Chương 1.2: Mới vào giang hồ

4.

Trương Tiểu Nguyên ngồi xổm trong nhà xí, hoảng sợ che mặt mình lại, cả đầu óc toàn là dáng vẻ mỉm cười hiền từ lương thiện của Lâm Dịch.

Hóa ra giang hồ này đáng sợ như vậy sao?

Y nghiêm túc suy nghĩ hồi lâu mới nghĩ ra một cái cớ, ra ngoài liền nhỏ giọng thương lượng với cha, nói là nam tử hán đại trượng phu, y muốn học loại vũ khí nào trông đẹp trai ngầu lòi một chút.

Từ trước đến nay Trương Cao Lệnh vốn cưng chiều y, tất nhiên không hề nghi ngờ lời y nói, chia tay với Lâm Dịch rồi lại đưa Trương Tiểu Nguyên đi xuống dưới đài luận kiếm.

Lúc này, người đang đánh nhau trên đài chính là người của Tán Hoa Cung và Như Sơn Quan, hai người đều dùng kiếm, mà Như Sơn Quan yêu cầu phải xuất gia, tất nhiên không nằm trong phạm vi suy xét của Trương Cao Lệnh.

Trương Cao Lệnh dắt tay Trương Tiểu Nguyên, dẫn y đến trước mặt cung chủ Tán Hoa Cung, Mai Lăng An.

Cung chủ Tán Hoa Cung Mai Lăng An đã gần đến 50 tuổi mà lại bảo dưỡng rất tốt, làn da kia nhìn qua còn đẹp hơn cô nương hai mươi tuổi. Ông đối xử với người khác cũng rất gần gũi, lôi kéo tay Trương Tiểu Nguyên, câu đầu tiên đã nói mấy năm không gặp, hiền chất đã cao lớn như thế. Giọng điệu nói chuyện rất thân thiết khiến trong lòng Trương Tiểu Nguyên lập tức nảy sinh hảo cảm.

Nhưng Trương Tiểu Nguyên bây giờ đã học khôn rồi, y không mở miệng mà chỉ nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu Mai Lăng An, chờ đợi dòng chữ kia xuất hiện.

[Mai Lăng An, cung chủ Tán Hoa Cung, võ công thấp kém, xếp hạng thứ 9876 giang hồ.]

Trương Tiểu Nguyên: “…”

Từ từ, võ công thế này chẳng phải quá kém rồi sao?

Trương Tiểu Nguyên quả thực cảm thấy đến cả y còn có thể dễ dàng đánh bại ông.

Không không không, võ công kém như vậy sao có thể trở thành cung chủ một cung được, nhất định đã xảy ra vấn đề ở chỗ nào đó rồi!

Y trợn to hai mắt, nghiêm túc nhìn dòng chữ trên đỉnh đầu Mai Lăng An, mà mấy dòng chữ kia quả thật có thay đổi.

[Mai Lăng An, cung chủ Tán Hoa Cung, võ công thấp kém, xếp hạng 9877 giang hồ.]

Trương Tiểu Nguyên: “…”

Sao còn rớt hạng nữa thế!



5.

Trương Tiểu Nguyên cảm thấy giang hồ này nguy hiểm khắp nơi, một người võ công chẳng ra sao rất khó sống sót. Mà Mai Lăng An không chỉ sống đến 50 tuổi, ông ta còn trở thành cung chủ Tán Hoa Cung!

Ông ta nhất định có chỗ nào đó hơn người!

Y càng thêm nghiêm túc mà nhìn Mai Lăng An, cảm thấy ông có thể đạt đến địa vị bây giờ có lẽ là bởi vì thông minh cơ trí, cũng có thể là vì những mặt khác, ví dụ như đức hạnh.

[Tuy võ công yếu kém nhưng mồm miệng lanh lợi, giỏi lấy lý phục người.]

Trương Tiểu Nguyên lại có chút kích động.

Lấy lý phục người! Y thích nhất là lấy lý phục người!

Vì sao lại muốn đánh đánh gϊếŧ gϊếŧ chứ! Mọi người cùng ngồi xuống giảng đạo lý không tốt sao!

Trương Tiểu Nguyên vui vẻ kêu lên: “Mai tiền bối!”

Mặt mày Mai Lăng An đong đầy ý cười, dịu dàng nhìn y: “Hiền chất có điều gì muốn nói?”

Trương Tiểu Nguyên: “Thật không dám giấu diếm…”

Đỉnh đầu Mai Lăng An lại nhảy ra một câu.

[Sau khi nhập môn, trở thành tiểu tình nhân của chưởng môn đời trước, cực kỳ được sủng ái, trước khi chưởng môn đời trước lâm chung đã mạnh mẽ át đi dị nghị, truyền cho chức vị chưởng môn.]

Trương Tiểu Nguyên: “…”

Mai Lăng An hỏi: “Hiền chất?”

Trương Tiểu Nguyên nghẹn họng, lời đã đến bên miệng bị y nuốt ngược về. Nhìn vào ánh mắt nhu tình như nước của Mai Lăng An, y cắn răng nghiến lợi thốt ra một câu: “Thật… Thật không dám giấu giếm! Làn da của Mai tiền bối thật đẹp, không biết ngài dùng kem dưỡng nhan loại nào!”

Mai Lăng An sửng sốt: “Hả?”

Trương Cao Lệnh: “…”

Trương Tiểu Nguyên căng da đầu nói tiếp: “Vãn… vãn bối muốn mua một chút về hiếu kính mẫu thân…”

Y nhìn ánh mắt cổ quái của Mai Lăng An, rốt cuộc vẫn ngậm miệng lại.



6.

Bầu không khí có chút xấu hổ.

Trương Tiểu Nguyên cật lực tìm cách vãn hồi cục diện cổ quái, còn chưa đợi cha mở miệng, y liền ngại ngùng cười cười: “Là vãn bối đường đột rồi, Mai tiền bối là người trời sinh lệ…”

Mai Lăng An đen mặt.

Trong lòng Trương Tiểu Nguyên rơi lộp bộp, bỗng nhiên hoàn hồn, nghĩ thầm nếu Mai Lăng An đã là tiểu tình nhân thượng vị, chắc chắn cực kỳ không thích người khác nhắc đến mặt mình.

“… lợi hại*, phù hợp kế thừa được công pháp!” Trương Tiểu Nguyên mạnh mẽ bẻ ngoặc câu nói kia: “Luyện võ quanh năm, võ công cao cường, khí huyết lưu chuyển nên mới có thể giữ mãi thanh xuân như thế!”

*Ban đầu Trương Tiểu Nguyên định nói “thiên sinh lệ chất” (ý nói ngoại hình trời sinh diễm lệ), sau bẻ lại thành “thiên sinh lợi hại” (trời sinh đã giỏi giang), âm đọc chữ “lệ” và chữ “lợi” trong tiếng Trung giống nhau (đều đọc là “lì”) nên mới chữa cháy được á.

Y thấy hình như sắc mặt Mai Lăng An tốt lên một chút, vội vàng nói tiếp: “Vãn bối kính nể kiếm pháp của Tán Hoa Cung nhất! Vãn bối từng nghe người ta nói, cao thủ kiếm thuật trong thiên hạ không có ai không xuất thân từ Tán Hoa Cung, hôm nay nhìn thấy Mai tiền bối mới biết lời này không phải giả, vãn bối vô cùng bội phục.”

Mai Lăng An đã lấy lại được nụ cười dịu dàng, quay đầu nói với Trương Cao Lệnh: “Cao Lệnh huynh, cái miệng nhỏ của con trai huynh cứ như được bôi mật ấy.”

Trương Tiểu Nguyên còn khen thêm một câu trái lương tâm: “Danh sư xuất cao đồ, có chưởng môn như Mai tiền bối, Tán Hoa Cung không hổ là kiếm phái đệ nhất thiên hạ!”

Phanh!

Đại đệ tử Tán Hoa Cung trên đài tỉ thí bị đối thủ đá cho một cước bay thật xa, vừa vặn ngã xuống trước mặt Trương Tiểu Nguyên.

Trương Tiểu Nguyên sợ đến mức nhảy dựng lên hai bước, nửa câu nịnh hót còn lại bỗng hóa thành tiếng kêu sợ hãi. Y cúi đầu nhìn Đại đệ tử của “kiếm phái đệ nhất thiên hạ” Tán Hoa Cung đang dẩu mông nằm rạp dưới đất, dáng vẻ chật vật khó coi, cứng họng chẳng biết nói thêm gì.

Y vừa mới khen kiếm thuật của Tán Hoa Cung vô song, Đại đệ tử Tán Hoa Cung đã bị người ta đá cho một cước rơi khỏi đài luận kiếm.

Chuyện này không khỏi quá…

Trương Tiểu Nguyên không nhịn được ngẩng đầu lên với vẻ mặt đau khổ, nhìn đối thủ của Đại đệ tử Tán Hoa Cung đang đứng trên đài luận kiếm.

Đó là một người trẻ tuổi chẳng qua chỉ mới chừng hai mươi tuổi, mặc một bộ trường y xám xịt, đầu đội nón trúc, khí thế nghiêm nghị. Hắn cũng dùng kiếm, thanh kiếm dài chừng ba thước, lưỡi kiếm rộng chừng ba ngón tay, vỏ kiếm cũ kỹ, kiếm tuệ cũng đã phai màu, thoạt nhìn không giống đệ tử danh môn.

Trương Tiểu Nguyên không nhìn ra môn phái của hắn, liền nhìn chằm chằm lêи đỉиɦ đầu hắn, có ý muốn nhìn ra chút manh mối từ đó.

Năng lực của y quả thật chưa bao giờ khiến y thất vọng, sau một lúc lâu, trên đầu người nọ nhảy ra mấy chữ.

[Lục Chiêu Minh, người vô danh.]

Trừ câu này ra thì không còn gì nữa.

Lần đầu tiên năng lực của Trương Tiểu Nguyên mất đi hiệu lực, y không nhịn được thấy hơi ngạc nhiên, liền càng thêm ra sức mà nhìn chằm chằm đỉnh đầu người nọ.

Người nọ hơi nhấc nón trúc lên, ánh mắt lạnh như băng đảo qua Đại đệ tử Tán Hoa Cung dưới dài, dừng lại trên người Trương Tiểu Nguyên đang trừng to mắt nhìn mình. Khuôn mặt hắn thanh lãnh tuấn dật, trông cực kỳ đẹp, ánh mắt lại sắc bén như lưỡi dao, khiến Trương Tiểu Nguyên sợ đến mức không khỏi co người lại trốn sau lưng cha, không còn dám nhìn hắn nữa.

Trong lòng Mai Lăng An không được vui, nhưng vẫn khách khí nói: “Vị thiếu hiệp này, giang hồ tỷ thí phải biết điểm dừng mới phải.”

Lục Chiêu Minh nghiêng mặt nhìn ông, nhàn nhạt đáp: “Với ta mà nói, đây là điểm dừng.”