Chương 5.1: Huyện nha Phượng Tập

20.

“Đại sư huynh, tên hắn là Hoa Lưu Tước, là một tên hái hoa tặc.” Trương Tiểu Nguyên căng thẳng giải thích cho Lục Chiêu Minh: “Các châu phủ treo thưởng rất phong phú, nếu đưa hắn đi gặp quan thì có thể đổi được số gạo đủ cho chúng ta ăn mấy đời.”

Hoa Lưu Tước ôm lấy chân hô to: “Cái gì mà hái hoa tặc! Lão tử nhiều nhất chỉ được tính là một tay ăn chơi thôi!

Lục Chiêu Minh liếc hắn ta một cái, nói: “Câm miệng.”

Hoa Lưu Tước đau đến mức toát đầy mồ hôi lạnh, lại vẫn nghiến răng nghiến lợi mắng: “Người tình ta nguyện! Dựa vào đâu mà dám nói lão tử là hái… A!”

Một cước của Lục Chiêu Minh chuẩn xác đá vào chỗ bị thương của hắn, sức lực tuy không tính là lớn, nhưng đối với một người gãy chân mà nói, đây hiển nhiên là một loại khổ hình cực kỳ đáng sợ.

“Quá ồn ào.” Lục Chiêu Minh lạnh nhạt nói: “Im miệng.”

Hoa Lưu Tước: “…”

Hảo hán cần phải biết tránh cái thiệt trước mắt, Hoa Lưu Tước luôn hiểu rất rõ đạo lý này.

Hắn câm miệng.

Lúc này đã là đêm khuya rồi, động tĩnh mà bọn họ gây ra gần như đã đánh thức toàn bộ khách trọ trong nhà trọ. Trương Tiểu Nguyên nhờ tiểu nhị đi báo quan, Vương Hạc Niên cũng khoác áo đi ra, đứng ở tầng hai nhìn vào trong sân, còn sửng sốt một hồi mới hỏi ra tiếng: “Chiêu Minh, xảy ra chuyện gì vậy?”

Lục Chiêu Minh chỉ vào Hoa Lưu Tước: “Hái hoa tặc.”

Hoa Lưu Tước vừa nghe được ba chữ này đã thấy không phục, hắn vừa mở miệng định biện giải, nhưng vừa ngẩng đầu lên, hai chữ “lão tử” còn chưa thốt ra khỏi miệng, thình lình nhìn thấy ánh mắt Lục Chiêu Minh, ngay lập tức nuốt ngược câu nói ấy vào. Hắn tức giận đến run rẩy, nhưng trình độ lại không bằng người, chỉ có thể thật cẩn thận nhìn Lục Chiêu minh, đề phòng hành động tiếp theo của Lục Chiêu Minh, ngồi một bên vừa ôm chân vừa nhỏ giọng lầm bầm: “Hái hoa tặc? Xì!”

Trương Tiểu Nguyên thấy Lục Chiêu Minh chỉ giải thích ba chữ này liền không nhiều lời này, y thở dài trong lòng, quay đầu ôm quyền vái chào Vương Hạc Niên trên tầng hai rồi nói: “Sư phụ, hắn là Hoa Lưu Tước.”

Vương Hạc Niên chú ý mấy chuyện vặt vãnh trên giang hồ nhiều hơn Lục Chiêu Minh, tự nhiên cũng đã nghe qua tên của Hoa Lưu Tước. Khi Hoa Lưu Tước mới vào giang hồ, hắn bái vào môn hạ của Tán Hoa Cung, chỉ là tính tình hắn trời sinh đã tùy tiện, lại thích lưu luyến chôn trăng hoa, nhanh chóng bị trục xuất khỏi sư môn. Nhưng hắn quả thật là một hạt giống luyện võ rất tốt, chẳng qua chỉ dựa vào công pháp cơ sở luyện được ở Tán Hoa Cung, thêm mấy năm nay tự nghiên cứu mày mò, thế nhưng lại thật sự trở thành cao thủ khinh công số một giang hồ, tuy công phu đánh nhau kém hơn một chút nhưng cũng đã đủ để đứng trong hạng hai trăm.

Sau khi hắn rời khỏi Tán Hoa Cung, phong cách làm việc càng thêm thái quá. Nửa năm trước có mấy nữ tử báo quan tố hắn là hái hoa tặc, kể từ đó bị nêu tên trên bảng truy nã của các châu phủ, tiền thưởng truy nã cùng càng lúc càng cao.

Trương Tiểu Nguyên nghe Vương Hạc Niên kể lại vài câu về tiền căn hậu quả, lại quay đầu nhìn Hoa Lưu Tước vừa bị Lục Chiêu Minh lột mặt nạ, trong lòng chỉ có một suy nghĩ.

Nhất định Hoa Lưu Tước không thích nam nhân.

Nếu không chỉ bằng dáng vẻ như thư sinh mặt trắng môi hồng răng sáng này của hắn… Bây giờ hẳn Đại đệ tử dưới tòa Mai Lăng An thế nào cũng nên là hắn mới phải!

21.

Hoa Lưu Tước nằm trên mặt đất, đầu đầy mồ hôi, một chân đau đến chết lặng, đã hoàn toàn không muốn nói chuyện nữa.

Vương Hạc Niên không đành lòng, ông đi xuống lầu, nhìn chân Hoa Lưu Tước, nhịn không được nói với Lục Chiêu Minh: “Chiêu Minh, chẳng qua chỉ là một tên tiểu tặc, con ra tay quá nặng rồi!”

Hoa Lưu Tước nhìn con người Vương Hạc Niên thoạt nhìn có vẻ dễ nói chuyện, liền muốn biện hộ cho chính mình, nói: “Các ngươi thế này là đang vu oan cho ta! Ta chưa từng làm hái hoa tặc!”

“Là châu phủ ra lệnh truy nã.” Vương Hạc Niên kiên nhẫn nói: “Ngươi nên giải thích với bọn họ.”

Hoa Lưu Tước còn muốn nói nữa, nhưng vừa trông thấy gương mặt lạnh như băng của Lục Chiêu Minh, lại chủ động nuốt ngược nửa câu sau trở về. Hắn không muốn đắc tội với tên điên này, ai mà biết liệu hắn nói thêm vài câu nữa, có khi nào người này sẽ lại đá vào chân còn lại của hắn không.

Vương Hạc Niên quay đầu nhìn về phía Lục Chiêu Minh, thấy trên eo Lục Chiêu Minh rỗng tuếch, không khỏi nhíu mày, lại lải nhải không ngừng: “Chiêu Minh, con bắt trộm thì cứ bắt trộm, sao đến kiếm cũng không mang theo, quá nguy hiểm! Con còn dắt cả Tiểu Nguyên theo nữa, lỡ xảy ra chuyện gì thì phải làm sao bây giờ!”

Trương Tiểu Nguyên: “…”

Sao hắn lại không mang kiếm chứ, là hắn trực tiếp ném luôn kiếm vào giếng đó.

Lục Chiêu Minh nói: “Con có mang theo.”

Hình như đến lúc này hắn mới nhớ ra chuyện mình đã ném kiếm vào giếng nước trong sân, cũng không quan tâm đến khách trọ và tiểu nhị vây xem bên cạnh, mặc kệ cả Vương Hạc Niên đang nhíu mày nhìn mình, lấy một cây gậy trúc dài từ trong sân đến, ngồi xổm xuống bên cạnh giếng nước, nghiêm túc vớt kiếm của mình lên.”

Vương Hạc Niên cực kỳ khó hiểu: “Tiểu Nguyên, sư huynh của con đang làm gì thế?”

Trương Tiểu Nguyên căng da đầu, lúng túng nói: “Vớt… vớt kiếm ạ.”

Vương Hạc Niên: “… Vớt kiếm?”

Vương Hạc Niên: “Nó ném kiếm vào giếng nước?”