17.
Trương Tiểu Nguyên lại đeo tay nải vải bông của mình lên, đi theo sau lưng sư phụ sư thúc cùng xuống núi.
Dưới chân núi là huyện thành, bây giờ sắc trời đã tối, trên đường ngoại trừ canh phu gõ mõ cầm canh thì đã không còn người qua lại nữa. Xa Thư Ý tìm một nhà trọ, trong nhà trọ chỉ còn lại ba căn phòng cho khách, bọn họ liền bắt đầu chia chỗ ngủ. Sư phụ nói muốn chơi cờ với sư thúc, muốn ở chung một phòng với sư thúc, còn lại ba người bọn họ cứ tự chia nhau.
Trương Tiểu Nguyên nghĩ, dựa theo sắp xếp từ trên xuống dưới, y hẳn là nên ở cùng với Nhị sư huynh, nhường căn phòng còn lại cho Lục Chiêu Minh, nhưng Lục Chiêu Minh lại kéo tay y trước một bước: “Ta ngủ cùng đệ.”
Tưởng Tiệm Vũ cười hì hì, gật đầu, bày ra dáng vẻ ta biết ngay mà.
Trương Tiểu Nguyên cảm thấy, chỗ này chắc chắn có bí mật lớn gì đó không thể để người nào biết.
Tuy y quen biết Đại sư huynh lâu hơn, nhưng dáng vẻ của Lục Chiêu Minh luôn ít nói ít cười, nếu như ở cùng một chỗ, y cảm thấy có chút sợ hãi, so ra thì Nhị sư huynh nói câu nào cũng cười hì hì trông có vẻ tốt hơn.
Tưởng Tiệm Vũ lại đẩy y một cái, nói: “Ta ngủ ngáy, nếu đệ muốn nghỉ ngơi cho tốt thì vẫn nên ngủ cùng Đại sư huynh đi.”
Trương Tiểu Nguyên quay đầu nhìn Lục Chiêu Minh, ra vẻ muốn chứng thực, Lục Chiêu Minh hơi gật đầu, tiếp lời: “Còn vang hơn tiếng sấm.”
Trương Tiểu Nguyên nhịn không được hỏi: “Vậy bình thường mọi người…”
Trên núi chỉ có hai gian phòng, một gian là phòng bếp, một gian là phòng ngủ, nếu như Tưởng Tiệm Vũ ngáy đến vang trời, vậy thường ngày bọn họ nên làm thế nào bây giờ?
“Tiểu sư đệ, đệ không biết đó thôi.” Tưởng Tiệm Vũ thở dài, dáng vẻ trông cực kỳ tủi thân: “Thường ngày… ta ngủ trên băng ghế ở phòng bếp.”
Trương Tiểu Nguyên: “…”
Huyết mạch hoàng thất, huynh trưởng của Hoàng đế, vậy mà lại phải ngủ trên băng ghế.
Quá thảm.
…
Trương Tiểu Nguyên ngoan ngoãn đi theo Lục Chiêu Minh lên tầng hai. Phòng ngủ ở ngã rẽ tầng hai, y đã đi đường nhiều ngày như vậy, lúc này mệt đến mức mắt cũng mở không ra, chỉ là chặng đường này phong trần mệt mỏi, y cảm thấy trên người cực kỳ dơ bẩn, liền gọi tiểu nhị đưa nước ấm lên, vội vàng tắm gội.
Chẳng bao lâu sau, tiểu nhị lại đưa cơm canh đến, Lục Chiêu Minh đứng bên ngoài bình phong gọi y. Trương Tiểu Nguyên khoác quần áo chạy ra, còn chưa kịp duỗi tay lấy đôi đũa, liền thấy Lục Chiêu Minh hơi nhíu mày.
Biểu cảm kia trên mặt Lục Chiêu Minh không quá rõ ràng, lại đã đủ khiến Trương Tiểu Nguyên hoảng sợ rụt tay lại, trong lòng thầm ảo não vì hành động của mình vừa rồi.
Sao y có thể quên mất thứ tự lớn nhỏ như thế chứ!
Lục Chiêu Minh là Đại sư huynh, ăn cơm cũng nên là hắn động đũa trước.
Nghĩ như thế, y lại thầm thấy không ổn.
Y… giành tắm trước Lục Chiêu Minh, có khi nào Đại sư huynh thấy không vui không?
Nhưng Lục Chiêu Minh chỉ vươn tay ra, cầm một lọn tóc rủ xuống trên vai y, nắn vuốt trong tay, nhíu mày nói: “Ướt.”
Trương Tiểu Nguyên: “Hả?”
Y vừa mới tắm xong, tóc ướt là đương nhiên.
Y đang muốn nói chuyện, Lục Chiêu Minh lại xoay người, kéo tấm khăn trắng mà vừa nãy Trương Tiểu Nguyên dùng để lau tóc từ trên bình phong xuống, ném lên trên đầu Trương Tiểu Nguyên, động tác này dọa Trương Tiểu Nguyên giật nảy mình.
“Sư phụ nói, mấy ngày trước đệ vừa bị bệnh.” Lục Chiêu Minh nói bằng gương mặt không cảm xúc: “Cẩn thận lại nhiễm phong hàn.”
Thần sắc trên mặt hắn lạnh nhạt như vậy, lời nói thốt ra lại mang theo vạn phần quan tâm. Trương Tiểu Nguyên ngơ ngẩn nhìn hắn không nhúc nhích, hắn liền chủ động vươn tay lau tóc cho Trương Tiểu Nguyên, sau đó ánh mắt hơi cụp xuống, nhìn thấy cổ áo Trương Tiểu Nguyên lỏng lẻo, không khỏi hơi nhíu mày, nghiêm túc kéo chặt cổ áo của y lại, nói: “Sư phụ bảo ta quan tâm đến đệ, tự đệ cũng phải biết chú ý một chút.”
Mãi một lúc sau, Trương Tiểu Nguyên mới phục hồi tinh thần, ngây ngẩn gật đầu, không hiểu sao cảm thấy mặt đỏ tai hồng, vội vàng tự nhận lấy khăn lau tóc, nói: “Cảm… cảm ơn Đại sư huynh!”
Y lớn như vậy, ngoại trừ mẫu thân, còn chưa có người nào giúp y làm chuyện này.
Y lại lén lút nhìn mặt Lục Chiêu Minh.
Vẻ mặt Lục Chiêu Minh lạnh nhạt, thấy Trương Tiểu Nguyên nghe lời khuyên bảo thì không nhiều lời nữa. Hắn ngồi xuống bên bàn ăn, ăn cơm một hồi, lại thả đũa xuống, giương mắt nhìn Trương Tiểu Nguyên, hỏi: “Đệ không ăn?”
Trương Tiểu Nguyên còn đội khăn trắng hơi ướt trên đầu, vội vàng nâng bát cơm lên, gật đầu lia lịa: “Ăn! Giờ đệ ăn liền nè!”
Lúc trên đài luận kiếm chỉ vội vàng nhìn thoáng qua, rồi sau đó lại vì vẻ mặt Lục Chiêu Minh lạnh lùng mà không dám nhìn kỹ, y chưa từng phát hiện ra Đại sư huynh của mình lại đẹp như vậy, nhưng không phải vẻ đẹp tràn đầy mị khí của Mai Lăng An, mày kiếm mắt sáng, thoạt nhìn là phong thái của một hiệp khách mang kiếm.
Y không khỏi lại liếc mắt nhìn Lục Chiêu Minh một cái, không ngờ lại vừa vặn bị Lục Chiêu Minh bắt được, ánh mắt hai người giao nhau, vẻ mặt Lục Chiêu Minh lạnh như băng, dọa Trương Tiểu Nguyên co rụt cổ lại, chuyên tâm nhìn chằm chằm cơm trong chén, không còn dám nhìn nhiều nữa.