Không nói tiếng nào bị Địch An Mạch kéo vào thang máy, thẳng đến khi xuống đến hầm đỗ xe, Tạ Cảnh Hành một câu cũng không nói.
Địch An Mạch kéo cửa xe ghế phó lái ngồi xuống, nhìn về phía Tạ Cảnh Hành ngồi ở ghế lái, trêu ghẹo nói: “Chú Tạ, anh tức giận à?’
Tạ Cảnh Hành đóng cửa xe lại, nhìn Địch An Mạch, một lúc sau mới nói: “Chính xác mà nói, là ghen.”
Ở phương diện này người đàn ông này quả thật là thẳng thắn đến phán sợ, Địch An Mạch nghe vậy nụ cười càng thêm sâu, ngữ khí lại có chút ấm ức: “Nhưng em còn nợ anh ta một bữa cơm, vốn dĩ em tính toán mời bữa hôm nay là hết nợ, kết quả bị anh làm hỏng rồi.”
Tạ Cảnh Hành nào có nhìn được Địch An Mạch ấm ức, cho dù là giả vờ để lừa anh, lời từ chối nghẹn ở cổ họng, lại nuốt ngược trở về: “... Ngày khác chúng ta cùng nhau mời.”
Địch An Mạch nghe vậy lập tức cười vui vẻ, nghiêng người cho Tạ Cảnh Hành một cái ôm, còn hôn một cái thật vang lên má anh: “Chú Tạ là tốt nhất!”
Nói xong ngồi về chỗ, thắt dây an toàn: “Em muốn đến Tụ Phúc Lâu ăn cá hấp.”
Tạ Cảnh Hành cong cong khóe miệng, khởi động xe.
Cho dù Tạ Cảnh Hành xưa nay hiểu hiện đều như cái lu giấm, có điều Địch An Mạc lại không hề lo lắng Tạ Cảnh Hành sẽ làm gì Mục Hoành Viễn.
Đầu tiên Mục Hoành Viễn không hề làm ra bất cứ hành động nào quá phận, Tạ Cảnh Hành phẩm đức đoan chính, không thể vì cảm xúc cá nhân mà lấy công báo thù riêng, hai là, Tạ Cảnh Hành thích đối đầu với đối thủ thật sự, mà không phải lấy cạnh tranh làm vinh quang, từ phương diện này đủ chứng minh người yêu của anh đủ ưu tú.
Ngoài ra, Tạ Cảnh Hành cũng có đủ tự tin, anh tin bản thân anh từ đều đến cuối đều là lựa chọn tối ưu nhất của Địch An Mạch.
Có điều tự tin thì tự tin, nên có mùi dẫm thì cũng không thiếu, cũng sẽ không làm ra động tác lớn gì với Mục Hoành Viễn, không đại biểu là sẽ tha cho cậu ta, ít nhất tạo ra chút phiền phức làm cho cậu ta bận rộn tối mặt là chuyện vô cùng đơn giản.
Cho nên mấy tháng tiếp theo, Địch An Mạch cũng không có bất cứ tin tức gì của Mục Hoành Viễn.
Về nước nghỉ ngơi mấy ngày xong, Địch An Mạch lựa chọn kịch bản mới, rồi vội vàng tiến vào đoàn phim mới.
Lần này là một bộ phim nghệ thuật, đạo diễn là Tần Hà, mặc dù phòng vé phim Tần Hà không bằng Tạ Cảnh Hành, nhưng cũng là đạo diễn nổi danh ‘lâu đời’ trong giới, bộ phim này ông ta nhắm tới chuyện đưa đi đề cử phim nhựa giải Kim Bách Lai, mà trong nguyên tác nó cũng thật sự được đề danh, nhưng bởi vì kỹ thuật diễn xuất của nam chính còn thiếu sót, cuối cùng bỏ lở mất giải thưởng tốt này.
Vai diễn lần này của Địch An Mạch trong phim là nam chính, là một bác sĩ tâm lý có chứng thiếu hụt tình cảm.
Không có năng lực cộng tình, lại trở thành một bác sĩ tâm lý, là một nhân vật vô cùng có tính tranh luận.
Địch An Mạch vừa mới bước tới cửa đoàn làm phim, đã nghe thấy tiếng chào hỏi: “Tiểu Kiều đến rồi, mau đi trang điểm thay quần áo, chuẩn bị bắt đầu quay.”
Đạo diễn Tần Hà là một người mập mạp vui vẻ, nhìn thấy ai cũng cười, vì thế trong đoàn làm phim của ông xưa nay là hài hòa nhất.
"Lăng Tiêu" phát sóng nhân khí Địch An Mạch một đường thẳng tắp bay lên, cộng thêm nhân vật Tịnh Vương được mọi người yêu thích, cuối cùng lại có cái chết vô cùng bi tráng, đủ đến kiếm nước mắt của người xem.
Vì thế lúc này nhiệm vụ thứ 2 của Địch An Mạch đã hoàn thành 20%, đợi vai diễn Jons của "Tinh Linh Chi Tế" được phát sóng trên toàn cầu, nhiệm vụ thứ 2 hẳn là sẽ hoàn thành một nửa, dù sao tích lũy nhân khí là quá trình lâu dài.
Trước mắt Địch An Mạch muốn dựa vào bộ phim này để có được đề danh ảnh đế.
Giải thưởng Kim Bách Lai diễn ra vào mùa hè năm sau, khoảng cách từ giờ đến lúc đó còn gần 10 tháng, thời gian có đủ.
Trong phòng hóa trang tương đối yên tĩnh hơn bên ngoài, dường như tất cả mọi người đều dừng ánh mắt lên người đàn ông trẻ tuổi ngồi trước bàn trang điểm.
Địch An Mạch khẽ nhướng mày, cậu sớm biết nam chính thụ đồng dạng cũng sẽ quay bộ phim này, đối với chuyện đối phương có mặt ở đây cũng không hề kinh ngạc, có điều thần sắc cũng phải mang theo chút vui vẻ, cười chào hỏi với cậu ta: “Mạc tiên sinh, lâu rồi không gặp.”
Ngũ quan Mạc Dĩ Trì nhu hòa, cười rộ lên giống như là thiên sứ mang theo ánh sáng đi từ trong tranh ra, cũng khó trách Mục Hoành Trạch nhìn thấy vài lần đã xem cậu ta là bạch nguyệt quang, cậu ta cười cười với Địch An Mạc, giọng nói có chút trêu chọc: “Lâu rồi không gặp, Kiều lão sư, xin chỉ giáo nhiều hơn.”
Cho dù không tính hai lần gặp trước, Địch An Mạch đối với nam chính thủ này cũng chỉ là có cảm quan bên ngoài, tuy rằng thoạt nhìn tính cách không tồi, nhưng Địch An Mạch xưa nay không phải là người chỉ nhìn vẻ bề ngoài.
Bối cảnh của Mạc Dĩ Trì không đơn giản, nếu không Mục Hoành Trạch cũng không đến mức khi đã có nguyên chủ rồi còn tìm thế thân.
Thậm chí tai nạn xe cộ lần trước của Mục Hoành Trạch, sau lưng cũng có bút tích của Mạc Dĩ Trì, hiện tại Mục Hoành Trạch còn đang nằm ở bệnh viện chưa tỉnh lại kìa, nếu như không phải sau đó Địch An Mạch để 022 điều tra camera ven đường, có thể cũng thật sự không bắt được cái đuôi nhỏ của Mạc Dĩ Trì.
Nam chính thụ với nam chính công, còn thật là một vở kịch hay.
Hẳn chính là vì như vậy, 022 mới có cơ hội nhân lúc đó hấp thụ năng lượng của thế giới.
Không quan tâm trong lòng nghĩ như thế nào, trên mặt Địch An Mạch vẫn là bất động thanh sắc, ngượng ngùng cười nói: “Mạc tiên sinh, ngài đừng có trêu chọc tôi, lần trước là do tôi uống nhiều, nói hơi nhiều, có làm lỡ chính sự của ngài không?”
Nhìn gương mặt đỏ ửng của Địch An Mạch, ánh mắt Mạc Dĩ Trì khẽ tối lại, khóe miệng nở nụ cười như tắm mình trong gió xuân: “Đương nhiên không có, cậu rất đáng yêu.”
Hai người nói chuyện, còn đám hủ nữ trong phòng hóa trang thì hai mắt phát sáng.
Chỉ có trợ lý Diệp Đình đi theo Địch An Mạch tới đây làm người đại diện là vẻ mặt sống không còn luyến tiếc gì, cậu ta hiện tại thật sự bị sung quân làm người đại diện ngự dụng cho Địch An Mạch, đương nhiên, tác dụng của cậu ta không chỉ giới hạn làm người đại diện, còn có công năng giúp ông chủ nhà mình đề phòng tình địch ẩn tàng.
Nhưng cậu ta căn bản không biết ‘bà chủ’ thần thông quảng đại này của cậu ta vì sao lại quen biết vị nhìn thì tốt nhưng lại là lão đại hắc đạo này, hơn nữa thoạt nhìn còn rất quen thuộc.
Chuông cảnh báo tình địch của trợ lý Diệp vang lên.
Có điều vẫn may lúc Địch An Mạch đi vào Mạc Dĩ Trì gần như đã hóa trang sau, cho nên hai người chỉ nói chuyện mấy câu, Mạc Dĩ Trì liền đi ra ngoài trước.
Trợ lý Diệp cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, có điều chuyển mắt lại nghĩ tới hai người ở cùng một đoàn phim, sau này còn có mấy tháng "sớm chiều ở bên nhau", mà vị kia rõ ràng là có ý đồ với "bà chủ".
Phải nhanh chóng báo cho ông chủ.
Chuyện này làm cho Địch An Mạch tiến tổ ngày đầu tiên, đã nghênh đón Tạ đại đạo diễn nổi tiếng trong giới đến tham ban.
Đương nhiên, trước khi Địch An Mạch đồng ý công khai, Tạ Cảnh Hành không thể to gan trắng trọn tuyên bố quan hệ của hai người, cho nên lý do anh đến tham ban là: “Đúng lúc đi ngang qua, thuận tiện đi vào nhìn xem, thỏa luận một chút tâm đắc khi quay phim với đạo diễn Tần Hà.”
Tuổi của đạo diễn Tần Hà còn lớn hơn Tạ Cảnh Hành một giáp, nhưng người mạnh có tiếng nói, nghe vậy cũng đương nhiên vui vẻ, hứng thú bừng bừng mà nói chuyện kinh nghiệm quay chụp với Tạ Cảnh Hành, hoàn toàn không chú ý tới Tạ Cảnh Hành đang thất thần.
Tạ Cảnh Hành vào lúc nhìn thấy Địch An Mạch cười với người đàn ông chướng mắt kia lần thứ 5, cuối cùng không nhịn được mà đi về phía hai người.
Đạo diễn Tần Hàn vẻ mặt ngơ ngác, có điều vẫn đi theo.
Địch An Mạch đương nhiên chú ý đến tầm mắt của Tạ Cảnh Hành, có điều cậu cũng không tỏ vẻ gì, cũng không có đi qua chào hỏi, đúng lúc Mạc Dĩ Trì muốn thảo luận cốt chuyện với cậu, vì để hiểu thêm và nam chính thụ, Địch An Mạch cũng thuận nước đẩy thuyền.
Thật không ngờ Tạ Cảnh Hành lại kích đồng như vậy, đến nguyên tắc phong độ vẫn luôn bận tâm đến cũng ném ra sau đầu.
“Đạo diễn Tạ, ngài đến rồi.” Tạ Cảnh Hành đi tới trước mặt cậu, Địch An Mạch lên tiếng chào hỏi trước.
Nhìn thấy Địch An Mạch cuối cùng cũng chú ý đến mình, sắc mặt Tạ Cảnh Hành tốt hơn một chút, ừm một tiếng, mới nhìn sang Mạc Dĩ Trì: “Mạc đại thiếu, gần đây thế nào?”
Mạc Dĩ Trì rõ ràng không ngờ Tạ Cảnh Hành sẽ xưng hô với cậu ta như vậy, nụ cười trên mặt càng sau hơn: “Ngài là?”
Tạ Cảnh Hành không để ý đến câu hỏi của Mạc Dĩ Trì, nhìn Địch An Mạch: “Hôm nay quay xong chưa? Cùng nhau về nhé?”
Cho dù lời nói vô cùng mờ ám, nhưng giọng điệu của Tạ Cảnh Hành vô cùng nghiêm túc khiến người khác không nổi lên chút nghi ngờ về quan hệ của hai người, đạo diễn Tần Hạ đuổi tới nghĩ cũng không nghĩ vội vàng nói: “Quay xong rồi quay xong rồi, mấy cảnh hôm nay của Tiểu Kiều đều quay một lần là qua, hiện tại đã có thể về nghỉ ngơi rồi.”
Thẳng đến khi hai người rời đi, người trong đoàn làm phim mới phản ứng lại, đạo diễn Tạ hôm nay đến đây rốt cuộc là vì cái gì? Đã nói là thảo luận tâm đắc với đạo diễn Tần Hà đâu?
Có điều ảnh hưởng của Tạ Cảnh Hành ở trong giới đã lâu, cho dù có người nghi ngờ hai người bọn họ tiềm quy tắc, cũng không dám nói linh tinh, rất nhanh đoàn làm phim đã khôi phục lại trật tự vốn có.
Trợ lý Diệp lái xe, Địch An Mạch và Tạ Cảnh Hành ngồi ở ghế sau, không để ý đến lu giấm bên cạnh, Địch An Mạch hỏi: [022, dò xét độ hảo cảm của nam chính thụ.]
[Thưa ký chủ, độ hảo cảm của nam chính thụ là 90.]
Độ hảo cảm bất ngờ mà cao như vậy, Địch An Mạch cũng không khỏi có chút kinh ngạc: [Có số liệu xác thực không?]
[Lần đầu tiên gặp mặt đã tăng lên 50, lần trước ngài từ chối nam chính công bao dưỡng đã tăng thêm 30, hôm nay lúc ngài đi vào phòng hóa trang cười với nam chính thụ lại tăng thêm 10.] Tiến độ hảo cảm tăng lên của nam chính thụ thật sự là không thể tin được, hơn nữa tăng lên còn có chút kỳ quái.
Địch An Mạch thu hồi suy nghĩ: [Nam chính công thì sao?]
[Trước khi xảy ra tai nạn xe cộ là 75, trước mắt đang hôn mê không thể dò xét.]
Nhìn thấy Địch An Mạch không để ý đến mình, Tạ Cảnh Hành không nhịn được trước: “Bảo bảo, đang nghĩ cái gì vậy?”
Địch An Mạch nói: “Mục Hoành Trạch.”
Thế mà lại nghe thấy tên người đàn ông khác từ miệng người yêu mình, còn là theo bản năng bật thốt ra, tâm trạng vừa mới hòa hoãn của Tạ Cảnh Hành lập tức trầm xuống.
Người đàn ông này cũng chỉ có lúc ăn giấm mới thú vị một chút, nhìn thấy trêu chọc không sai biệt lắm, trong mắt Địch An Mạch lướt qua một tia giảo hoạt, ôm lấy cánh tay Tạ Cảnh Hành, nói: “Em chỉ là đang nghĩ Mục Hoành Trạch thích Mạc Dĩ Trì, có điều Mạc Dĩ Trì hình như không hề thích Mục Hoành Trạch.”
Rõ ràng là rất vừa lòng với sự chủ động lại gần của Địch An Mạch, lập tức vứt ghen tuông vừa nãy lên chín tầng may, Tạ Cảnh Hành thả lỏng người để cậu dựa thoải mái một chút, đồng thời chấp nhận lý do không được cao minh của Địch An Mạch, vui vẻ vì cậu giải thích nghi hoặc: “Nhà họ Mạc hắc bạch đạo đều dính đến, thế hệ trước nhà họ Mạc có nhiều con riêng, Mạc Dĩ Trì thân là thiếu chủ duy nhất được nuôi dưỡng ở nhà chính, có rất nhiều người đỏ mắt, từ nhỏ gặp không ít lần bắc cóc báo thù, có thể lớn lên ở hoàn cảnh như vậy, tuyệt đối không thể xem trọng tên nhị thế tổ không có gì trong tay.”
Mục Hoành Trạch trước đó tốt xấu gì cũng là một tên tổng tài tập đoàn, lúc này ở trong miệng Tạ Cảnh Hành lại thành nhị thế tổ không có gì, lại không hề cảm thấy điều này có gì sai.
Người bình thường sao có thể làm ra được thao tác đi tìm thế thân, Địch An Mạch vô cùng tán đồng.
Xem ra trong cốt truyện hai người có thể bên nhau, cũng không hề đơn giản như vẻ bề ngoài
Có điều trước mắt độ hảo cảm của nam chính thụ với cậu quá cao, thật sự có chút quỷ dị.