13.
Trương Tiểu Nguyên run bần bật.
Đệ đệ nhỏ tuổi của nhà giàu số một, huynh trưởng của Hoàng đế.
Chuyện này… Y không nhìn lầm chứ?
Y lại lặng lẽ ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn chữ trên đỉnh đầu Xa Thư Ý và Tưởng Tiệm Vũ.
Y thật sự không nhìn lầm.
… Cái sư môn này thật là ngọa hổ tàng long, có hơi đáng sợ.
Y lại cẩn thận nhìn đỉnh đầu của Vương Hạc Niên và Lục Chiêu Minh, sợ trên đầu hai người này lại nhảy ra mấy chữ gì đó linh tinh như cô nhi tiền triều, truyền nhân thần công.
May mà trừ chuyện dòng chữ lương thực còn lại ba đấu trên đỉnh đầu Vương Hạc Niên biến thành lương thực còn dư hai đấu ra, còn lại tất cả đều không có gì biến đổi.
Từ từ, không, cái này cũng không tốt.
Sao lại chỉ còn dư lại hai đấu gạo chứ?
Bọn họ ăn chừng đó có đủ không?
Trương Tiểu Nguyên nhìn cơm trong chén mọi người, căng thẳng tính toán trong lòng.
Dựa theo tốc độ ăn cơm của bọn họ, hai đấu gạo… Hẳn là không chống đỡ nổi mười lăm ngày.
Số tiền còn lại trong sư môn chỉ còn là 50 văn, bây giờ giá cả gạo và mì trên thị trường phần lớn là ba bốn văn tiền một cân, 50 văn cũng chỉ có thể chống đỡ được khoảng nửa tháng thôi đó.
Y tới đây để luyện võ, chứ không phải tới chịu đói!
Vương Hạc Niên còn muốn thu nạp thêm nhiều đồ đệ nữa, nhưng bây giờ mới thêm một đồ đệ là y mà đã không đủ cơm ăn rồi, nếu tương lai còn thu thêm mấy người nữa… Vậy thì phải làm sao bây giờ?
Ngày đầu tiên Trương Tiểu Nguyên mới vừa nhập môn đã phải lo lắng sốt ruột cho tiền đồ của sư môn rồi, cá khô nhỏ trong chén hình như đột nhiên không còn thơm ngon nữa.
…
Sau khi cơm nước xong, Lục Chiêu Minh đứng ở trong viện, ngẩng đầu nhìn về phía cái lỗ lớn ở trên nóc nhà tranh.
Bọn họ tổng cộng có hai gian nhà tranh, một gian dùng làm phòng bếp phòng ăn, cất chút đồ lặt vặt, một gian còn lại là chỗ mọi người nằm, thả một cái giường chung rất lớn, thoạt nhìn bần cùng không thể nói nên lời.
Cái lỗ lớn kia nằm ở trên đỉnh phòng bếp, bị thủng sau khi Vương Hạc Niên và Lục Chiêu Minh rời đi. Xa Thư Ý không làm được việc nặng, Tưởng Tiệm Vũ thì lười, mà mấy ngày nay trời chưa từng mưa đợt nào, vì thế cứ để đến tận bây giờ.
Tưởng Tiệm Vũ chống nạnh đứng phía sau Lục Chiêu Minh, hỏi: “Sư huynh, làm sao bây giờ đây?”
“Đi cắt chút cỏ tranh trước.” Sau khi hắn nói xong câu đó thì hơi nhíu mày, nói tiếp: “Ta đi lên nhìn thử đã.”
Hắn là chân truyền đầu tiên của Vương Hạc Niên, khinh công rất tốt, có thể dễ dàng đứng trên nóc nhà tranh. Hắn chỉ lên đó rồi hơi nhìn xuống để xem tình hình một cái thì liền nhảy xuống khỏi nóc nhà, đúng lúc thấy Xa Thư Ý từ phòng sau đi đến, vẫy tay với hắn, nói: “Chiêu Minh, mấy ngày nay con bớt chút thời gian đi một chuyến xuống chân núi đi.”
Lục Chiêu Minh đi qua: “Sư thúc cứ sai bảo.”
Xa Thư Ý nói: “Con đi xuống núi mua chút gạo, thêm cả cải trắng và rượu, tiền ta đã trả trước rồi, con chỉ cần lấy đồ về là được.”
Trương Tiểu Nguyên vốn dĩ đi theo vào trong viện ngẩng đầu nhìn cái lỗ lớn, bây giờ nghe thấy Xa Thư Ý nói chuyện, y cực kỳ tò mò nên liền đi theo sau lưng Lục Chiêu Minh. Xa Thư Ý thấy y liền cười, còn duỗi tay sờ đầu y, nói: “Đưa cả Tiểu Nguyên cùng đi đi, ở trên núi buồn chán, xuống thị trấn chơi chút cũng tốt.”
Lục Chiêu Minh gật đầu: “Được.”
Xa Thư Ý nhìn trái nhìn phải một hồi, thấy Vương Hạc Niên không ở gần đây, bèn lén lút nhét cho Lục Chiêu Minh một thỏi bạc rồi nói: “Đi mua chút đồ ăn ngon, mua thêm cho Tiểu Nguyên ít đồ ăn vặt.”
Lục Chiêu Minh hơi nhíu mày: “Sư thúc, cái này…”
Xa Thư Ý nói: “Đây là tiền riêng của sư thúc, sư phụ con không biết, không được nói cho sư phụ con.”
Lục Chiêu Minh do dự hồi lâu, cuối cùng gật đầu đáp ứng, nói: “Chiêu Minh đã biết.”
Hắn quay đầu lại, vừa lúc trông thấy Trương Tiểu Nguyên đang ngơ ngác nhìn chằm chằm đỉnh đầu Xa Thư Ý.
Đương nhiên hắn không biết, lúc này trên đầu Xa Thư Ý có hai hàng chữ vừa mới thay đổi.
[Tiền riêng: 34.178.267 lượng bạc.]
[Tiền riêng: 34.178.262 lượng bạc.]
Trương Tiểu Nguyên: “…”
Trương Tiểu Nguyên siết chặt mấy tờ ngân phiếu nhỏ trong túi mình, không dám nói lời nào.
14.
Trương Tiểu Nguyên không rõ, công tử nhà giàu có nhiều tiền như Xa Thư Ý vì sao lại bằng lòng rời nhà đi ngàn dặm, ở trong một ngôi nhà tranh rách nát, mỗi ngày còn không được ăn miếng thịt nào.
Y đang cau mày suy tư, chợt nghe một tiếng vang lớn từ sau lưng vọng đến. Ba người hoảng sợ. Trương Tiểu Nguyên nhanh chóng quay đầu qua, thấy nóc nhà tranh sau lưng đã hoàn toàn đổ sụp. Tưởng Tiệm Vũ chật vật khó coi ngồi giữa đống phế tích, che đầu của mình lại. Khi thấy mọi người đang nhìn mình, hắn xấu hổ cười cười, nói: “Á… Này… Nóc nhà này hình như không chịu nổi việc bị giẫm lên rồi!”
Lục Chiêu Minh: “…”
Trương Tiểu Nguyên: “…”
Xa Thư Ý có chút hoảng sợ, hắn lo Tưởng Tiệm Vũ bị thương, nhưng may mà Tưởng Tiệm Vũ không có gì đáng ngại, chỉ là phòng thì đã sụp hoàn toàn mất rồi. Vương Hạc Niên nghe được tiếng động vội vàng chạy ra từ một gian phòng khác, nhìn thấy tình cảnh như vậy thì ngẩn ra một lúc lâu mới lấy lại tinh thần, hỏi: “Thế này là sao vậy?’
Lúc này, Lục Chiêu Minh mới trả lời vấn đề lúc nãy của Tưởng Tiệm Vũ, nói: “Đệ dùng khinh công đi lên, giảm áp lực đứng ngoài ba thước sẽ không bị như thế."
Tưởng Tiệm Vũ xoa cái eo bị ngã đau: “Sư huynh, khinh công của đệ không bằng huynh, còn nặng hơn huynh…”
Chỉ vài câu ngắn ngủi, Vương Hạc Niên có lẽ đã hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Ông thở dài, tóm lấy cánh tay Tưởng Tiệm Vũ. Trương Tiểu Nguyên cho rằng sư phụ chuẩn bị mắng chửi người nên vội rụt cổ lại, chợt nghe thấy Vương Hạc Niên dùng lời nói thấm thía nói ra những điều tâm đắc khi dùng khinh công.
“Con đạp thật giẫm thật lên thì đương nhiên sẽ ngã rồi.” Vương Hạc Niên nói: “Vi sư đã nói bao nhiêu lần rồi, lấy khí hóa lực, con nhìn động tác đáp xuống của sư huynh con đi.”
Ông hất đầu, muốn để Lục Chiêu Minh làm mẫu một lần.
Lục Chiêu Minh nhảy lên mái hiên phòng ngủ, hắn quả thật có thân nhẹ như yến, dáng người mạnh mẽ, trông như một con mèo nhảy lên chỗ cao không gây ra tiếng động gì, sau đó lại đáp xuống sân viện. Vương Hạc Niên vuốt râu trông khá vừa lòng, gật đầu một cái rồi hỏi Tưởng Tiệm Vũ: “Tiệm Vũ, con đã thấy rõ chưa?”
Tưởng Tiệm Vũ chần chừ nói: “Con… chắc là hiểu rồi ạ”
Vương Hạc Niên cổ vũ hắn: “Mau, đi qua thử đi.”
Xa Thư Ý vội muốn ngăn cản nhưng Tưởng Tiệm Vũ đã bật một cái nhảy luôn lên phần nóc nhà còn hoàn hảo bên cạnh.
Hắn lảo đảo, hơi hồi hộp nhưng lúc này dù sao cũng đã biết khống chế lực hơn, nóc nhà vẫn ổn lắm. Hắn nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng mặt cũng lộ vẻ mừng rỡ, vui vẻ nói: “Sư phụ! Đệ tử hiểu rồi!”
Vừa dứt lời, dưới chân đột nhiên chìm xuống.
Tưởng Tiệm Vũ: “…”
Xa Thư Ý: “…”
Trương Tiểu Nguyên: “…”