34.
Tuy giờ lành đã tới, đội ngũ đón dâu đã đến chờ trong nhà.
Gia đình gả con gái đã kể lại chuyện này với nhà chồng đến đón cô dâu, Bùi Quân Tắc đã sớm ra lệnh cho bổ khoái nha môn giả làm kiệu phu, đến lúc đó tùy cơ ứng biến, giúp đỡ hai người Văn Đình Đình và Lục Chiêu Minh tróc nã đạo tặc.
Lục Chiêu Minh đi vào trong viện, thấy nhóm bổ khoái đã sớm thay xong quần áo, đến cả Văn Đình Đình cũng cải trang thành nha hoàn hồi môn, chỉ là tân lang mặc hỉ phục, đứng trong một đám bổ khoái cao lớn ngồi trên ngựa, hai đùi run lẩy bẩy, khiến hai dải lụa đỏ trên tóc cũng run lẩy bẩy thêm.
Văn Đình Đình thở dài một hơi, an ủi hắn: “Đại ca, ngươi không cần sợ hãi, toàn bộ nha môn chúng ta đều đang ở đây mà!”
Tân làng nói một cách rất có trật tự: “Ngươi ngươi ngươi… toàn bộ nha môn các ngươi đều ở chỗ này, ta ta ta… có thể không sợ sao!”
Văn Đình Đình cảm thấy hắn nói rất có đạo lý, nhất thời không biết phản bác thế nào.
Huyện lệnh Thích Triều Vân nghe được tin, sau giờ ngọ cũng theo tới đây, hắn an ủi tân lang: “Ngươi yên tâm, bổn huyện bảo đảm, người trong nha môn chắc chắn sẽ bảo vệ ngươi chu toàn.”
“Các ngươi đều gạt ta, ta biết mà! Mấy mấy mấy mấy người kia đến cả tân lang cũng sẽ không buông tha đâu!” Tân lang run lẩy bẩy: “Đao đao đao kiếm không có mắt! Nói cái gì mà bảo bảo bảo vệ ta chu toàn chứ!”
Thích Triều Vân: “Cái gì… Không, bọn họ chưa gϊếŧ tân lang bao giờ mà?”
“Ta không nghe! Ta không tin!” Tân lang gần như đã khóc thành tiếng: “Rõ ràng là ngày đại hỉ, sao ta có thể xui xẻo như vậy được!”
Thích Triều Vân thấy hắn như thế, gần như sắp suy sụp đến nơi rồi, nhất định không có cách nào diễn cho trọn màn kịch này được, hắn thở dài một tiếng, nói: “Chuyện này không được rồi, người khác vừa nhìn đã biết có trá.”
Hắn nói xong, quay đầu lại đã thấy tân lang run lẩy bẩy đi vào bên trong phòng, không nhịn được thở dài, ai ngờ ngay sau đó bỗng nhiên tân lang vướng chân vào ngạch cửa, rầm một tiếng rồi té lăn quay.
Thích Triều Vân hoảng sợ, Văn Đình Đình đã nhảy qua đỡ tân lang dậy, nhìn một cái đã thấy mũi hắn hơi bị dập một chút, chảy một chút máu, nàng không nhịn được thở dài, nói: “Các ngươi từng gặp được tân lang nào vấp ngã đến phá tướng chưa?”
Tân lang sờ lên mũi mình, tay đầy vết máu. Hắn ngẩn ra một chút, bỗng nhiên hai mắt trợn lên, trực tiếp ngất đi.
Văn Đình Đình lại thở dài một hơi: “Hắn còn sợ máu nữa.”
Giờ lành sắp đến, người cũng đã hôn mê.
Người nhà chồng vội vội vàng vàng nâng cô gia vào nhà, vội vàng ấn huyệt nhân trung để đánh thức người, Thích Triều Vân và Văn Đình Đình ghé vào nhau thở dài một tiếng. Bùi Quân Tắc quay đầu liếc nhìn Lục Chiêu Minh một cái, nói: “Tân lang như vậy không được rồi.”
Vẻ mặt Lục Chiêu Minh lạnh nhạt, không đáp lại tiếng nào.
“Người của nha môn đã trà trộn hết vào đội ngũ đón dâu, chúng ta không còn người nào còn thừa nữa.” Bùi Quân Tắc cười tủm tỉm, hạ giọng nói bên tai Lục Chiêu Minh: “Thích đại nhân không biết võ, hắn cũng không biết ta biết võ.”
Lục Chiêu Minh: “…”
Bùi Quân Tắc: “Lục huynh, tiễn Phật tiễn đến tây thiên, không bằng huynh…”
Lục Chiêu Minh: “…”
35.
Thanh niên 25 tuổi trẻ tuổi đầy hứa hẹn Lục Chiêu Minh mặt không biểu cảm xoay người lên ngựa, dẫn đầu đội ngũ đưa dâu.
Tân lang đón dâu, người trên đường vốn đã vây xem rất nhiều, dù sao khuôn mặt hắn vốn tuấn dật, người xem náo nhiệt nghị luận rất sôi nổi, người học võ tai thính mắt tinh, tất nhiên hắn có thể nghe được rất rõ ràng.
“Tân lang này tuấn tú như vậy, nói như vậy thì tân nương cũng là một đại mỹ nhân.”
“Sao bọn họ đưa dâu còn đem theo cả chó nữa? Ngươi xem con chó kia còn mang theo hoa đỏ nữa… Chẳng lẽ đêm nay trong nhà tân lang muốn ăn thịt chó sao?”
“Ngươi thì biết cái gì, thịt chó ấm thận trợ dương, nên nếu ăn vào đêm tân hôn thì…”
Lục Chiêu Minh nghiêng mắt nhìn, ánh mắt lạnh như băng đảo qua một loạt người, những người đó lập tức im miệng trong nháy mắt.
Thí Đôn còn ngây ngốc phe phẩy đuôi đi bên cạnh con ngựa. Văn Đình Đình kiên trì muốn đem theo con chó này, nói là có hiệu quả trong chuyện truy vết đạo tặc. Lục Chiêu Minh lại ngại cậu chướng mắt, lo những đạo tắc đó hiểu biết được tình hình trong nha môn, nhận ra được thân phận của bọn họ từ con chó này.
Đội ngũ đón dâu ầm ĩ rầm beng đi ra khỏi thành. Suốt đường đi, Lục Chiêu Minh cảnh giác suốt một đường, vừa đi ra khỏi ngoại thành không được bao lâu, hắn liền cảm thấy có người đuổi kịp.
Những bổ khoái và nha dịch khác hiển nhiên không phát hiện ra, chỉ có Thí Đôn hơi dựng lông lên, có vẻ hơi căng thẳng một chút.
…
Trương Tiểu Nguyên ngồi trong kiệu.
Y đã bị khăn voan che mặt, tất nhiên không biết gì hết, khắp đầu óc đều là cỗ kiệu này ngồi quá bức bối, hỉ phục này mặc không tiện lắm, kim quan trên đầu quá nặng, cùng với chuyện sau khi trở về nhất định phải cáo trạng với sư phụ sư thúc, sư huynh không chịu phạt thì y nhất quyết không bỏ qua!
Bỗng nhiên người kinh mã hí, cỗ kiệu đột nhiên dừng lại, suýt chút nữa Trương Tiểu Nguyên đã ngã từ kiệu hoa ra ngoài rồi. Y nắm lấy mép kiệu, biết là người cướp tân nương đã tới, không nhịn được cảm thấy vô cùng căng thẳng, xốc khăn voan lên muốn nhìn ra bên ngoài. Rèm kiệu bị vén lên, Lục Chiêu Minh mặc hỉ phục đứng ở bên ngoài kiệu, vội vã thấp giọng nói với y: “Sau khi bọn họ bắt đệ đi, đệ nhất định phải nghe lời bọn chúng, gặp chuyện tuyệt đối không được cậy mạnh, bảo vệ mạng sống là chuyện quan trọng nhất.”
Hiếm khi hắn nói một hơi một câu dài như thế, Trương Tiểu Nguyên có chút kinh ngạc, thấy hắn nhét vào tay y một con dao găm, Trương Tiểu Nguyên liền thu con dao găm lại vào tay áo, nói: “Sư huynh, vì sao huynh lại ăn mặc như…”
Phía sau Lục Chiêu Minh đã xuất hiện một tên đàn ông cường tráng che mặt, đưa tay ấn vào huyệt đạo sau lưng hắn. Lục Chiêu Minh còn giả vờ nắm lấy tay Trương Tiểu Nguyên, một tay còn lại ấn vào một huyệt đạo khác tương ứng bên hông mình, hắn đã sớm chuẩn bị rồi, như vậy cho dù tên đạo tặc kia có điểm vào huyệt đạo sau lưng hắn thì hắn cũng sẽ không hôn mê, nhưng hắn lại vẫn giả vờ hôn mê rồi ngã xuống, ngã xuống dưới chân Trương Tiểu Nguyên.
Tên đàn ông cao to cười hì hì với Trương Tiểu Nguyên, giọng nói kia đáng khinh không cách nào tả được, mà Trương Tiểu Nguyên đang nhìn mình với vẻ mặt không cảm xúc, tâm tình càng trở nên không tốt.
Trên đỉnh đầu người nọ bỗng nhảy lên một hàng chữ:
[Tân nương này sao lại bình tĩnh như vậy.]
[Chẳng lẽ có trá?]
Trương Tiểu Nguyên: “…”
Trương Tiểu Nguyên cứng đờ nhếch môi lên, không chút khách khí dùng sức bóp chặt bàn tay Lục Chiêu Minh đang đặt lên đùi mình để trả thù, đồng thời còn bóp giọng giả làm giọng nữ rồi hô lớn.
“Cứu mạng với!”
“Phi lễ!”