Chương 2.2: Sư môn nghèo túng

9.

Trương Tiểu Nguyên ngơ ngác ngẩng đầu, chỉ thấy Vương Hạc Niên có dáng vẻ tiên phong đạo cốt đang cười tủm tỉm mà vuốt râu, tay áo trong lộ ra từ ống tay áo to rộng, còn có thể nhìn thấy hai mụn vá cực kỳ lớn trong áo trong. Y lại cúi đầu nhìn về phía giày của Lục Chiêu Minh. Mũi giày hình như đã bung ra rất nhiều lần, nhưng tay nghề may vá của người sửa giày lại không tồi, nếu đứng từ xa nhìn không kỹ thì trông vẫn như giày mới.

Vương Hạc Niên đang nắm lấy tay Trương Tiểu Nguyên, kéo Lục Chiêu Minh sang bên người, nói: “Tiểu Nguyên à, đây là Đại sư huynh của con đó.”

Mặt Lục Chiêu Minh không có biểu cảm gì, hơi gật đầu, xem như đã chào hỏi.

Trương Tiểu Nguyên: “…”

Thiếu gia nhà giàu Trương Tiểu Nguyên rất muốn thu hồi câu nói lúc nãy.

50 văn?

Tiền tiêu vặt một ngày của y còn nhiều hơn 50 văn đó!

Trương Tiểu Nguyên quay đầu, dáng vẻ cực kỳ đáng thương mà nhìn về phía cha, điên cuồng ra hiệu, chỉ hy vọng cha con liền tâm, Trương Cao Lệnh có thể xem hiểu ý tứ muốn quay đầu của y.

Y uất ức đến mức nước mắt lưng tròng, Trương Cao Lệnh cũng không nhịn được móc khăn tay từ trong ống tay áo ra lau lau hai mắt mình.

“Tiểu Nguyên à, cha biết con không nỡ.” Trương Cao Lệnh nghẹn ngào khôn xiết: “Nhưng con cái trưởng thành rồi thì vẫn phải rời nhà thôi.”

Trương Tiểu Nguyên: “…”



Trương Tiểu Nguyên bị Trương Cao Lệnh ấn đầu hành đại lễ, danh phận sư đồ đã thành sự thật, y muốn hối hận cũng đã không kịp rồi.

Trong nhà còn có công việc làm ăn phải bận lòng, Trương Cao Lệnh không có cách nào tiễn y xa được, ông giao Trương Tiểu Nguyên đang vô cùng không tình nguyện cho Vương Hạc Niên, trước khi lên đường còn dẫn Trương Tiểu Nguyên sang một bên, kiên nhẫn dặn dò y.

“Sau khi con đi theo sư phụ thì phải tập võ cho tốt, không cần phải lo nghĩ chuyện trong nhà.” Trương Cao Lệnh nói: “Yên tâm, mẫu thân con đã có cha chăm sóc rồi.”

Trương Tiểu Nguyên có chút khó xử, do dự mở miệng, nhỏ giọng nói: “Cha, con không muốn…”

Hốc mắt Trương Cao Lệnh đỏ lên, đột nhiên ôm chặt Trương Tiểu Nguyên: “Cha cũng không muốn rời xa con đâu!”

Trương Tiểu Nguyên: “…”

Không, ý của y không phải như vậy.

“Cha mẹ sẽ viết thư cho con.” Trương Cao Lệnh xoa đầu Trương Tiểu Nguyên, nước mắt lưng tròng: “Thiếu tiền thì phải báo cho người trong nhà, cha gửi cho con!”

Trương Tiểu Nguyên nhớ bên số tiền riêng lên đến một lượng ba đồng của ông, nhỏ giọng nói: “… Cái này không cần đâu.”

Trương Tiểu Nguyên không có sở thích gì cần tiêu tiền, nhiều nhất là mua chút đồ ăn vặt và đồ vật thú vị, lần này ra cửa, Vệ Vân nhét cho y hai tờ ngân phiếu một trăm lượng, miếng ngọc bội y mua vài ngày trước cũng có thể đem đi cầm cố được, cho dù có đi theo Vương Hạc Niên thì hẳn là cũng có thể chống đỡ đến ngày về nhà ăn tết.

Trương Cao Lệnh lại lấy bạc từ trong túi tiền ra, nhét vào trong tay Trương Tiểu Nguyên, nói: “Cha chỉ mang theo có chừng này, con nhận lấy đi, chờ cha quay về lại gửi cho con.”

Trương Tiểu Nguyên giật mình.

Bạc trong tay hình như vừa đúng 11 lượng ba đồng.

Y ngẩng đầu nhìn, quả nhiên trông thấy dòng chữ trên đỉnh đầu Trương Cao Lệnh đã thay đổi.

[Tiền riêng: 0.]

“Cha không cần con nổi danh giang hồ, cũng không cần con làm danh hiệp nghĩa sĩ gì đó.” Trương Cao Lệnh vẫn đang lải nhải dặn dò: “Con luyện võ chăm chỉ là được, trước phải rèn luyện thân thể cho tốt, nếu như thoải mái rảnh rỗi thì hãy đi ngắm nhìn giang hồ.”

Khi ông nói đến hai chữ giang hồ, thần thái phi dương, thậm chí còn khoa tay múa chân đi một đường kiếm chỉ. Ông đã sớm phát tướng vì tuổi trung niên, cái bụng tướng quân rung rung, phục sức trên người là tơ lụa xanh đỏ đầy tục khí của thương nhân, nhưng Trương Tiểu Nguyên giống như lại có thể nhìn thấy Phất Tuyết kiếm chủ năm đó, tựa như đi qua đao quang kiếm ảnh trên giang hồ, nhìn thấy vị hiệp khách trẻ tuổi khoái ý ân cừu thuở nào.

“Cha rất thích giang hồ này.” Trương Cao Lệnh nâng tay lên, nhẹ nhàng xoa đầu Trương Tiểu Nguyên: “Vậy nên cha cũng muốn con được nhìn thấy nó.”



10.

Trương Tiểu Nguyên không cần phải nói nhiều nữa.

Y bái biệt Trương Cao Lệnh, xách tay nải vải bông mà lúc trước tỷ tỷ đã thu xếp cho mình, đi theo Vương Hạc Niên và Lục Chiêu Minh cùng bước lên con đường quay về sư môn.

Vương Hạc Niên đã sớm biết chuyện đầu năm nay Trương Tiểu Nguyên bị bệnh nặng từ chỗ Trương Cao Lệnh, vì thế nhiều lần căn dặn Lục Chiêu Minh, để hắn cẩn thận chăm sóc tiểu sư đệ có sức khỏe yếu.

Lục Chiêu Minh luôn ít nói ít cười, Trương Tiểu Nguyên lại nhìn không thấu suy nghĩ trong lòng hắn, ước gì trốn xa khỏi hắn một chút, suốt đường đi hai người chưa từng nói với nhau câu nào.

Vương Hạc Nhiên lại rất quan tâm đến Trương Tiểu Nguyên. Sư môn bọn họ cách chỗ luận kiếm không phải quá xa, bọn họ ở trong núi, quang cảnh suốt đường đi là non xanh nước biếc, chỉ là Trương Tiểu Nguyên đi bộ đến mức đau chân. Bọn họ đi như thế mấy ngày, cuối cùng cũng đến nơi. Y vừa ngẩng đầu đã thấy trước mặt có hai gian nhà tranh rách nát, vài mẫu đồng ruộng thưa thớt vài loại lương thực, bên ngoài phòng ở còn buộc một con lừa già đã hói nửa đầu, thoạt nhìn đâu giống môn phái giang hồ nào, rõ ràng là một hộ nhà nông.

Trương Tiểu Nguyên ngẩng đầu nhìn đỉnh nhà tranh đã lộ ra một cái lỗ lớn, nghĩ thầm.

Còn là hộ nhà nông khá nghèo.

Vương Hạc Niên cũng ngẩng đầu nhìn lên nóc nhà, không khỏi nhíu mày, nói: “Sao nóc nhà lại thủng lỗ như thế. Chiêu Minh, đợi lát nữa con và Tiệm Vũ sửa lại cùng nhau đi.”

Trương Tiểu Nguyên quay đầu lại, thấy Lục Chiêu Minh nhẹ nhàng xoa đầu con lừa già, một tay còn lại cầm quả lê dại hái được trên đường, quả lê đã bị con lừa lén nhai mất hơn phân nửa, mãi đến một lúc sau, hắn mới gật đầu, nói: “Con biết rồi.”

Trương Tiểu Nguyên cảm thấy vị sư huynh này của mình không chỉ tính tình lạnh nhạt, hình như còn… hơi ngốc một chút.

Lúc này đúng lúc là giờ ăn cơm, Vương Hạc Niên hít một hơi thật sâu, lại nói: “Con đưa Tiểu Nguyên đi gặp sư thúc trước đi, sau khi cơm nước xong xuôi thì lại đi sửa cái nóc nhà này.”

12.

Trương Tiểu Nguyên đi theo Lục Chiêu Minh ngồi xuống một chỗ trên bàn cơm.

Cái bàn ăn này thật sự quá nhỏ, bốn người ngồi đã có vẻ cực kỳ chật hẹp, mà người ăn cơm lại có đến năm người.

Trương Tiểu Nguyên nghĩ, mình là tiểu đồ đệ, là đồ đệ tất nhiên là phải chịu khổ, thiếu chỗ cho một người ngồi, vậy y đứng bên cạnh chờ một chút, chờ lát nữa lại ăn cũng được.

Nhưng Lục Chiêu Minh kéo cánh tay y, ấn y ngồi xuống một cái ghế, người có gương mặt xa lạ duy nhất trong phòng dọn một cái ghế gấp nhỏ ra, ôm bát cơm ngồi xổm gần bậc cửa, bày ra gương mặt tò mò đánh giá Trương Tiểu Nguyên, thử hỏi: “Sư huynh, đây là tiểu sư đệ mà lần này mọi người mang về sao?”

Lục Chiêu Minh đáp: “Đúng vậy.”

Vương Hạc Niên nắm tay Trương Tiểu Nguyên, giới thiệu cho y: “Đây là Nhị sư huynh của con.”

Trương Tiểu Nguyên vừa lúc thấy trên đầu người nọ nhảy lên một dòng chữ.

[Tưởng Tiệm Vũ, đồ đệ Vương Hạc Niên, luyện kiếm từ năm mười ba tuổi, xếp hạng 147 giang hồ.]

A, võ công này… Còn lợi hại hơn tỷ tỷ nhiều.

Trương Tiểu Nguyên đang muốn đứng dậy chắp tay thi lễ, bỗng thấy một người bưng đồ ăn đi vào, nói: “Các ngươi đi nhiều ngày như vậy, Chiêu Minh đói đến gầy rộc đi rồi.”

Lục Chiêu Minh: “…”

Vương Hạc Niên mở miệng giới thiệu: “Tiểu Nguyên, con nên gọi sư thúc.”

[Xa Thư Ý, sư đệ đồng môn của Vương Hạc Niên, người giang hồ xưng là Phượng Minh Kiếm, xếp hạng 41 giang hồ.]

Trương Tiểu Nguyên vội vàng hành lễ: “Sư thúc, Nhị sư huynh.”

Xa Thư Ý cười nói: “Ngươi một nhà hà tất phải khách khí như thế, đi xa cả đường có đói bụng không? Ngồi xuống ăn cơm trước.”

Trong giọng điệu của hắn luôn mang theo ý cười, như một cơn gió xuân ấm áp, khiến trong lòng người ta thấy thoải mái vô cùng. Sau khi Trương Tiểu Nguyên ngoan ngoãn ngồi xong, lúc này mới nhìn về phía mấy món ăn mà Xa Thư Ý vừa bưng lên - rau xanh đậu hủ, cùng một cái đĩa có mấy con cá nhỏ chỉ lớn bằng mấy ngón cái.

Nếu tính chính xác là bốn con.

Xa Thư Ý hiển nhiên không biết lần này Vương Hạc Niên thật sự mang theo một đồ đệ trở về, hắn vốn chỉ chuẩn bị đồ ăn cho bốn người, cơm nếu chia ra thì có thể nhiều thêm một chén, nhưng số đồ ăn này thì…

Trương Tiểu Nguyên đưa mắt nhìn thẳng để tránh khiến Xa Thư Ý cảm thấy xấu hổ. Y và một miếng cơm, hạt cơm vào miệng thô ráp, đương nhiên không thể so với cơm canh mà y thường ăn, nhưng y không nói gì, lại ngẩng đầu lên, vừa hay nhìn thấy Vương Hạc Niên gắp một con cá nhỏ để vào trong chén y, ho khan một tiếng rồi nói: “Cá sông quá tanh, vi sư ăn không quen.”

Trương Tiểu Nguyên ngẩn ra, lời cảm ơn còn chưa ra khỏi miệng, Xa Thư Ý cũng gắp một con cá nhỏ vào chén y, cười tủm tỉm: “Phải cao thêm một chút, ăn nhiều chút đi.”

Tưởng Tiệm Vũ ngồi trên chiếc ghế gấp nhỏ ở phía xa xa, nói vọng qua: “Cá gây nóng trong, thịt sinh đờm, củ cải trắng ăn vào mới bình an, ta đột nhiên bị phong hàn, không ăn cá. Sư đệ, đệ ăn giúp ta đi.”

Y nói xong câu đó, còn làm ra vẻ ho khan hai tiếng, chạy đến gắp một đũa cải trắng, cười cong con mắt với Trương Tiểu Nguyên.

Lục Chiêu Minh vẫn giữ khuôn mặt lạnh tanh, trực tiếp đổ hết cá nhỏ trong cái đĩa kia vào trong chén Trương Tiểu Nguyên, nói: “Ăn.”

Trương Tiểu Nguyên: “…”

Đột nhiên trong lòng y cảm thấy rất cảm động, đối với y mà nói, đây có thể là cơm canh đạm bạc khó lòng nuốt trôi, nhưng giờ phút này, dù cho có sơn hào hải vị bày ra trước mặt, có lẽ đều không thể khiến y động lòng bằng bữa cơm trước mặt.

Y nghiêm túc gật đầu, đang muốn hạ đũa…

Đinh.

Trương Tiểu Nguyên mờ mịt ngẩng đầu, đột nhiên không kịp đề phòng mà nhìn mấy chữ vừa nhảy ra trên đầu sư thúc và Nhị sư huynh.

[Xa Thư Ý, đệ đệ nhỏ nhất của Xa Thư Từ, người giàu số một kinh thành, thiếu chủ của bảo trang Tiền Long, eo giắt bạc triệu, phú khả địch quốc.]

[Tưởng Tiệm Vũ, trưởng tử của Tiên đế, lưu lạc dân gian từ nhỏ, huynh trưởng duy nhất của đương kim thánh thượng, huyết mạch thiên tử chính thống.]

Trương Tiểu Nguyên: “…”

Từ từ.

Mấy người các ngươi sao lại thế này!

Cùng nhau giả nghèo hết à!