27.
Trương Tiểu Nguyên nghiêm túc quan sát Văn Đình Đình và Thích Triều Vân.
Hình như bọn họ thật sự không biết đối phương chính là đối tượng đính hôn mà mình né tránh.
Việc đính hôn có lẽ là lệnh của cha mẹ, lời từ mai mối, hẳn là nhiều nhất hai người chỉ mới xem qua tranh chân dung của đối phương… Mà từ những bức họa không đáng tin cậy đó, rất khó có thể khiến người ta nhận ra được người thật là ai.
Thế này không khỏi quá kí©h thí©ɧ rồi.
Trương Tiểu Nguyên cảm thấy chính mình đã phát hiện một bí mật kinh thiên động địa.
Y đã quen với chốn huyện thành địa linh nhân kiệt và sư môn ngọa hổ tàng long của mình, thậm chí còn không quá mức kích động khi nhìn thấy bốn chữ con trai Thủ phụ, con trai duy nhất của Thủ phụ thì sao? Đến cả trưởng tử của Tiên đế y còn từng gặp nữa mà.
Vương Hạc Niên và Thích Triều Vân khách sáo, lễ phép với nhau, hai người nói chuyện vài câu, Thích Triều Vân bỗng nhiên liền nhắc đến chuyện tiền thưởng của Hoa Lưu Tước.
“Thật không dám giấu giếm, Hoa Lưu Tước chính là tội phạm quan trọng được các châu phủ truy nã, tiền thưởng vô cùng phong phú, mấy vị nghĩa sĩ bắt được hắn, vốn nên được nhận phần thưởng.” Thích Triều Vân nói: “Chỉ là vụ án này cần các đại nhân trong châu thẩm tra, tiền thưởng có lẽ không thể đến tay chư vị nhanh như vậy.”
Hắn vốn muốn mấy người này lưu lại địa chỉ, sau khi kết thúc thẩm tra xử lý lại sai người đưa tiền thưởng qua, nhưng khi hắn nhắc đến chuyện này, Trương Tiểu Nguyên lại nghĩ đến một chuyện - hiển nhiên Hoa Lưu Tước bị oan uổng.
Tuy rằng người phụ lòng người khác rất đáng giận, nhưng nếu như thật sự thẩm tra xử lý hắn theo tội danh oan uổng này, đó là tội lớn phải mất mạng, nhưng tội của hắn không đến mức ấy. Nếu Trương Tiểu Nguyên không biết cũng thôi đi, nhưng hôm nay y đã biết nội tình rồi, tuyệt đối không thể vì một trăm lượng vàng mà nhắm mắt làm ngơ.
Y không thể nói thẳng, do dự mãi cuối cùng mới lấy hết can đảm mở miệng, nói với Thích Triều Vân: “Thích đại nhân, mới vừa rồi Hoa Lưu Tước luôn nói mãi là hắn không làm ra những chuyện kia, có lẽ…”
Có lẽ còn cần thận trọng hơn.
Thích Triều Vân không biết y là người phương nào, mỉm cười hiền hào với y, nói: “Thiếu hiệp yên tâm, Tri châu đại nhân sẽ thẩm tra lại, nếu hắn thật sự có oan khuất, chúng ta cũng sẽ không oan uổng hắn.”
Trương Tiểu Nguyên gật đầu, trong lòng lại thấy bi thống.
Một trăm lượng vàng bay mất rồi.
Y lại phải lo lắng cho 50 văn tiền còn lại của sư phụ.
…
28.
Ánh mặt trời đã lên cao, Thích Triều Vân có công vụ cần phải xử lý, Văn Đình Đình tìm đại phu cho Hoa Lưu Tước, bọn họ đương nhiên cũng phải rời khỏi huyện nha.
Vương Hạc Niên dẫn đường ở phía trước, đi ra ngoài vài bước, bỗng nhiên liền nghe được có người gọi bọn họ.
“Vương bá phụ.” Người nọ cười nói: “Xin dừng bước.”
Mọi người quay đầu lại, trông thấy một nam tử trẻ tuổi bước nhanh về phía bọn họ. Người này có dáng vẻ của nho sinh, mặc bộ quần áo màu đen, tư thái đĩnh đạc, hơi có chút phong thái hào sảng phóng khoáng, mặt mày kia thoạt nhìn không giống như một người đọc sách, mà lại giống như một hiệp khách trẻ tuổi. Hắn ôm quyền với Vương Hạc Niên, động tác cũng là lễ của giang hồ, sau đó cười cười: “Vương bá phụ còn nhớ Quân Tắc không?”
Trương Tiểu Nguyên chuyển ánh mắt qua đỉnh đầu người này.
[Bùi Quân Tắc, con trai của giáo chủ Ma giáo Mạc Vấn Thiên, bác học đa tài, võ công cao cường, xếp hạng 103 giang hồ, hiện đang là sư gia huyện Phượng Tập.]
Thế này nằm ngoài dự kiến của Trương Tiểu Nguyên.
Mấy năm gần đây, Ma giáo ít khi hoạt động trên giang hồ, thậm chí mấy người theo tà đạo còn ước thúc lẫn nhau đừng làm loạn, từ thế hệ của Trương Tiểu Nguyên đã không thể nào nhìn thấy được giáo đồ của Ma giáo nữa. Dù vậy, giáo chủ Ma giáo Mạc Vấn Thiên vẫn là tên húy đủ để khiến phần lớn người trong giang hồ lạnh sống lưng, nhớ đến nhiều việc đáng sợ từng xảy ra thời gian trước.
Người trước mắt y… thế mà lại là con trai của Mạc Vấn Thiên?
Trương Tiểu Nguyên nghiêm túc phân tích gương mặt người này. Y nghe đồn Mạc Vấn Thiên tuy rằng ra tay tàn nhẫn, nhưng lại có tướng mạo cực tốt, nói là mỹ nhân cũng không quá, chỉ là tâm sinh tướng, gương mặt người đó có phần hung dữ, mà dáng vẻ của Bùi Quân Tắc… giống như chỉ thiếu việc khắc lên trán hai chữ chính phái nữa thôi, rõ ràng đây là gương mặt mà chỉ đại hiệp mới có.
Huống chi… vì sao con trai của giáo chủ Ma giáo sẽ đến một huyện thành nhỏ bé thế này để làm sư gia cho Huyện thái gia?
Trương Tiểu Nguyên cảm thấy y ngày càng nhìn không thấu giang hồ này.
Hiển nhiên Vương Hạc Niên đã nhớ ra, vô cùng vui vẻ nắm lấy tay Bùi Quân Tắc, hớn hở nói: “Quân Tắc, mấy năm không gặp, con cao lên không ít rồi.”
Bùi Quân Tắc cười: “Bá phụ, chúng ta đã không gặp nhau gần mười năm rồi.”
Vương Hạc Niên xoay người lại, giới thiệu thân phận của những người đứng phía sau mình cho Bùi Quân Tắc.
“Đây là sư đệ Xa Thư Ý của ta, Quân Tắc, con còn nhớ rõ không?” Vương Hạc Niên nói: “Năm con sáu tuổi…”
Ông hơi dừng lại một chút, tựa như nhớ đến chuyện gì thú vị, không nhịn được nở nụ cười.
“Tất nhiên con nhớ rõ.” Bùi Quân Tắc cười theo: “Khi con còn nhỏ từng đi lạc cùng với Xa sư thúc.”
“Đừng nhắc đến chuyện cũ nữa.” Xa Thư Ý xấu hổ che mặt lại, lúng túng nói: "Khi đó ta cũng mới có hơn mười tuổi."
“Đây là Đại đồ đệ Lục Chiêu Minh của ta, Nhị đồ đệ Tưởng Tiệm Vũ.” Vương Hạc Niên giới thiệu cho Bùi Quân Tắc từng người một: “Còn có tiểu đồ đệ Trương Tiểu Nguyên vừa mới thu vào môn hạ, đúng rồi, nó là con trai Cao Lệnh bá phụ của con đấy.”
Trương Tiểu Nguyên sửng sốt.
Từ từ, chẳng lẽ cha còn có giao tình với giáo chủ Ma giáo?
Không phải Bùi Quân Tắc là con trai của Mạc Vấn Thiên sao? Vì sao ánh mắt mà Vương Hạc Niên và Xa Thư Ý nhìn hắn lại tựa như nhìn thấy con trai bạn cũ vậy?
Vương Hạc Niên xoay người, giới thiệu Bùi Quân Tắc cho bọn họ.
“Đây là Bùi Quân Tắc.” Vương Hạc Niên cười tủm tỉm nói: “Nó là con trai duy nhất của bạn tốt vi sư… minh chủ võ lâm Bùi Vô Loạn.”
Hả?
Ai?