Chương 1.1: Mới vào giang hồ

1.

Năm Trương Tiểu Nguyên mười bảy tuổi, y chợt lâm bệnh nặng, sốt cao không lui suốt một tháng trời, hôn mê bất tỉnh, dường như đã bước nửa bước vào Quỷ Môn Quan.

Mẫu thân Vệ Vân của y từng là danh y giang hồ, tự mình kê đơn chẩn bệnh cho y, lật nát vô số sách cũ lẫn sách cổ mà vẫn không tìm được biện pháp chữa chứng bệnh này. Phụ thân Trương Cao Lệnh rối loạn tìm đủ cách cứu chữa, thử hết đủ các loại biện pháp từ Phật, Đạo đến Vu, Y mà vẫn không thấy chút tác dụng nào. Tỷ tỷ Trương Ánh Tuyết đang ôm trường kiếm vân du bên ngoài cũng vội vàng trở về nhà, vào lúc đang nghĩ muốn tiễn y một đoạn đường cuối, y lại bỗng nhiên tỉnh lại.

Y nằm trên giường, sốt cao đến mức đầu óc mụ mị, cả người đau nhức vô lực, tựa như bị người khác tàn nhẫn đánh cho một trận, nhìn cha mẹ và tỷ tỷ đang vây quanh mép giường. Vào lúc y đang muốn nói chuyện thì…

Đinh.

Trên đỉnh đầu ba người lần lượt nhảy lên từng hàng chữ.

[Trương Cao Lệnh, trước đây là danh hiệp giang hồ, xếp hạng thứ 21 giang hồ, nay là ông chủ tửu trang Đại Tường.]

[Vệ Vân, danh y giang hồ, bà chủ của tửu trang Đại Tường.]

[Trương Ánh Tuyết, Phất Tuyết kiếm chủ, xếp hạng 217 giang hồ, được người giang hồ xưng là Phất Tuyết nữ hiệp.]

Y cho rằng mình sốt cao nên hoa mắt rồi, nhưng cho dù y chớp mắt đến cỡ nào, những dòng chữ đó vẫn ngay ngắn treo trên đầu ba người, không hề biến mất.

Y giơ tay lên dụi mắt, vừa lúc con mèo vàng Đại Bính trong nhà nhảy bùm đến giường y, kêu meo meo với y, trên đầu nó lập tức xuất hiện một dòng chữ.

[Meo meo, meo meo, meo meo meo meo.]

Trương Tiểu Nguyên: “…”

Trương Tiểu Nguyên nhắm mắt lại lần nữa, cảm thấy mình bị sốt đến ngu người rồi.

2.

Ngoại trừ Trương Tiểu Nguyên, hình như không còn ai có thể nhìn thấy những dòng chữ đó nữa.

Trương Tiểu Nguyên cảm thấy rất kỳ quái.

Từ ngày nhìn thấy những dòng chữ kỳ lạ này, bệnh tình của y bỗng nhiên chuyển biến tốt đẹp, chưa đến mấy ngày đã có thể miễn cưỡng bước xuống giường đi đường, mà những hàng chữ kỳ quái trên đầu mọi người lại thường xuyên “đinh” một tiếng nhảy ra dọa y giật nảy mình.

Ví dụ như hôm nay, Trương Cao Lệnh bưng đến đến một chén thuốc, giám sát y uống thuốc.

Từ trước đến nay Trương Tiểu Nguyên vốn sợ đắng, bưng chén thuốc lên bằng vẻ mặt đau khổ, mãi một lúc lâu sau mới bằng lòng uống một ngụm.

Trương Cao Lệnh lải nhải nói với y: “Nam tử hán đại trượng phu, sao có thể sợ đắng chứ?”

Trương Tiểu Nguyên uất ức bĩu môi, đang muốn nói chuyện, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng “đinh” vang lên, y theo bản năng ngẩng đầu, liếc mắt nhìn thử dòng chữ mới hiện lên trên đỉnh đầu Trương Cao Lệnh.

[Tiền riêng: Một lượng ba đồng.]

Trương Tiểu Nguyên: “…”

Trương Tiểu Nguyên ngơ ngẩn.

Tuy rằng Trương Cao Lệnh là người làm ăn buôn bán, nhưng chuyện quản lý tiền bạc trong nhà lại do Vệ Vân phụ trách, hơn nữa Trương Cao Lệnh quả thật rất sợ vợ, chuyện trong nhà luôn là Vệ Vân làm chủ, nhưng Trương Tiểu Nguyệt thật sự không ngờ cha y đã thảm đến nông nổi này rồi…

Trương Tiểu Nguyên nhớ lại số tiền tiêu vặt đếm không hết của mình và miếng ngọc bội mới tiêu ba trăm lượng để mua vài ngày trước, không khỏi bày ra vẻ mặt thông cảm, nhỏ giọng gọi: “Cha…”

Vẻ mặt Trương Cao Lệnh nghiêm túc: “Con làm nũng cũng vô dụng, hôm nay con nhất định phải uống hết thuốc.”

Đinh.

Chữ trên đầu ông lật ngược lên trên một cái, biến thành một hàng khác.

[Địa điểm giấu tiền: Ngăn bí mật dưới giường con trai.

Chỉ số an toàn: Năm sao.]

Trương Tiểu Nguyên: “…”



Tuy rằng y hơi không hiểu ý nghĩa nửa câu sau, nhưng Trương Tiểu Nguyên lại biết nghĩa của nửa câu đầu.

Nửa đêm, y chui vào ổ chăn, gõ lên ván giường nửa ngày, thành công tìm được cái ngăn bí mật kia.

Ngăn bí mật lớn như vậy mà lại thê thảm đến cỡ ấy, chỉ cất hai khối bạc nhỏ. Trương Tiểu Nguyên im lặng hồi lâu, lấy áo ngoài từ đầu giường sang, móc nén bạc mười lượng từ đai lưng ra rồi bỏ vào ngăn bí mật.

Cha, đây là chút lòng hiếu thảo của con dành cho ngài!

Ngài vất vả rồi!

3.

Trương Tiểu Nguyên hiểu rằng những dòng chữ mà y nhìn thấy trên đỉnh đầu mọi người quả thật chính là thân thế, những gì đã trải qua và suy nghĩ trong nội tâm họ, chỉ là y không có cách nào khống chế năng lực của chính mình, phần lớn thời điểm, những gì y nhìn thấy trên đỉnh đầu mọi người không phải thông tin y muốn biết.

Sau khi y lành bệnh, Vệ Vân cảm thấy sức khỏe y quá kém, cần phải tập võ công để rèn luyện thân thể, lại nhớ đến chuyện Trương Cao Lệnh vẫn luôn nuông chiều y, vậy nên tuy từ nhỏ Trương Tiểu Nguyên đã luyện võ nhưng lại cứ bữa đực bữa cái mãi, chưa bao giờ bận tâm đến chuyện tập võ. Vừa lúc gần đây đang tổ chức đại hội luận kiếm, mà năm đó khi Trương Cao Lệnh hành tẩu giang hồ từng có quan hệ cá nhân với các đại chưởng môn, mượn thời cơ này, ông muốn tìm cho Trương Tiểu Nguyên một vị sư phụ nghiêm khắc.

Vì thế, Trương Cao Lệnh đưa Trương Tiểu Nguyên đến đại hội luận kiếm, chào hỏi từng người bằng hữu lúc trước của mình.

Vị chưởng môn đầu tiên Trương Tiểu Nguyên nhìn thấy là người được giang hồ xưng danh quân tử vô song, lâu chủ Tử Hà Lâu, Lâm Dịch.

Tử Hà Lâu dùng quạt, công pháp phiêu dật, Trương Tiểu Nguyên có thể nhìn thấy đệ tử Tử Hà Lâu từ trong đám người, thân pháp linh động, áo trắng như tuyết, vạt áo phất phơ, lâu chủ Lâm Dịch càng thêm tiên phong đạo cốt, khiến người ta không khỏi nảy sinh cảm giác sùng kính từ tận đáy lòng.

Trương Cao Lệnh đưa y đến bái kiến, Lâm Dịch cũng rất khách khí mà nắm lấy tay Trương Tiểu Nguyên, nói: “Anh hùng xuất thiếu niên, hiền chất quả thật có phong thái của Cao Lệnh huynh năm đó.”

[Lâm Dịch, lâu chủ Tử Hà Lâu, võ công cao cường, xếp thứ 37 giang hồ.]

Oa, cao thủ xếp trong 50 hạng đầu nè!

[Đức cao vọng trọng, được vạn người kính ngưỡng, môn sinh khắp thiên hạ, bồi dưỡng ra mười mấy hiệp sĩ trẻ tuổi.]

Nhân phẩm đức hạnh đều rất tuyệt!

Lâm Dịch lại nói: “Không biết lần này Cao Lệnh huynh đến tìm ta là vì chuyện gì?”

Trương Tiểu Nguyên đang chờ cha nói tiếp, lại trơ mắt nhìn thấy trên đỉnh đầu Lâm Dịch nhảy ra một hàng chữ.

[Tiểu nhân thật, quân tử giả.]

Ủa?

[Hành hạ trưởng đồ đến chết, cường đoạt thê tử.]

Ủa ủa?

[Hành hạ thứ đồ đến chết, cường đoạt muội muội.]

Ủa ủa ủa?

[Hành hạ tam đồ đến chết, cường đoạt con gái.]

Ủa ủa ủa ủa?

Lâm Dịch cười vô cùng hiền từ: “Là vì chuyện bái sư của vị hiền chất này sao?”

Trương Tiểu Nguyên sợ đến mức gương mặt nhỏ trắng bệch, run lấy bẩy, liều mạng rút tay mình ra khỏi tay Lâm Dịch rồi ôm bụng ngồi xổm xuống, oa oa mở miệng: “Con con con… cha ơi con đau bụng quá!”