Chương 3.2: Càng thêm bần cùng

15.

Một gian nhà khác cũng sụp rồi.

16.

Trương Tiểu Nguyên ngẩn ngơ giật mình ngồi phía trước hai đống phế tích, mắt thấy trời sắp tối rồi, nhất thời cũng không biết đến tột cùng mình nên đi nơi nào.

Trời sắp tối rồi, đêm nay bọn họ phải ngủ ở chỗ nào? Ăn ngủ ngoài trời sao? Trong núi có khi nào sẽ có sói không?

Xa Thư Ý đã không muốn nói chuyện với Vương Hạc Niên nữa. Hắn ngồi xổm xuống phế tích từng là phòng ngủ tìm kiếm một chút, khuôn mặt nghiêm lại, nhìn qua có vẻ là giận rồi. Vương Hạc Niên vừa xấu hổ cười cười vừa không quên an ủi Tưởng Tiệm Vũ: “Tiệm Vũ, lúc nãy con làm không tệ, là nóc nhà này… trách vi sư lúc trước làm không tốt.”

Cái gì, hóa ra cái nhà này là do Vương Hạc Niên tự xây sao?

Trương Tiểu Nguyên càng thêm ngây dại.

Phòng bếp đã sụp luôn rồi, hai đấu gạo cất trong cái bình ở phòng bếp, hình như cái bình đã bị vỡ tan luôn rồi, gạo này trộn lẫn với nhiều cỏ tranh và tro đen như vậy… còn có thể ăn không?

Đừng nói đến chỗ nghỉ ngơi đêm nay, cơm tối phải tính sao bây giờ?

Lục Chiêu Minh phất vạt áo ngồi xuống bên cạnh y, chỉ nói một câu với y: “Quen rồi thì ổn thôi.”

Trương Tiểu Nguyên: “…”

Quen rồi?

Chẳng lẽ cái nhà này… cứ cách mấy ngày sẽ sụp một lần sao?

Xa Thư Ý bỗng nhiên mở miệng.

“Đệ đã nói rồi, xuống núi mời người về hỗ trợ xây một cái nhà ngói.” Xa Thư Ý có hơi giận: “Nhưng huynh cứ không chịu nghe, lúc nào cũng muốn tự tay làm, đây đã là lần thứ mấy trong năm rồi?”

Vương Hạc Niên vô cùng tủi thân: “Làm công nhật một ngày cần rất nhiều tiền, ngói còn phải tính khoản khác, chúng ta lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”

Xa Thư Ý: “…”

Cuối cùng Xa Thư Ý đã tìm được đồ vật mình muốn tìm từ trong đống phế tích, đó là một cái túi tiền, bên trong hình như có cất chút bạc vụn. Hắn vừa cất túi tiền vào vừa quay đầu nói với mấy người Trương Tiểu Nguyên: “Mấy ngày nay lên trấn ở tạm. Mai tìm người đến cất gian nhà mới."

Vương Hạc Niên còn nhắc mãi: “Như thế phí tiền lắm…”

Xa Thư Ý: “Đệ chi tiền.”

Trương Tiểu Nguyên chớp mắt, quay đầu thử hỏi Lục Chiêu Minh: “Sư huynh, sư thúc rất có tiền sao?”

Lục Chiêu Minh lắc đầu: “Nhà sư thúc làm ăn buôn bán, nhưng chỉ buôn bán nhỏ thôi.”

Trương Tiểu Nguyên: “…”

Nhà giàu số một kinh thành mà chỉ buôn bán nhỏ?

Trương Tiểu Nguyên không trung.

Lục Chiêu Minh lại nói: “Sư môn phần nhiều vẫn nhờ có sư thúc trợ cấp, nhà thúc ấy thỉnh thoảng sẽ gửi tiền cho sư thúc.”

… Chỉ sợ đó không phải tiền trong nhà gửi, mà chính là số tiền riêng nhiều đến đáng sợ của hắn thôi.

Trương Tiểu Nguyên nghĩ mãi mà không rõ vì sao Xa Thư Ý phải giấu giếm thân phận mình. Y cau mày, lại nghĩ đến một vấn đề khác.

“Vậy… ngày thường chúng ta dựa vào nghề nghiệp gì mà sống?” Trương Tiểu Nguyên thật cẩn thận hỏi: “Đệ thấy Tử Hà Lâu có mấy trăm tá điền, Tán Hoa Cung cũng có hơn mười cửa hàng ở Giang Nam.”

Lục Chiêu Minh trả lời y một cách đơn giản dứt khoát: “Sống bằng làm công nhật.”

Trương Tiểu Nguyên: “… Hả?”

Lục Chiêu Minh cho rằng y nghe không rõ, liền lặp lại một lần nữa: “Làm công ngắn hạn.”

Trương Tiểu Nguyên: “…”

Cái sư môn này… luận võ lực, xếp hạng đệ nhất, 41, 147 giang hồ đều ở trong sư môn, luận về gia thế xuất thân, lại có đệ đệ nhỏ nhất của nhà giàu số một và huynh trưởng của Hoàng đế, hiển hách như thế, vậy mà bọn họ phải dựa vào việc làm công ngắn hạn để sống hả?

Trương Tiểu Nguyên quả thật không thể tin nổi.

Trương Tiểu Nguyên do dự một lát, lại hỏi: “Còn Nhị sư huynh thì sao? Gia cảnh Nhị sư huynh hẳn là không tệ lắm nhỉ?”

Lục Chiêu Minh lắc đầu, dường như đáp khẽ hơn chút, tránh cho Tưởng Tiệm Vũ nghe thấy câu chuyện của họ: “Cha mẹ Nhị sư đệ qua đời rồi, ban đầu bá mẫu làm may vá ở trấn trên, kỹ năng thêu rất tốt, Nhị sư đệ cũng học được một chút.”

Hắn dừng lại, vươn chân ra, chỉ cho Trương Tiểu Nguyên xem giày của mình rồi nói: “Nhị sư đệ sửa đó.”

Trương Tiểu Nguyên cau mày, nghĩ Nhị sư huynh nhìn tùy tiện ấy, lại nhìn đôi giày được sửa cực kỳ tốt của Lục Chiêu Minh, chỉ cảm thấy không cách nào gắn Tưởng Tiệm Vũ và việc may vá lại cùng một chỗ được. Y lại nhớ đến dòng chữ xuất hiện trên đầu Tưởng Tiệm Vũ, trên đó nói hắn từ khi còn niên thiếu đã lưu lạc bên ngoài, hoàng gia có lẽ vốn không biết bọn họ còn có huyết mạch này.

Hiện giờ thân phận của mấy người trong môn y đều đã cơ bản rõ ràng, chỉ còn Lục Chiêu Minh vẫn cứ là một câu đố.

Trương Tiểu Nguyên khó khăn gom hết can đảm hỏi: "Thế… Đại sư huynh thì sao?"

"Ta không nhớ rõ." Lục Chiêu Minh khẽ nhíu mày, "Ta chưa từng gặp cha mẹ của mình. Là sư phụ nhận nuôi ta."

Trương Tiểu Nguyên chớp mắt đã hiểu ngay, y nói năng lộn xộn mà xin lỗi Lục Chiêu Minh: “Thực xin lỗi, Đại sư huynh, đệ không nên hỏi chuyện này.”

“Không sao.” Vẻ mặt Lục Chiêu Minh vẫn lạnh nhạt như cũ: “Dù sao thì ta cũng không nhớ rõ.”