Chương 7.1: Chuyện này không đơn giản

29.

Trương Tiểu Nguyên vừa kinh ngạc vừa giật mình mà nhìn Bùi Quân Tắc.

Từ trước đến này, những dòng chữ mà y nhìn thấy trên đầu người khác chưa từng sai, đương nhiên, Vương Hạc Niên cũng không cần lừa dối bọn họ.

Vậy chuyện này rốt cuộc là thế nào? Giáo chủ Ma giáo và mẹ của Bùi Quân Tắc có một chân với nhau? Không đúng, Bùi Vô Loạn thành thân khi nào? Tại sao đột nhiên ông ta lại có một đứa con trai lớn thế này rồi?

Nếu không phải thế… chẳng lẽ giáo chủ Ma giáo và minh chủ võ lâm là cái loại quan hệ đó sao?

Không không không, nói như vậy cũng không đúng.

Cho dù hai người bọn họ thật sự có cái gì với nhau, chắc chắn bọn họ cũng không thể sinh con trai đâu nhỉ?

Bí mật trong giang hồ quá mức kí©h thí©ɧ, Trương Tiểu Nguyên cảm thấy đầu óc của mình không đủ dùng.

“Lần này con gọi bá phụ lại không phải là để ôn chuyện.” Bùi Quân Tắc chỉ khách sáo với Vương Hạc Niên hai câu, bỗng nhiên chuyển chủ đề, nói: “Vương bá phụ, hôm nay trong huyện nha vừa mới treo thưởng một vụ án, không biết ngài có thấy hứng thú hay không?”

Trương Tiểu Nguyên nghe được hai chữ treo thưởng, tinh thần gần như tỉnh táo trong nháy mắt.

Tiền thưởng của Hoa Lưu Tước vừa mới bay mất, huyện nha lại có giải thưởng khác được treo lên!

Nhận chứ! Chuyện tốt đến cỡ này sao có thể không nhận chứ!

“Gần đây có một lũ buôn người xuất hiện tại mấy châu phủ, mới chỉ qua một tháng mà đã gây ra hơn mười vụ án. Mấy ngày trước đây, bọn chúng ra tay ở huyện kế bên, đến cả tiểu nữ nhi của Huyện lệnh cũng gặp chuyện.” Bùi Quân Tắc nhíu mày, nói: “Lúc ấy vừa hay có mấy tên quan quân giáp mặt chính diện với bọn chúng, nhưng lại không có ai là đối thủ của chúng…”

Vương Hạc Niên hỏi: “Con nghi ngờ bọn chúng là người trong giang hồ sao?”

“Đúng vậy.” Bùi Quân Tắc gật đầu: “Con đã xem vết thương của những quan quân đấy, đối phương ra tay rất nặng, bốn người chết một người bị thương, vũ khí sử dụng là đao, bất kỳ chỗ nào bị thương đều sâu đến mức có thể thấy được xương, người sống sót tuy may mắn nhặt về được một cái mạng nhưng cũng đã tàn phế, con nghĩ hẳn là bọn chúng không có ý định tha mạng cho ai.”

Chẳng qua hắn chỉ nói mấy câu như thế, còn chưa nói ra tình hình cụ thể của vụ án, Vương Hạc Niên đã gật đầu đáp ứng.

“Bọn buôn người thật đáng giận!” Vương Hạc Niên quay đầu nói với Lục Chiêu Minh: “Chiêu Minh, con ở lại, giúp đỡ Thích đại nhân một tay.”

Lục Chiêu Minh gật đầu: “Vâng, sư phụ.”

Vương Hạc Niên lại hạ giọng xuống, nhỏ nhẹ nói với mấy đồ đệ của mình: “Vi sư và sư thúc của con phải quay về sắp xếp chuyện nhà ở, mấy ngày nay con chịu khổ một chút, nếu như có chuyện không quyết định được thì quay về tìm chúng ta là được rồi.”

Trương Tiểu Nguyên: “…”

Trương Tiểu Nguyên suýt chút nữa đã quên mất hai gian nhà tranh bị Tưởng Tiệm Vũ đè sập trên núi. Y không chút do dự giơ tay lên: “Sư phụ! Con cũng muốn ở lại tra án.”

Giữa xây nhà cùng với bắt cướp, hiển nhiên bắt cướp càng thú vị hơn một chút.

Vương Hạc Niên sửng sốt: “Chuyện này…”

Vương Hạc Niên nhớ rằng võ công của Trương Tiểu Nguyên không tính là quá tốt, lại là con trai của bạn cũ, để y đối đầu với lũ đạo tặc cực kỳ hung ác, ông không tránh được thấy lo lắng. Lúc còn đang do dự, Xa Thư Ý lại nhẹ nhàng đẩy ông một cái, nhỏ giọng nói bên tai ông: “Trẻ nhỏ ham chơi, huyện thành vẫn thú vị hơn trên núi nhiều, có Chiêu Minh và Quân Tắc ở đây, hẳn là sẽ không có chuyện gì đâu.”

Ông cười ha ha nhìn Trương Tiểu Nguyên, lại ho nhẹ nói với Lục Chiêu Minh:

"Chiêu Minh, chăm sóc tốt cho tiểu sư đệ của con nhé."

Lục Chiêu Minh: “…”

30.

Trương Tiểu Nguyên được ở lại huyện nha cùng Lục Chiêu Minh như ý nguyện.

Mọi chuyện đều đúng với ý muốn của y, trừ chuyện người ở lại không phải Tưởng Tiệm Vũ mà là Lục Chiêu Minh. Vốn dĩ Trương Tiểu Nguyên đã sợ Lục Chiêu Minh, đêm qua trông thấy hắn dứt khoát đánh gãy xương đùi của Hoa Lưu Tước thì lại càng thêm sợ hãi.

Bọn họ đi theo Bùi Quân Tắc xem tư liệu về vụ án được chuyển đến từ huyện kế bên. Lục Chiêu Minh ít nói, cơ bản đều là Bùi Quân Tắc nói, hắn chỉ yên lặng lắng nghe, thỉnh thoảng mới nhẹ giọng đáp lại một câu.

Những tên đạo tắc này tuy nói là lũ buôn người, chi bằng gọi là cường đạo bắt người thì hơn. Bọn họ chuyên môn theo dõi các nữ tử xinh đẹp sắp sửa kết hôn, vào đêm trước ngày nàng xuất giá, hoặc là lúc nàng đang xuất giá, mạnh mẽ chặn đường, ép hạ kiệu hoa rồi bắt tân nương đi. Thủ đoạn gây án của bọn chúng quá mức phô trương, rất dễ khiến quan phủ chú ý, vậy nên thường sẽ chỉ ở lại hai ba ngày rồi rời đi, mà những nữ tử trẻ tuổi rơi vào tay tựa như đã biến mất khỏi nhân gian, không tìm ra chút tung tích nào.

Thời gian của bọn họ không nhiều lắm, hẳn là phải mau chóng tìm ra manh mối.

Bùi Quân Tắc vốn định cùng bọn họ đi khắp nơi điều tra, nhưng Thích Triều Vân đột nhiên phái người đến tìm hắn, nói là có chuyện quan trọng cần thương lượng, hắn đành phải rời đi. Lục Chiêu Minh không có chút hứng thú nào với xấp hồ sơ dày xịch mà Bùi Quân Tắc để lại cho mình, hắn đưa theo Trương Tiểu Nguyên rời khỏi huyện nha, đi ra phố, định sẽ cố gắng hết sức điều tra chút manh mối trước khi đêm xuống.

Trương Tiểu Nguyên hỏi hắn: “Đại sư huynh, chúng ta nên bắt đầu từ chỗ nào đây?”

Lục Chiêu Minh đáp: “Hỏi trước.”

Trưởng Tiểu Nguyên: “Hỏi?”

Lục Chiêu Minh gật đầu, nhưng không giải thích gì.

Trương Tiểu Nguyên nào dám hỏi nhiều, y chỉ có thể cúi đầu, ngoan ngoãn đuổi theo bước chân Lục Chiêu Minh.

Bọn họ dạo qua phố một vòng, đi đến bên ngoài một quán rượu, lúc này Lục Chiêu Minh mới dừng lại.

Đối diện quán rượu kia có hai tên ăn mày một lớn một bé, hình như bọn họ quen biết Lục Chiêu Minh, thấy Lục Chiêu Minh đi về phía bọn họ, lão ăn mày già còn chủ động chào hỏi hắn một cách thân thiết: “Lục thiếu hiệp, đã lâu không gặp.”

Lục Chiêu Minh vậy mà cũng hành lễ với ông ta, đáp: “Tiền bối.”

Đương nhiên, Trương Tiểu Nguyên lại theo thói quen nhìn thử xem thân phận của hai người này là gì.

[Lục Chỉ, trưởng lão Cái Bang, mật thám huyện Phượng Tập, xếp hạng 98 giang hồ.]

[Tiểu Bả Cước, đệ tử Cái Bang, cháu của Lục Chỉ, xếp hạng 1481 giang hồ.]