36.
Vị đại ca che mặt này rốt cuộc cũng vừa lòng.
Gã giơ tay điểm huyệt đạo của Trương Tiểu Nguyên, đương nhiên Trương Tiểu Nguyên cũng học theo Lục Chiêu Minh, ấn vào huyệt đạo tương ứng trên eo của mình, y không hôn mê, chỉ giả vờ nhắm mắt lại, còn hơi hé mắt ra một chút, tùy cơ ứng biến.
Đại ca che mặt đá văng Lục Chiêu Minh đang ngã trước kiệu hoa, kéo Trương Tiểu Nguyên ra.
Tuy Trương Tiểu Nguyên thấy không vui vì sư huynh lừa gạt mình mặc y phục nữ, nhưng một cước này quá độc ác rồi! Trong lòng y thấy hơi giận, lại không tiện phát tác. Y bị đại ca che mắt vác lên vai bằng tư thế như đang vác một bao tải, bả vai gã ép lên dạ dày của y, thật sự rất khó chịu, chỉ là y không cách nào phát tác được, đành phải lén lút ghé mắt nhìn ra sau lưng, muốn biết Lục Chiêu Minh có bị bọn chúng làm bị thương không.
Tất cả nha dịch đều lăn ra đất giả chết, đến cả Thí Đôn cũng thè lưỡi ra, trợn trắng mắt ngã xuống dưới chân Văn Đình Đình.
Trương Tiểu Nguyên không nhịn được cảm khái trong lòng. Không hổ là quân khuyển được huấn luyện, đến cả kỹ thuật diễn cũng tốt như thế!
Vị đại ca che mặt kia đi vài bước, giao y cho một người khác, người nọ nhận lấy xong liền không nhịn được mắng: “Con mẹ nó, sao tiểu tân nương này lại nặng như vậy chứ!”
Trương Tiểu Nguyên: “…”
Nặng? Ai nói y nặng?
Tốt xấu gì y cũng là người tập võ mà, mỗi ngày sớm tối chạy vòng vòng cường thân kiện thể, cân nặng được khống chế một cách hoàn mỹ, tuyệt đối không có một chút mỡ thừa nào.
Bản thân yếu ớt thì cứ nhận đi! Dựa vào đâu mà nói y nặng!
“Đừng con mẹ nó vô nghĩa nữa.” Đại ca che mặt mắng: “Mau dọn dẹp một chút đi!”
Gã nói xong, đột nhiên không báo trước mà duỗi tay sờ ngực Trương Tiểu Nguyên, cũng mắng một câu: “Phẳng, đã phẳng thế rồi mà mẹ nó còn nặng thế nữa.”
Trương Tiểu Nguyên: “…”
Trong đầu Trương Tiểu Nguyên bay nhanh qua một loạt câu chửi thô tục, hận không thể lập tức băm nát tay mấy người này.
Y thật sự giận nổ não, mà năng lực kỳ lạ kia của y tựa như cũng vì y phẫn nộ mà bỗng nhiên bạo phát, trong khoảng thời gian ngắn, gần như trên đầu mọi người ở đây đều nhảy ra một hàng chữ.
[Sao mình không động đậy nỗi thế này!]
[Vì sao bọn chúng còn chưa đi? Chân lão tử đã tê rần, chịu không nổi nữa rồi a a a!]
[Mình lén lút dịch cái chân một chút chắc không ai thấy đâu ha!]
[Mặt nạ bảo vệ này nhột quá, mình không muốn che mặt.]
[Gâu gâu gâu gâu gâu gâu.]
Mà bắt mắt nhất hẳn là mấy chữ to xẹt qua trên đầu Văn Đình Đình.
[Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha bình ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha may mà mình né khỏi vụ này ha ha ha ha ha ha ha buồn cười chết ta ha ha ha ha ha!]
Trương Tiểu Nguyên: “…”
Y quyết định, sau khi quay về nha môn sẽ quyết đấu với Văn Đình Đình.
Người vác y bước hai bước, bỗng nhiên dừng chân, quay đầu lại nói: “Đại ca, nha đầu hồi môn kia…”
Chữ to trên đầu Văn Đình Đình biến mất trong nháy mắt.
Văn Đình Đình: “…”
“… lớn lên trông cũng không tệ.”
37.
Văn Đình Đình cũng bị vác lên.
Hai người vừa lúc đối mặt với nhau, lén lút mở hé mắt nhìn đối phương, mà Văn Đình Đình còn mấp máy môi, dùng khẩu hình nói chuyện với Trương Tiểu Nguyên.
Trương Tiểu Nguyên đương nhiên không biết đọc khẩu hình, nhưng y đọc hiểu chữ trên đầu Văn Đình Đình.
[Làm sao bây giờ? Sư huynh ngươi đáng tin cậy không?]
Trương Tiểu Nguyên nhớ đến cái chân bị đánh gãy của Hoa Lưu Tước, lại cảm nhận vị trí đặt tay của tên đại ca che mặt khi vác mình. Y mấp máy môi, có ý muốn giao lưu bằng khẩu hình với Văn Đình Đình.
[Ta cảm thấy, tay bọn chúng sắp không còn.]
…
Đám đạo tặc này tuy gϊếŧ không ít quan quân bổ khoái, lại hiếm khi ra tay với kiệu phu và người hầu. Bọn chúng thậm chí còn không gϊếŧ tân lang, có lẽ cảm thấy việc cướp tân nương đi đã là sự nhục nhã không sao tả xiết đối với tân lang rồi, trong đó còn có một người cố tình viết một tờ giấy, vừa nhìn đã biết không có chút văn hóa nào, viết có mấy chữ mà xiên qua bên này lệch sang bên kia, sau đó mới dùng đoản đao ghim lên cỗ kiệu.
Trương Tiểu Nguyên liếc mắt một cái, thấy mấy chữ viết trên đó là: [Mượn lệnh thê dùng một chút, dùng xong tất trả], có chút thô tục khó nhìn, nhưng cũng có thể đoán được kết cục của những cô nương bị bắt đi lúc trước… có lẽ sẽ không tốt đẹp gì cho cam.
Bọn họ tự cao rằng mình võ công cao cường, vác hai người Trương Tiểu Nguyên và Văn Đình Định chạy trốn vào trong rừng sâu núi thẳm hoang sơ. Trương Tiểu Nguyên muốn nhớ đường, nhưng cánh rừng hoang này thoạt nhìn chỗ nào cũng giống hệt nhau, y thật sự không nhớ nổi mình đi đường nào, lại thấy Văn Đình Đình đang hé mắt ra dùng khẩu hình nói với y: [Đừng hoảng sợ, có Thí Đôn mà.]
Sao Trương Tiểu Nguyên có thể không hoảng hốt chứ?
Võ công của y không tính là tốt, Văn Đình Đình cũng không phải nhân sĩ giang hồ, lúc trước y không hề nhìn thấy xếp hạng trên giang hồ của Văn Đình Đình. Mấy tên đạo tặc này có rất nhiều người, trong hang ổ chắc chắn còn có người trấn thủ, thân thủ của phần lớn nha dịch đều tương đương nhau, chỉ dựa vào một mình Đại sư huynh… Thật sự có thể thuận lợi chế phục mấy tên đạo tặc này sao?
…
Không biết đã đi bao lâu, tên đại hán thô kệch ném Trương Tiểu Nguyên và Văn Đình Đình đang “hôn mê bất tỉnh” vào một huyệt động, nhốt vào trong một cái l*иg gỗ lớn.
Trương Tiểu Nguyên chưa dám mở mắt, y chỉ nghe thấy có tiếng hít thở áp lực đầy hoảng sợ của nữ tử, có lẽ là những cô nương trẻ tuổi bị bọn chúng bắt đi từ huyện kế bên mà chưa kịp động đến. Đợi đến khi tiếng bước chân rời đi, lúc này mới có người tụ lại, có người thử hơi thở của y, nhẹ nhàng đẩy đẩy y và Văn Đình Đình, nhỏ giọng gọi: “Tỉnh lại đi.”
Trương Tiểu Nguyên mở mắt ra. Trong chiếc l*иg gỗ lớn này nhốt vài nữ tử vẫn còn mặc hôn phục. Y không dám nói lời nào, sợ sẽ bại lộ thân phận, liền quay đầu nhìn Văn Đình Đình bên cạnh, vừa nhìn vừa cẩn thận xem đỉnh đầu từng người, chờ có chữ nhảy lên từ trên đầu họ,
Văn Đình Đình cũng có chút kinh ngạc.
Mấy tên này chẳng qua chỉ gây ra hai vụ án ở huyện kế bên, cho dù tính cả các vụ ở khắp châu phủ thì cũng chỉ khoảng mười vụ mà thôi, nhưng trong l*иg gỗ này đã nhốt hơn mười nữ tử. Tuy mặt mày các nàng đều vương đầy nét hoảng sợ, quần áo cũng dính đầy vết bẩn hỗn độn, nhưng nhìn bộ dạng các nàng thì hình như chưa từng phải chịu ngược đãi nhục nhã như bọn họ tưởng tượng.
Văn Đình Đình liền nói thẳng với bọn họ: “Đừng sợ, bọn ta đến cứu các ngươi.”
Hiển nhiên không có ai tin tưởng.
“Các ngươi cũng bị nhốt vào đây rồi.” Một người ủ rũ nói: “Nói cái gì đến chuyện cứu người chứ.”
Trương Tiểu Nguyên ho nhẹ một tiếng, lại không muốn bại lộ thân phận của mình, đành phải cố ý bẻ giọng mảnh lại, nói nhỏ với các nàng: “Đừng sợ, chúng ta là người của nha môn.”
Văn Đình Đình: “Phì…”
Trương Tiểu Nguyên nhìn nàng, trợn mắt giận dữ.
…
Văn Đình Đình nói rất lâu, cuối cùng các nàng mới chịu tin lời Văn Đình Đình.
Trong lòng mọi người bắt đầu thả lỏng, lúc này Trương Tiểu Nguyên liền thấy trên đầu bọn họ liên tiếp nhảy ra mấy chữ.
[Thu Nương, con gái phú thương Giang Nam, bị bắt vào ngày thành hôn với trúc mã là Hoàng cử nhân, nếu có người có thể cứu nàng về, cha và chồng nàng nhất định sẽ tạ ơn bằng một số tiền lớn.]
[Lâm Bạc, con gái duy nhất của Huyện lệnh Văn Hòa, trước đó Huyện lệnh đã treo thưởng bằng một số tiền lớn, chỉ mong có người có thể cứu nàng trở về.]
[Văn Ngọc Phiến, tài nữ Giang Nam, phu quân nguyện tạ ơn người có thể cứu nàng bằng một số tiền lớn.]
…
Từ trên xuống dưới, mắt của Trương Tiểu Nguyên chỉ nhìn thấy mấy chữ “số tiền lớn”.
Nếu y và sư huynh cứu hết tất cả mọi người ra…
Cơm trắng! Phòng ngói xanh!
Áo cơm không lo!
Trương Tiểu Nguyên bỗng nhiên trở nên vô cùng nhiệt tình, cho dù bản thân có bị ép mặc quần áo nữ hình như cũng chẳng còn là chuyện khiến y tức giận nữa. Y quay đầu, nhìn về phía mấy vị cô nương này, vỗ ngực bảo đảm với các nàng.
“Yên tâm đi.” Trương Tiểu Nguyên nói: “Ta và sư huynh nhất định sẽ đưa các ngươi ra ngoài.”
Mọi người vô cùng cảm động, không ngừng nói lời cảm tạ, thậm chí còn có người đỡ lấy tay Trương Tiểu Nguyên, trong mắt lấp lánh ánh nước.
“Đa tạ nữ hiệp.” Nàng run giọng nói: “Chúng ta đợi lâu như vậy, rốt cuộc cũng có người đến cứu chúng ta rồi.”
Trương Tiểu Nguyên: “…”
Nữ… nữ hiệp?
Văn Đình Đình nhịn cười: “Mọi người đều là tỷ muội, không cần khách khí như vậy!”
Cô nương kia hiểu ra, gật đầu thật mạnh với Trương Tiểu Nguyên.
“Đa tạ muội muội.” Nàng cảm động nói: “Muội muội đã vất vả rồi.”
Trương Tiểu Nguyên: “…”
Khi quay về y nhất định sẽ ám sát Văn Đình Đình!