40.
Tuy rằng những lời này nghe rất ngầu lòi, nhưng Trương Tiểu Nguyên cảm thấy lúc này mà nói những lời này, hình như không được ổn cho lắm!
Nói như vậy hình như càng khiến cho người ta hiểu lầm!
Không, bây giờ không phải lúc để nói nhảm, trước tiên y nên nghĩ cách giúp sư huynh đối phó với những người này mới đúng.
Chu Hữu Nghĩa đã nở nụ cười thêm lần nữa, nói: “Ngươi còn trẻ tuổi nhưng lời nói lại rất mạnh miệng.”
Gã nói xong câu đó, liền đưa đao ra trước ngực, mạnh mẽ nhào đến chỗ Lục Chiêu Minh.
Rồi sau đó, chân gã chợt giẫm phải chiếc khóa sắt đã bị Lục chiêu Minh ném đi rất xa, sơn động vốn ẩm ướt, rêu xanh phủ đầy đất, chân gã trượt đi một đoạn rất xa, miễn cưỡng dùng khinh công ổn định lại thân hình, rồi lại vấp phải xích sắt bị ném cách đó không xa, “bùm” một tiếng rồi té ngã trên mặt đất.
Đao của gã vốn giơ lên trước ngực, khi té ngã, lưỡi đao hình như vừa lúc đối diện với chính mình.
“Phập” một tiếng, lưỡi đao sắc bén cắm vào người, Trương Tiểu Nguyên trợn mắt há hốc mồm, rồi sau đó dời mắt đi, thật sự không đành lòng nhìn nữa.
Thế này mà cũng được à?
Vận may của Đại sư huynh tốt thật đấy!
Cho dù nói thế nào thì Chu Hữu Nghĩa cũng đã tự mình làm mình bị trọng thương, vậy thì kẻ địch của họ cũng chỉ còn lại những binh tôm tướng cá đó mà thôi.
Vẻ mặt mọi người đều mờ mịt, việc này thật sự diễn ra quá đột ngột, dường như tất cả mọi người đều không kịp phản ứng lại.
Cuối cùng Tòng Điềm cũng phục hồi tinh thần, nàng ta tức giận đến xanh mặt, vung roi dài trong tay vào không trung, phát ra một một âm thanh xé gió chói tai, thét lớn một tiếng: “Còn đứng ngẩn ra đó làm gì! Lên hết cho ta!”
Mấy tên thủ hạ còn lại mới lần lượt lấy lại tinh thần, bản thân nàng ta tự mình dẫn đầu đầu ra trận, giơ ngọn roi dài vọt thẳng đến trước mặt Lục Chiêu Minh. Lục Chiêu Minh căn bản chưa từng nâng kiếm lên, Tòng Điềm lại giẫm một chân vào vũng máu của Chu Hữu Nghĩa, đột nhiên lảo đảo một cái. Võ công của nàng không giỏi như Chu Hữu Nghĩa, chuyện bất ngờ này cũng xảy ra quá đột ngột, nàng căn bản không kịp ổn định thân mình, vừa mới trượt về phía trước, đầu đột nhiên đập mạnh vào trên một khối đá, hai mặt trợn ngược, ngã xuống bên cạnh Chu Hữu Nghĩa.
Trương Tiểu Nguyên: “…”
Văn Đình Đình: “…”
41.
Văn Đình Đình hoảng sợ quay đầu đi, lại định dùng khẩu hình để nói chuyện với Trương Tiểu Nguyên.
“Sư huynh của ngươi sao lại thế này! Có phải bát tự của hắn quá cứng, là Thiên Sát Cô khiến kẻ nào tới gần hắn đều sẽ đột tử không?”
Trương Tiểu Nguyên liên tục lắc đầu.
Y cũng không biết tình huống này rốt cuộc là thế nào!
Sao lại thế này chứ?
Người khác không cần đánh mà khuất phục được binh sĩ của kẻ thù, sư huynh đây là không cần đánh mà khiến cho người chịu chết à?
Y nơm nớp lo sợ mà ngẩng đầu nhìn về phía Lục Chiêu Minh, run rẩy gọi một tiếng: “Sư… sư huynh?”
Lục Chiêu Minh vẫn không trả lời y, hắn nhìn những tên thuộc hạ của Tòng Điềm và Chu Hữu Nghĩa, lúc này mới mở miệng nói: “Ta không hề nói chuyện mạnh miệng.”
Những tên đại hán che mặt kia giờ phút này đã vô cùng luống cuống, thậm chí mấy người theo người nọ xung phong cũng đã yên lặng lui trở về, run lên bần bậc, trên mặt đầy vẻ hoảng sợ, sợ rằng nếu mình chỉ tiến thêm một bước thôi thì bản thân cũng sẽ bị trọng thương một cách không thể nào hiểu nổi.
Trương Tiểu Nguyên dại ra, nhìn theo bóng dáng của Lục Chiêu Minh, bỗng nhiên nghe được tiếng vang đinh đinh quen thuộc. Trương Tiểu Nguyên ngơ ngơ ngác ngác mà ngẩng đầu, liền thấy trên đầu Lục Chiêu Minh mà mình luôn không nhìn thấu nổi nhiều thêm mấy chữ.
[Lục Chiêu Minh, người vô danh.]
[Phúc duyên: Vô cực.]
[Vận may ngập đầu, gặp chuyện dữ tất sẽ hóa lành.]
Trương Tiểu Nguyên: “…”
Thế này… Đây là có ý tứ gì?
Dựa vào mấy chữ nhiều thêm trên đỉnh đầu sư huynh, chắc chắn không phải bát tự thuộc Thiên Sát Cô Tinh phải chịu nhiều thử thách, có vẻ như hắn chỉ… chỉ đơn thuần có vận may cực kỳ tốt?
Hắn thậm chí còn không cần tự mình ra tay, kẻ địch muốn gϊếŧ hắn đều sẽ tự khiến bản thân trọng thương?
Không không không, sao có thể chứ!
Loại chuyện giống như vận may này, sao có thể lần nào cũng trúng được, chuyện này nhất định là trùng hợp!
Nhưng cho dù chuyện này chỉ là trùng hợp, những tên thủ hạ của Tòng Điềm đã không dám động nữa, mà từ bên ngoài huyệt động lại truyền đến tiếng người và tiếng chó sủa. Thí Đôn và mấy tên nha dịch còn lại rốt cuộc đã chạy tới, liền trông thấy một đám đại hán che mặt đang run lẩy bẩy như gà con mới sinh, cùng với hai tên tặc phỉ một nam một nữ đang trọng thương hôn mê bất tỉnh trên mặt đất, nhất thời cũng không biết tình huống trước mặt rốt cuộc là thế nào.
Sau một lúc lâu mới có nha dịch mở miệng, cao giọng khen ngợi: “Lục thiếu hiệp quả nhiên có võ công cái thế, thật đáng gờm.”
Trương Tiểu Nguyên: “…”
Văn Đình Đình: “…”
Văn Đình Đình kéo cánh tay Trương Tiểu Nguyên.
“Ta ta ta quyết định rồi.” Văn Đình Đình hoảng sợ nói: “Sau sau sau này ta sẽ cách xa sư huynh của ngươi xa một chút.”
42.
Tặc phỉ đều đã bị bắt hết, thậm chí còn chưa kịp phản kháng gì nhiều, mà nhóm tân nương được cứu ra hình như đã chịu kinh hãi tột độ.
Liên tiếp nhìn thấy hai tên tặc phỉ liên tiếp trọng thương ngoài ý muốn, Trương Tiểu Nguyên cảm thấy bản thân cũng phải chịu kinh hãi rất lớn.
Cho dù thế nào, ít nhất sẽ được an ủi bằng “số tiền lớn” mà các nhà tạ ơn.
Lúc quay về bọn họ có thể xây cho sư môn một căn nhà ngói xanh rồi!
Bọn họ rời khỏi huyệt động, nơi này là chốn hoang sơn dã lĩnh, nha dịch cần phải hộ tống cô nương các nhà về huyện nha Phượng Tập trước, còn cần phải áp giải tặc phỉ, khó tránh khỏi việc không đủ người, tất nhiên Trương Tiểu Nguyên và Lục Chiêu Minh phải ở lại hỗ trợ. Trương Tiểu Nguyên còn đang mãi nghĩ đến chuyện thay bộ trang phục tân nương lung tung rối loạn trên người mình, y đến huyệt động nơi đám tắc phỉ thường ở, thế nhưng lại không tìm được dù chỉ là một bộ quần áo sạch sẽ, mỗi một bộ quần áo đều bốc mùi mồ hôi gay mũi, y chỉ có thể cắn răng chịu đựng, đợi đến khi quay về huyện Phượng Tập rồi tính sau.