Chương 2.1: Sư môn nghèo túng

7.

Tuy giọng điệu hắn bình đạm, nhưng lời nói lại kiêu ngạo vô cùng, Mai Lăng An không nhịn được để lộ vẻ mặt không vui, nói: “Người trẻ tuổi, ngươi chớ có kiêu ngạo.”

“Đệ tử ngươi võ công thấp kém.” Lục Chiêu Minh tra kiếm trở lại vỏ: “Vậy mà còn quay lại trách ta.”

Sắc mặt Mai Lăng An trầm xuống, lại thật sự không tiện phát tác.

Ông ta biết rất rõ mình có mấy cân mấy lượng, lại cảm thấy dù sao mình cũng là tiền bối trong giang hồ, so đo với một người trẻ tuổi như thế thì thật sự có chút mất thể diện. Ông ta chỉ có thể hừ một tiếng ra chiều không vui lắm, sau đó xoay người rời đi, gọi người nâng Đại đệ tử đang quỳ rạp trên nền đất lên.

Trên mặt Trương Tiểu Nguyên lộ ra vẻ mặt cảm thông. Cú đá vừa nãy của Lục Chiêu Minh không hề nhẹ, cái mông trúng chiêu chắc chắn rất đau.

Y vừa nghĩ như thế, lại tròn mắt khi nhìn thấy mấy chữ vừa nhảy ra trên đầu Đại đệ tử Tán Hoa Cung.

[Ấm ức, khổ sở, đau mông.]

Trương Tiểu Nguyên: “…”

Trương Tiểu Nguyên không hề muốn biết mấy điều này, vào lúc y đang muốn quay đầu đi, dòng chữ đó đã thay đổi.

[Tối hôm qua còn gọi người ta là tâm can bảo bối, thế mà đến hôm nay sư phụ lại không đau lòng chút nào.]

[Vậy ta lại nằm thêm một lát.]

Trương Tiểu Nguyên: “…”

8.

Mai Lăng An không chỉ là tiểu tình nhân của sư phụ mình, thậm chí còn có một chân với Đại đồ đệ của mình.

… Quý phải thật loạn.

Trương Cao Lệnh đương nhiên không biết đã xảy ra chuyện gì, ông chỉ nhìn chằm chằm vào Lục Chiêu Minh đang trên đài luận kiếm, hơi cau mày rồi nhỏ giọng nói: “Kiếm của hắn…”

Trương Tiểu Nguyên kéo tay áo Trương Cao Lệnh, nhỏ giọng hỏi: “Cha, cha biết hắn sao?”

Trương Cao Lệnh lắc đầu, nhìn thấy Lục Chiêu Minh nhảy xuống đài liền chia tay với Mai Lăng An, dắt tay Trương Tiểu Nguyên đi về phía mà Lục Chiêu Minh vừa mới rời đi.

Trong lòng Trương Tiểu Nguyên tràn đầy nghi ngờ, y ngoan ngoãn đi theo Trương Cao Lệnh vòng qua đám đông, từ xa xa đã thấy Lục Chiêu Minh đứng trước mặt một nam tử trung niên đang ở sau đám người, tựa như đang nghe người kia giáo huấn.

“Trước khi ra cửa ta đã dặn dò con rồi.” Người nọ có vẻ cực kỳ buồn bực, lại không thể nhẫn tâm ra tay đánh, chỉ co ngón tay gõ lên nón trúc của Lục Chiêu Minh, nói đi nói lại một câu: “Phải đối xử ôn hòa với người khác, đối xử ôn hòa với người khác, con mạnh tay như vậy làm gì?”

Lục Chiêu Minh đứng yên không nhúc nhích, nón trúc bị người kia gõ mấy cái đã lệch đi, hắn còn không biết đường đưa tay chỉnh lại, cuối cùng vẫn là nam tử trung niên kia nhìn không vừa mắt, cẩn thận chỉnh lại nón trúc cho hắn, lại lải nhải nói thêm: “Vi sư vô cùng đau đớn!”

Trương Cao Lệnh bước nhanh về phía hai người, còn cách một khoảng mà ý cười trên mặt ông đã không nhịn được hiện lên, ôm quyền nói với nam tử trung niên kia: “Hạc Niên huynh! Quả nhiên là ngươi!”

Trương Tiểu Nguyên cũng nhìn lêи đỉиɦ đầu người nọ.

[Vương Hạc Niên, hiệp sĩ ẩn cư, làm người chính trực, phẩm tính cao khiết, từng đánh bại đệ nhất giang hồ Bùi Vô Loạn.]

Đệ nhất giang hồ Bùi Vô Loạn? Đó chẳng phải là minh chủ võ lâm sao?

Nhưng Trương Tiểu Nguyên chưa bao giờ nghe nhắc đến tên Vương Hạc Niên, nếu như có người có thể đánh bại minh chủ võ lâm, sao có thể không có chút tiếng tăm nào trên giang hồ chứ? Y tự cảm thấy có chút kỳ quái, vào lúc này Trương Cao Lệnh đã lôi kéo cánh tay y mà giới thiệu, hỏi: “Hạc Niên huynh, hai chúng ta đã nhiều năm không gặp rồi, không biết lần này Hạc Niên huynh tái xuất giang hồ là vì chuyện gì?”

Vương Hạc Nhiên nhìn thấy ông, nhất thời cũng thấy vui sướиɠ, sau khi khách sáo hàn huyên đôi câu thì nói: “Đương nhiên là muốn khuếch trương võ học của chúng ta, chiêu nạp môn đồ rồi.”

Trương Tiểu Nguyên không khỏi liếc nhìn Lục Chiêu Minh, nghĩ thầm, đồ đệ của ngài đã đá cho Đại đệ tử Tán Hoa Cung nhà ngươi ta rớt xuống đài rồi, ngài còn sợ không ai tới bái sư ư?

Vương Hạc Niên lại hỏi Trương Cao Lệnh: “Không biết lần này Cao Lệnh huynh tái xuất giang hồ là vì chuyện gì?”

Sau khi Trương Cao Lệnh rửa tay gác kiếm thì chuyển sang làm ăn buôn bán, đã lâu không xen vào chuyện trên giang hồ, ông cũng cười với Vương Hạc Niên, nói: “Lần này ta đến đài luận kiếm là vì muốn tìm cho liệt tử một sư phụ thích hợp.”

Ông còn chưa nói dứt câu, Trương Tiểu Nguyên liền thấy hai mắt Vương Hạc Niên tỏa sáng.

“Cao Lệnh huynh!” Vương Hạc Niên nắm lấy tay Trương Cao Lệnh, tha thiết nói: “Ngươi thấy ta thế nào?”

Trương Cao Lệnh: “Chuyện này…”

Dù sao ngươi bái sư cũng là Trương Tiểu Nguyên, Trương Cao Lệnh cảm thấy ông hẳn là nên nghe ý kiến của con trai cái đã.

Mà lúc này Trương Tiểu Nguyên đang nhìn chằm chằm đỉnh đầu Vương Hạc Niên, định bụng lại nhìn xem còn thông tin gì không.

[Là ngươi không ham danh lợi, cương trực công chính, khi lén lút tỷ thí đã khiến Bùi Vô Loạn phải bại dưới lưỡi kiếm của mình, vậy mà từ trước đến nay chưa từng tuyên truyền ra bên ngoài.]

[Nguyện vọng cả đời: Môn sinh trải khắp thiên hạ.]



Trương Tiểu Nguyên nhìn một hồi lâu, không thấy trên đỉnh đầu Vương Hạc Niên xuất hiện chuyện gì không hay.

Y quả thật cảm thấy đây là người tốt nhất mà mình gặp được suốt mấy ngày nay, so sánh với Lâm Dịch và Mai Lăng An, vị sư phụ này quả thật đang tỏa sáng lấp lánh, ánh sáng rạng rỡ soi chiếu bốn phương.

Trương Tiểu Nguyên nghiêm túc gật đầu: “Con nghe lời cha.”

Nhân phẩm của Vương Hạc Niên không tồi, võ công lại cao, tuy nói không có danh tiếng gì, nhưng Trương Tiểu Nguyên không để ý đến mấy thứ danh tiếng đó. Năm đó quan hệ cá nhân giữa Trương Cao Lệnh và Vương Hạc Niên rất tốt, ông đương nhiên rất yên tâm khi giao con trai cho Vương Hạc Niên.

Vương Hạc Niên cười tươi đến nỗi nhìn không thấy mắt. Trương Tiểu Nguyên khom lưng vái ông, gọi đối phương một tiếng sư phụ, đột nhiên nghe thấy có âm thanh đinh đinh đinh.

Trương Tiểu Nguyên ngẩng đầu nhìn về phía đỉnh đầu Vương Hạc Niên.

[Không giỏi kinh doanh, sư môn nghèo túng, vậy nên không có ai muốn gia nhập sư môn.]

[Đồ đệ có hai người, nhà tranh có hai gian, lương thực còn lại ba đấu, có lẽ có thể chống đỡ qua tháng này.]

[Số tiền còn lại trong sư môn: 50 văn.]

Trương Tiểu Nguyên: “…”