Chương 10.2: Hồng phúc tề thiên

Y rời khỏi huyệt động, đi ra bên ngoài, trông thấy Lục Chiêu Minh đang nhìn ngó khắp nơi, dáng vẻ ấy cực kỳ giống một con mèo con đang vô cùng cảnh giác. Trương Tiểu Nguyên bước qua, hỏi Lục Chiêu Minh: “Sư huynh, huynh… làm sao thế?”

Lục Chiêu Minh nói: “Có người đi theo chúng ta.”

Trương Tiểu Nguyên không nhận ra cái gì hết. Y tưởng bọn họ vừa mới bắt được một ổ cướp, hẳn là còn có dư đảng, liền thấy hơi căng thẳng: “Vậy để đệ đi nói cho Văn bổ đầu nhé.”

Lục Chiêu Minh nâng tay lên, ý bảo Trương Tiểu Nguyên khoan hãy vội vàng đi tìm Văn Đình Đình, hắn đang định lên tiếng, lại thấy Tòng Điềm hôn mê từ lâu đã tỉnh. Tuy nha dịch đã trói nàng ta lại, nhưng hình như trói quá lỏng, không biết nàng ta làm cách nào mà khiến dây thừng tuột ra một ít, đang không ngừng phản kháng. Hình như Lục Chiêu Minh muốn đi qua hỗ trợ, bước về phía đó vài bước, rút kiếm ra khỏi vỏ, rồi đột nhiên hắn xoay người lại, đánh mạnh vỏ kiếm về phía một bụi cỏ.

Từ trong bụi cỏ có một bóng người che mặt nhảy ra, nhìn từ thân hình thì có vẻ là nữ tử đang vội vàng né tránh, kiếm của Lục Chiêu Minh đã đến nơi, nàng không thể không tránh tiếp, thân hình lại nhảy sang bên cạnh. Vỏ kiếm của Lục Chiêu Minh đã rời tay, đánh mạnh vào giữa lưng nàng. Nàng kia đột nhiên lảo đảo một bước, thế mà lại trực tiếp phun ra một ngụm máu.

Trương Tiểu Nguyên vẫn còn đứng sững tại chỗ, trong đầu thầm nghĩ, sư huynh ra tay vẫn mạnh như vậy, ngay sau đó liền nhận ra…

Sao sư huynh lại ném vỏ kiếm đi nữa rồi? Sư phụ mà biết thì sẽ đau lòng lắm đó!

Khoan đã, nữ nhân này là ai? Vì sao nàng ta lại trốn trong bụi cỏ?

Mắt thấy nàng kia muốn bỏ trốn, Trương Tiểu Nguyên vội vàng nhìn lêи đỉиɦ đầu nàng ta, chỗ đó vừa xuất hiện một hàng chữ.

[Hình Nghiên, Hữu Hộ pháp Ma giáo, được giáo chủ Ma giáo Mạc Vấn Thiên âm thầm phái đến bảo vệ thiếu chủ Bùi Quân Tắc, mấy ngày trước vừa đến huyện Phượng Tập, nghe nói thiếu chủ đang vô cùng lo lắng vì vụ án bắt cóc tân nương thì lén lút điều tra, phân ưu cho cchủ]

Trương Tiểu Nguyên: “…”

Sư huynh! Đánh sai rồi! Nàng là người tốt!

Không, người của Ma giáo mà nói là người tốt, hình như cũng không đúng lắm.

Hình Nghiên bị thương, lại cảm thấy Lục Chiêu Minh ra tay nặng tựa như muốn lấy mạng mình, nếu như không trốn đi thì có lẽ phải bỏ lại cái mạng nhỏ ở nơi này. Mắt thấy trường kiếm của Lục Chiêu Minh xông đến, nàng vội vàng giơ tay, tung bụi mù từ trong tay áo ra, lập tức bao bọc nàng lại. Lục Chiêu Minh nhíu mày xua khói trắng đi, lúc này người đã không thấy đâu nữa.



Trương Tiểu Nguyên lại nhìn thấy rất rõ ràng.

Tuy rằng y không biết Hình Nghiên ở nơi nào, lại trơ mắt nhìn thấy hàng chữ kia dần dần chạy ra, càng ngày càng nhỏ, cuối cùng biến mất ở phía xa.

Y cảm thấy dù sao người ta cũng là Hữu Hộ pháp Ma giáo, có chút quan hệ với Bùi Quân Tắc, nếu như động đến nàng, Ma giáo tất muốn trả thù, y hẳn là không nên nói cho sư huynh biết nàng chạy về hướng nào mới tốt.

Lục Chiêu Minh chậc lưỡi một tiếng nhỏ, khom lưng nhặt vỏ kiếm lên: “Đáng tiếc.”

Trương Tiểu Nguyên nhịn không được nói với hắn: “Sư huynh, đó là kiếm sư phụ đưa cho huynh.”

Lục Chiêu Minh: “Đúng vậy.”

Trương Tiểu Nguyên: “Huynh cứ ném tới ném lui như vậy, không thấy đau lòng chút nào sao?”

Lục Chiêu Minh cau mày hỏi lại: “Kiếm không phải là vũ khí giúp người đánh thắng sao?”

Trương Tiểu Nguyên: “Nhưng cái này thật ra là…”

“Ta thắng.” Lục Chiêu Minh tra kiếm vào vỏ lại, nghiêng mắt nhìn y: “Có vấn đề gì sao?”

Trương Tiểu Nguyên: “…”

Không có, dù có cũng không dám nói, chỉ là thấy hơi đau lòng cho sư phụ thôi.

Trương Tiểu Nguyên hít một hơi thật sâu, giương mắt thì thấy Văn Đình Đình đang đứng phía xa nhìn mình, một bước cũng không dám bước lại gần bọn họ, chỉ cất cao giọng hỏi bọn họ: “Xảy… xảy ra chuyện gì thế?”

Trương Tiểu Nguyên biết Văn Đình Đình còn đang thần hồn nát thần tính tin tưởng vững chắc vào cái lý luận bát tự cứng của nàng, đinh ninh rằng bất kỳ ai đến gần Lục Chiêu Minh cũng sẽ gặp tai ương đổ máu, xui xẻo tận mạng. Y đành phải xua xua tay cho biết không sao cả rồi nói với Lục Chiêu Minh: "Sư huynh, chúng ta về trước đi?"

Lục Chiêu Minh gật đầu.

Trương Tiểu Nguyên quay đầu đi vài bước. Đường núi vốn gập ghềnh khó đi, y lại mặc váy dài cực kỳ rườm rà phức tạp và giày thêu, hiển nhiên không tiện cho việc đi xuống sườn núi. Lục Chiêu Minh thấy thế thì duỗi tay, tựa như muốn dìu y đi xuống. Trương Tiểu Nguyên ngược lại còn hoảng sợ, trong lòng cảm thấy cứ có cái gì đó quái lạ lắm, y cũng không dám đỡ lấy tay Đại sư huynh, chỉ cười xấu hổ với Lục Chiêu Minh, nói: “Đại sư huynh, đệ tự mình đi là được rồi.”

Lời còn chưa dứt, y đột nhiên trượt chân một cái, bùn đất bắn lên tung tóe.

Trương Tiểu Nguyên: “…”

Một khắc cuối cùng, y nhanh tay lẹ mắt bắt được cánh tay Lục Chiêu Minh, may mắn là chưa ngã xuống, trên người lại bị một đống rêu xanh và bùn đất bắn lên, giày vốn đã đi không vừa chân, lúc này rơi ra thật xa. Cái chân đó có vẻ như đã bị trật khớp, mắt cá chân sưng đỏ đau đớn. Y không dám đứng lên nữa, vừa chạm xuống đất đã thấy nổ đom đóm mắt. Y chỉ có thể miễn cưỡng bám vào cánh tay Lục Chiêu Minh, đứng bằng một chân cực kì chật vật.

Lục Chiêu Minh kéo y đến bên mình, nhìn trái nhìn phải thấy một tảng đá cũng khá sạch sẽ bèn đỡ Trương Tiểu Nguyên nhảy lò cò qua bên đó, nói với y: "Đệ ngồi xuống đây đã."

Quần áo trên người Trương Tiểu Nguyên đã sớm dính bẩn, y ngoan ngoãn ngồi xuống tảng đá, xoa xoa chân của mình, đau đến mức khiến y phải nhe răng trợn mắt, trong lòng lúc này mới cảm thấy không ổn.

Bọn họ đang ở chốn núi rừng hoang vắng này mà chân y còn thành ra thế này, vết thương có vẻ không nhẹ, lát nữa y đi về kiểu gì đây?

Lục Chiêu Minh đi xuống sườn dốc nhặt giày cho y, Trương Tiểu Nguyên quay đầu lại thì thấy… Văn Đình Đình mang gương mặt đầy hoảng sợ, thậm chí còn bày ra biểu cảm “Ngươi nhìn đi, quả nhiên là thế mà” với y.

Trương Tiểu Nguyên: “…”

Xong rồi.

Quan điểm Đại sư huynh có mệnh cứng khắc hết mọi người bên cạnh của Văn Đình Đình có phải đến cùng vẫn không giải thích rõ ràng được rồi không?