưng cậu xưa nay biểu hiện thay đổi thất thường, nó cũng không có phân tích cụ thể nào, chỉ có thể an tĩnh xuống.