39.
Lục Chiêu Minh đi theo suốt đường.
Năng lực truy vết của hắn vốn không tệ, lại có thêm Thí Đôn bên cạnh, có thể đuổi kịp bước chân lũ đạo tặc rất dễ dàng.
Đường núi vốn khó đi, bọn họ lại phải ẩn nấp, nơi đi qua đều là chỗ bí mật không chốn đặt chân giữa núi rừng, những bổ khoái đó thật sự đuổi không kịp bước chân Lục Chiêu Minh, Lục Chiêu Minh lại có chút sốt ruột, suốt đường đi không hề dừng lại chờ bọn họ, chỉ có Thí Đôn chạy qua chạy lại hai đầu, thỉnh thoảng lại quay về dẫn đường cho nha dịch. Thân là một con gâu gâu ưu tú từ nhỏ đã làm công ăn lương, nó quả thật rầu thối ruột.
Lục Chiêu Minh nhanh chóng tìm tới bên ngoài sơn động mà lũ đạo tặc ẩn náu.
Đi một đoạn từ cửa vào huyệt động sẽ thấy phân nhánh, một bên thông đến “phòng giam” giam giữ mấy thiếu nữ bị bắt, bên còn lại là nơi nhóm đạo tặc ở tạm.
Khi Lục Chiêu Minh bước vào, hắn trông thấy mấy tên đạo tặc đang đi vào “phòng giam”.
Hắn nấp sau vách đá, Thí Đôn đã trở về dẫn đường cho mấy nha dịch, nhưng nha dịch còn chưa đến mà Lục Chiêu Minh đã chờ không nổi rồi. Hắn sợ cứ kéo dài thời gian thì sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cũng lo cho an nguy của Trương Tiểu Nguyên, lập tức đi theo sau lưng mấy tên đạo tặc, đánh ngất chúng từ phía sau.
Trương Tiểu Nguyên nghe được động tĩnh, đi tới bên cạnh chấn song của l*иg gỗ, vừa lúc trông thấy Lục Chiêu Minh rút kiếm đi đến, không nhịn được thấy hơi kích động, bật thốt: “Đại sư huynh!”
Giọng nói của y không lớn vì không muốn kinh động những tên đạo tặc khác, nhưng vì nhất thời kích động mà quên mất phải bẻ giọng cho mảnh đi, đã có vài cô nương quay đầu nhìn y bằng ánh mắt cổ quái. Y không hề chú ý đến, còn tóm lấy cánh cửa l*иg gỗ, trên cửa có xích sắt rất thô to quấn chặt lấy, còn treo một cái khóa lớn. Y thấy vậy liền nói với Lục Chiêu Minh: “Sư huynh, chìa khóa hẳn là ở trong tay một tên tặc phỉ khác…”
Lục Chiêu Minh: “Lùi ra phía sau.”
Trương Tiểu Nguyên: “Hả?”
Y theo bản năng lùi về sau hai bước, liền thấy Lục Chiêu Minh rút kiếm ra khỏi vỏ, một nhát kiếm chém qua đã cắt đứt được xích sắt treo trên cửa gỗ.
Văn Đình Đình khen ngợi: "Chém sắt như chém bùn, không nhìn ra là một thanh kiếm tốt đến vậy."
Vỏ kiếm của Lục Chiêu Minh trầy xước hết cả, kiếm tuệ cũng đã phai màu, từ bề ngoài không tài nào ngờ được độ sắc của kiếm. Hắn kéo cửa gỗ ra, thuận miệng đáp: "Dù sao cũng từng là vật tuỳ thân của sư phụ ta."
Cao thủ yêu kiếm như Vương Hạc Niên đương nhiên có vũ khí sắc bén có thể chém sắt như chém bùn rồi.
Trương Tiểu Nguyên nhịn không được nói: “Sư huynh, đêm qua huynh còn ném kiếm vào trong giếng…”
Vỏ kiếm bị hư hại như vậy, đây đều là do Đại sư huynh thường ngày không quý trọng mà ra đấy!
Lục Chiêu Minh liếc y một cái, có vẻ như lười trả lời, chỉ nói:
"Ra ngoài, đi thôi."
“Từ từ…” Một nữ tử được cứu nhìn về phía Trương Tiểu Nguyên, mặt lộ vẻ nghi ngờ: “Muội muội… Muội là… Muội là…”
Trương Tiểu Nguyên: “Hả?”
“… Con trai?”
Trương Tiểu Nguyên: “…”
40.
Trương Tiểu Nguyên miễn cưỡng nở nụ cười nói: "Việc… việc này nói ra thì dài lắm, cứ chạy đi trước rồi tính sau!"
"Muốn trốn?" Ở cửa động có người khẽ cười: "Đến cũng đến rồi sao có thể để cho các ngươi đi dễ dàng như vậy."
Trương Tiểu Nguyên ngẩng đầu ra bên ngoài, trông thấy một nữ tử mặc y phục khỏe khoắn dẫn theo mấy tên tặc phỉ đi về phía này. Nữ tử này thoạt nhìn hình như là thủ lĩnh của bọn chúng. Trương Tiểu Nguyên thật không ngờ kẻ đứng đầu lũ tặc phi bắt cóc tân nương lại là một nữ tử.
Lục Chiêu Minh chuyển mũi kiếm về phía người này, vẻ mặt đầy phòng bị và cảnh giác. Văn Đình Đình nhịn không được mở miệng: “Ngươi là người phương nào?”
Nàng kia rút một chiếc roi dài từ trên eo ra, nói: “Các ngươi sắp chết rồi, ta là người nơi nào có còn quan trọng không?”
Đinh.
[Tòng Điềm, Thư Đạo trong Thư Hùng Song Đạo Mạc Bắc, trời sinh tính tình tàn nhẫn, giỏi dùng roi, xếp hạng 133 giang hồ.]
Mà trên đầu một tên nam tử đứng phía sau nàng ta cũng nhảy ra một hàng chữ:
[Chu Hữu Nghĩa, Hùng Đạo trong Thư Hùng Song Đạo Mạc Bắc, tham tiền háo sắc, giỏi dùng hoàn thủ đại đao, xếp hạng 117 giang hồ.]
133 và 117, còn có nhiều binh tôm tướng cá như vậy, đây chắc chắn không phải đối thủ có thể dễ dàng đối phó.
Trương Tiểu Nguyên căng thẳng kéo tay áo Lục Chiêu Minh, nhỏ giọng nói: “Sư huynh, hai người bọn họ là Thư Hùng Song Đạo Mạc Bắc, Tòng Điềm và Chu Hữu Nghĩa…”
Lục Chiêu Minh hỏi lại: “Đó là ai?”
Trương Tiểu Nguyên: “…”
Trương Tiểu Nguyên phát hiện, tuy Lục Chiêu Minh là sư huynh của y, nhưng xét trên phương diện thường thức giang hồ thì Lục Chiêu Minh biết còn không nhiều bằng y.
"Tòng Điềm dùng roi, Chu Hữu Nghĩa dùng hoàn đầu đại đao, võ công của chúng đều đứng trong 150 hạng đầu." Trương Tiểu Nguyên hít sâu một hơi nhanh chóng bàn bạc với Lục Chiêu Minh: "Nói về mặt binh khí, một chí cương một chí nhu, đối với người dùng kiếm rất bất lợi."
Mà y còn không mang theo kiếm của mình, thứ có thể xem như binh khí trên người cũng chỉ có con dao găm mà Lục Chiêu Minh nhét vào tay y khi còn trên kiệu hoa. Tình thế hung hiểm, y khó tránh cảm thấy có chút kinh hãi.
“Kiến thức của tiểu huynh đệ này rộng thật đấy, chỉ thấy roi của ta một lần đã biết ta là ai rồi.” Tòng Điềm cười nhạo một tiếng: “Chẳng qua ta thấy hai sư huynh đệ các ngươi rất xứng đôi đấy. Hai tên nam nhân cao lớn, một người ăn mặc như tân nương, một người khác…”
Nàng hơi dừng lại, đảo mắt từ trên xuống dưới Lục Chiêu Minh một lần, lại nói: “Nếu như ta trói hai người các ngươi lại rồi treo lên tường thành, không biết sư phụ các ngươi có cảm thấy không chốn dung thân không nhỉ?”
Trương Tiểu Nguyên bị người chọc vào chỗ đau phải mặc đồ nữ, nhịn không được mắng: “Cần ngươi quản ta à?”
"Đúng đấy, đến sư phụ bọn họ còn mặc kệ, ngươi dựa vào đâu mà đòi quản!"
Trương Tiểu Nguyên: “…”
Không đúng, Trương Tiểu Nguyên cảm thấy cách nói này của Văn Đình Đình nghe thật không ổn.
Tòng Điềm sửng sốt: “Sư phụ bọn họ mặc kệ?”
Chu Hữu Nghĩa: “Xem ra là người có tình à?”
Tòng Điềm cười lạnh: “Thật đúng là một trò cười lớn, cả đời này của ta không cách nào chịu được khi thấy người có tình được thành quyến thuộc, bây giờ ta lại rất muốn từng đao từng đao một… lột da rút xương của các ngươi ra…”
Cái gì mà người có tình chứ, Trương Tiểu Nguyên cảm thấy mình sắp khóc đến nơi rồi.
Trương Tiểu Nguyên: “… Thật ra các ngươi hiểu lầm rồi.”
Lục Chiêu Minh vẫn luôn im lặng cuối cùng cũng mở miệng.
“Ngươi có thể tới thử xem.” Ánh mắt Lục Chiêu Minh lạnh như băng: “Nhìn thử xem một lát nữa kẻ bị lột da rút xương là kẻ nào.”