18.
Trong phòng chỉ có một cái giường.
Trương Tiểu Nguyên nhìn cái giường nhỏ hẹp kia, nghiêm túc tự hỏi vấn đề ngủ nghỉ đêm nay.
Cho dù tuổi tác y nhỏ, nhưng y chỉ lùn hơn Lục Chiêu Minh nửa cái đầu, tốt xấu gì cũng là hai nam nhân trưởng thành, chen chúc nhau trong một chiếc giường nhỏ như vậy được à? Thật sự ngủ được không?
Còn không chờ Trương Tiểu Nguyên nghĩ ra kết quả, Lục Chiêu Minh đã xếp bàn ghế phía sau lên, miễn cưỡng đủ cho nửa người của hắn. Hắn trải áo khoác ngoài lên bàn, trực tiếp nhảy lên, ngẩng đầu lên nhìn Trương Tiểu Nguyên rồi nói: “Ngủ.”
Trương Tiểu Nguyên chần chừ hỏi: “Đại sư huynh, huynh… ngủ ở đó?”
“Ngủ không nói.” Lục Chiêu Minh đã thổi tắt nến, lạnh nhạt trả lời: “Ngủ.”
Trương Tiểu Nguyên: “…”
Trương Tiểu Nguyên bò lên giường, bọc chăn nằm trên đó, cảm thấy có chút ngượng ngùng, chẳng qua y mới chỉ do dự mà lăn qua lộn lại trong chốc lát, trong phòng bên cạnh đã vang lên tiếng ngáy rung trời.
Nhị sư huynh không hổ là huyết mạch chân long, đến cả tiếng ngáy cũng như rồng ngâm.
Trương Tiểu Nguyên cảm thấy đêm nay mình đừng hòng ngủ được.
Y nhắm mắt dưỡng thần trong chốc lát, lăn qua lộn lại mãi mà ngủ không được, dứt khoát lấy tay kê đầu ngồi dậy, thậm chí còn lén lút nhìn Lục Chiêu Minh.
Lục Chiêu Minh đưa lưng về phía y, y không rõ Lục Chiêu Minh đã ngủ hay chưa. Nếu như đổi sang một người khác, có lẽ y còn có thể tán gẫu một hai câu giữa đêm với bọn họ, nhưng người này là Lục Chiêu Minh, y căn bản không dám hỏi Lục Chiêu Minh đang ngủ hay đang thức. Y lại xoay người nhìn chằm chằm màn giường, vào lúc mơ màng sắp ngủ giữa tiếng ngày…
Đinh.
Trương Tiểu Nguyên sợ tới mức suýt chút nữa mở bừng mắt, kinh hoàng thất thố mà tìm kiếm mấy dòng chữ kỳ quái trôi nổi giữa không trung. Những dòng chữ ấy không nắm trên đầu Lục Chiêu Minh, mà nằm ở chỗ cánh cửa sổ đang khép hờ. Trương Tiểu Nguyên trừng lớn hai mắt, trơ mắt nhìn mấy dòng chữ trôi vào từ khe cửa sổ mở một cánh.
[Hoa Lưu Tước, tên hái hoa tặc đang lẩn trốn sự lùng bắt của các châu phủ, võ công cao cường, phạm vào vô số nợ phong lưu, xếp hạng 196 giang hồ, khinh công có thể xếp trong 5 hạng đầu giang hồ.]
Từ từ, chữ này còn có thể xuyên tường à?
Trương Tiểu Nguyên có hơi căng thẳng, khi y nghiêm túc lắng tai nghe, quả thật ngoài cửa có tiếng động rất khẽ vang lên.
Y biết bản thân chắc chắn không phải đối thủ của Hoa Lưu Tước này. Xếp hạng 196 giang hồ đã xem như cao thủ, y thậm chí còn không biết Lục Chiêu Minh có ứng phó nổi không. Y nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy mình có lẽ nên chờ sau khi người này đi qua rồi đánh thức Xa Thư Ý và Vương Hạc Niên ở trong căn phòng nằm bên kia hành lang.
Đinh.
Y lại trơ mắt nhìn dòng chữ từ cửa sổ xuất hiện thay đổi.
[Tổng cộng số tiền các châu phủ treo thưởng: Một trăm lượng vàng.]
Trương Tiểu Nguyên: “…”
19.
Trương Tiểu Nguyên nhanh chóng tính toán trong lòng.
Một trăm lượng vàng!
Đó chính là khoảng 500 lượng bạc đó! Là số gạo mà năm người bọn họ có thể ăn suốt mấy trăm năm lận! Còn có thể thoải mái xây một căn nhà lớn, tha hồ dùng gạch đá đắt tiền!
Cần gì mạng nữa! Xông lên!
Trương Tiểu Nguyên kích động quay đầu, đang muốn đánh thức Lục Chiêu Minh, lại phát hiện Lục Chiêu Minh đã sớm dậy rồi.
Hắn nhìn chằm chằm cánh cửa sổ kia, trong tay siết chặt kiếm của mình, thiếu Trương Tiểu Nguyên quay qua nhìn mình, có lẽ y sợ Trương Tiểu Nguyên không hiểu, còn đưa tay ra dấu im lặng với Trương Tiểu Nguyên, để Trương Tiểu Nguyên đừng lên tiếng.
Tâm trạng Trương Tiểu Nguyên rất kích động, không biết làm cách nào để ám chỉ thân phận của người bên ngoài, đồng thời y cũng chẳng dám nói lời nào kinh động đến Hoa Lưu Tước, chỉ đành dùng ngôn ngữ cơ thể với Lục Chiêu Minh.
Y dùng tay bày ra dáng vẻ đang đếm ngân phiếu, lại xòe ngón tay ra, đưa năm ngón tay, ý muốn nói cho Lục Chiêu Minh biết kẻ đi ngang qua bên ngoài không phải hạng tiểu nhân đầu trộm đuôi cướp vô liêm sỉ, đó rõ ràng là bạc trắng biết chạy!
Hình như Lục Chiêu Minh nhìn không hiểu.
Hoa Lưu Tước chỉ đi ngang qua bên ngoài cửa sổ, khi tiếng bước chân cách xa nơi này hơn một chút, Lục Chiêu Minh lập tức nhảy tới bên cửa sổ, nhìn từ cửa sổ ra bên ngoài.
Thân hình hắn nhanh nhạy, động tác lớn như vậy mà lại không gây ra chút tiếng động gì, Hoa Lưu Tước cũng không phát hiện ra chút nào. Trương Tiểu Nguyên lo lắng Lục Chiêu Minh sẽ cứ buông tha Hoa Lưu Tước như vậy, liền càng thêm gắng sức khoa tay múa chân với Lục Chiêu Minh. Nhưng y vừa mới nâng tay lên, Lục Chiêu Minh đột nhiên nhảy ra ngoài cửa sổ như một con mèo, giẫm lên khung cửa sổ kia tạo thành một tiếng vang. Trương Tiểu Nguyên hoảng sợ, vội vàng tóm lấy kiếm đầu giường mà chạy theo, hô lớn: “Đại sư huynh! Đó là bạc biết chạy…”
Y chạy đến bên cửa sổ, nhìn thấy một nam tử mặc y phục dạ hành đang kinh hoàng nhảy lên, có ý định dùng khinh công leo lên mái hiên qua trụ hành lang, lúc này mới bỗng nhiên nhận ra mình nói sai rồi.
Khinh công của Lục Chiêu Minh không bằng Hoa Lưu Tước, nếu Hoa Lưu Tước nhảy lên mái hiên, tất nhiên có thể thuận lợi chạy thoát, một trăm lượng vàng không thể bay mất được. Trương Tiểu Nguyên vô cùng căng thẳng, gần như bật ra tiếng hét lớn: “Hắn là Hoa Lưu Tước! Tiền thưởng ở chỗ quan phủ là một trăm lượng!”
Khinh công của Lục Chiêu Minh chậm hơn Hoa Lưu Tước một bậc, nếu như dựa theo lẽ thường, hắn không thể bắt được Hoa Lưu Tước, nhưng lời của Trương Tiểu Nguyên còn chưa dứt, hắn đã không chút do dự ném mạnh trường kiếm còn chưa ra khỏi vỏ trên tay, đập vào cẳng chân Hoa Lưu Tước.
Giữa đêm yên tĩnh, Trương Tiểu Nguyên nghe âm thanh răng rắc khi xương đùi bị gãy vang lên rất rõ ràng, cùng với tiếng thét chói tai cực kỳ bi thảm của Hoa Lưu Tước, quanh quẩn rất lâu trong trời đêm.
Y trơ mắt nhìn Hoa Lưu Tước ngã xuống từ mái hiên, mà kiếm của Lục Chiêu Minh đã bị hắn ném ra thật xa, văng ra từ trên đùi Hoa Lưu Tước, tạo thành một đường cong tuyệt mỹ trên không trung, “tỏm” một cái rồi rớt xuống giếng nước trong viện.
Trương Tiểu Nguyên trợn mắt há hốc mồm.
Đó là kiếm mà sư phụ truyền cho Đại sư huynh mà!
Đại sư huynh thật sự không đau lòng chút nào sao!
Lục Chiêu Minh đã dừng ở bên cạnh Hoa Lưu Tước, cúi đầu nhìn hắn, đến lúc này mới tiếp thu được câu nói của Trương Tiểu Nguyên vừa nãy, nhíu mày hỏi Trương Tiểu Nguyên: “Hoa Lưu Tước là ai?”
Trương Tiểu Nguyên: “…”
Đại sư huynh căn bản không biết Hoa Lưu Tước là người nào mà đã đánh gãy một chân của hắn rồi?
Trương Tiểu Nguyên không khỏi nhớ đến trận chiến hôm ấy của Lục Chiêu Minh và Đại đệ tử Tán Hoa Cung ở đài luận kiếm. Lục Chiêu Minh đá Đại đệ tử của Tán Hoa Cung rớt xuống đài, còn nói đây là điểm dừng của mình.
Khi đó, Trương Tiểu Nguyên cũng không tin những lời này Lục Chiêu Minh, bây giờ xem ra…
Thực xin lỗi, Đại sư huynh, hiểu nhầm huynh rồi!
Hóa ra lời huynh nói là lời nói thật!