Thế giới 1: Địch ảnh đế người gặp người yêu - Chương 15

Khi Địch An Mạch chuẩn bị xuất phát tới nước F quay phim "Tinh Linh Chi Tế", "Lăng Tiêu" cũng chính thức phát sóng.

Phong ba trước đó, fans trung thành của Địch An Mạch từ hơn 3000 tăng lên 5 con số, số lượng fans có hảo cảm đạt tới 50 cũng đạt tới hơn 300 vạn, "Lăng Tiêu" vốn dĩ đã cực kỳ hót chú ý tới độ theo dĩ lại nhảy về phía trước thêm một bậc thang, vì vậy lúc phát sóng đã được mọi người chú ý, ratings chỉ tăng không giảm.

Lúc Địch An Mạch xuất hiện, giá trị yêu thích tăng lên không ngừng, có điều Địch An Mạch đã tắt âm thông báo của hệ thống, chỉ có 022 tự mình trấn thủ, mắt nhìn thấy tiến độ nhiệm vụ thứ 2 càng ngày càng tăng, quả thật là vô cùng vui vẻ.

Trải qua kinh nghiệm vả mặt trước đó, nhóm fans trung thành đầu tiên của Địch An Mạch vô cùng lý trí, dưới sự dẫn dắt của bọn họ, 022 không hề lo lắng cho ai đứng ra bôi đen, fans Địch An Mạch sẽ bị giảm xuống.

Bây giờ hoàn thành nhiệm vụ chỉ còn là vấn đề thời gian.

Mùa đông nước F tuyết trắng xóa, Địch An Mạch đeo khăn quàng cổ ra khỏi sân bay vẫn là bị đông lạnh đến mức run cầm cập.

Trợ lý Diệp giơ thẻ bài đứng ở cửa lối ra, nhìn thấy Địch An Mạch đi ra, vội vàng vẫy tay, bị sung quan đến nước F sắp nửa năm, cậu ta không có lúc nào là không nhớ về tổ quốc, lúc này ân nhân cứu mạng rốt cuộc cũng tới, cậu ta không khỏi cảm động sắp rơi nước mắt.

Một đường bị trợ lý Diệp nước mắt lưng tròng nhìn chằm chằm, đến lúc đến nơi, Địch An Mạch cuối cùng cũng nói: “Đợi quay xong phim, anh cùng tôi về đi.”

“Cảm ơn bà chủ!” Trợ lý Diệp nhất thời kích động buột miệng thốt ra, biểu tình lập tức cứng đờ, thấp thỏm mà nhìn Địch An Mạch, sợ cậu tức giận, lại nhìn thấy cậu cười đến mi mắt cong cong, lập tức trong lòng nhảy dựng, vội vàng dời tầm mắt. chỉ sợ nhìn nhiều sẽ càng phạm sai lầm.

Bởi vì có Jons chiếu cố, cộng thêm diễn xuất của cậu xuất chúng, Địch An Mạch ở trong đoàn phim thuận buồn xuôi gió, không chỉ thế, ngữ quan tinh xào cùng tài ăn nói bất phàm, càng làm cho cậu có thêm không ít người theo đuổi.

Nước F vốn dĩ là dân phong cởi mở, đối với chuyện tình cảm luôn là trực tiếp nói trắng ra, Địch An Mạch gần như mỗi ngày đều phải từ chối mấy lần được tỏ tình, cho dù biết Địch An Mạch đã có đối tượng, cũng không có ngăn chặn được hiện tượng này, đây là vì sao mỗi lần Tạ Cảnh Hành tới đây, Địch An Mạch sẽ eo xót lưng đau mấy ngày liền.

Quay phim cuối cùng cũng sát thanh, Địch An Mạch khẽ thở phào nhẹ nhõm, còn tiếp tục như vậy, cậu không biết còn cái xô giấm trong nhà bị ăn đến mức nào còn những đối tượng ái mộ cậu sẽ bị lột sống.

Địch An Mạch cảm thán: “Mị lực quá lớn cũng là một loại tội lỗi.”

022 nhìn thấy Địch An Mạch mấy tháng nay phảng phất như cá gặp nước: “...” Tôi nhìn thấy cậu rõ ràng là chơi đến vui vẻ.

Đương nhiên, 022 không có vạch trần hứng thú của Địch An Mạch.

Sau khi về nước Địch An Mạch tính toán nghỉ ngơi một thời gian, có điều còn chưa trạch ở trong nhà được hai ngày, đã nhận được lời mời của Mục Hoành Viễn qua điện thoại.

Hai người từ lần trước gặp nhau là ở tiệc sát thanh, cách thời điểm bây giờ đã qua gần 1 năm, một năm qua Địch An Mạch và Mục Hoành Viễn cũng không có cắt đứt liên lạc, đương nhiên sau khi quay xong phim "Lăng Tiêu", cơ bản Mục Hoành Viễn đã rút khỏi giới giải trí, bây giờ là tổng tài chấp hành giải trí Tinh Quang.

So với một năm trước, Mục Hoành Viễn rõ ràng là thành thục hơn nhiều, ngạo khí trên mặt cũng thu liễm không ít, ngữ quan rõ ràng càng thêm lạnh lùng, nhưng lại có vài phần giống với Tạ Cảnh Hành, bất quá vẫn còn thiếu vài phần khí thế không giận tự uy.

Hai người ngồi đối diện trước cửa sổ kính trên tầng cao nhất, trong nhà hàng đồ trung âm nhạc nhẹ nhàng, một không gian to rộng như vậy chỉ có hai người bọn họ.

Rõ ràng, Mục Hoành Viễn đã bao thầu cả gian nhà hàng này.

Địch An Mạch không hề cảm thấy kinh ngạc, rất tự nhiên mà nói chuyện: “Anh Viễn, thoạt nhìn anh thay đổi rất nhiều.”

Nụ cười của Mục Hoành Viễn nhiều thêm chút gì đó, lại dường như không thay đổi, anh ta không có tiếp lời Địch An Mạch, chỉ rót thêm nước cho cậu, mới từ từ mở miệng: “Xin lỗi."

Địch An Mạch nghiêng đầu: “Tại sao lại nói xin lỗi?”

“Xin lỗi tôi lúc đó dưới tình huống không có thực lực lại mạo nhiên đứng ra, không chỉ không giúp được cậu, ngược lại còn suy nghĩ làm cậu thân bại danh liệt, tôi vẫn luôn muốn đích thân nói lời xin lỗi với cậu, có điều vẫn luôn không có cơ hội.” Ngữ khí của Mục Hoành Viễn phá lệ chân thành.

Địch An Mạch cười nói: “Anh Viễn, chuyện này sao lại có thể trách anh được? Nói ra thì người xin lỗi phải là tôi mới đúng, tình huống lúc đó, tôi thiếu chút nữa là liên lụy đến anh.”

Mục Hoành Viễn nhìn chằm chằm gương mặt tươi cười của Địch An Mạch, một lúc sau mới mở miệng nói tiếp: “Nhưng chuyện lúc đó tôi nói trên weibo là thật, tôi là thật sự thích em, hy vọng em có thể cho tôi một cơ hội.”

“Em ấy có bạn trai rồi.”

Trước khi Địch An Mạch trả lời, Tạ Cảnh Hành đã đen mặt bước nhanh tới, từ trên cao nhìn xuống Mục Hoành Viễn.

Tạ Cảnh Hành là một người cao 1m9, cảm giác áp bức không thể xem nhẹ.

Mục Hoành Viễn mặc dù rất kinh ngạc với sự xuất hiện của Tạ Cảnh Hành, lại không hề sợ hãi, dưới cái nhìn của Tạ Cảnh Hành cũng không hề lùi bước, đứng lên đối mắt với anh.

Mục Hoành Viễn không cao bằng Tạ Cảnh Hành, nhưng lúc hai người đối mắt nhìn nhau, trong lúc nhất thời cũng không rơi xuống thể hạ phong, ngữ khí kiên định: “Đạo diễn Tạ, cho dù anh là bạn trai của Tiểu Kiều, cũng không có quyền can dự vào tình cảm của tôi với Tiểu Kiều, tôi cũng không muốn làm kẻ thứ ba, nhưng nếu như ngài cô phụ Tiểu Kiều, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho ngài.”

Tạ Cảnh hành kéo tay Địch An Mạch: “Yên tâm, cậu sẽ không có cơ hội này.”

Mắt nhìn thấy ánh mắt hai người bắn ra tia lửa văng khắp nơi, Địch An Mạch gật đầu với Mục Hoành Viễn, xin lỗi nói: “Xem ra bữa cơm hôm nay không ăn được rồi, lần sau có cơ hội lại hẹn sau.”

Nghe vậy Mục Hoành Viễn cười tươi như hoa: “Được, liên lạc bất cứ lúc nào.” Nói xong còn nhướng mày khıêυ khí©h nhìn Tạ Cảnh Hành.

Trên trán Tạ Cảnh Hành nổi lên gân xanh, nhưng lại không tiện phát tác trước mặt Địch An Mạch, cuối cùng chỉ nhìn Mục Hoành Viễn một cái, bị Địch An Mạch kéo đi.

Sau khi hai người rời đi, Mục Hoành Viễn ngồi liệt xuống ghế, chỉ cảm thấy sau lưng bị mồ hôi lạnh làm ướt.

Người đàn ông đó thật đáng sợ.

Vừa nãy nếu không phải Địch An Mạch kéo đi, anh ta có thể sẽ bị dọa sợ tiểu ra quần ngay ở đây.

Có điều tuy rằng là như thế, anh ta cũng không muốn từ bỏ, bây giờ không bằng dược, không đại biểu sau này sẽ không bằng.

Nghĩ như vậy, Mục Hoành Viễn lại tràn đầy động lực.