Chương 17: Cao hơn nàng rất nhiều

Đối phương không trả lời, đáp lại nàng là một cơn cuồng phong dữ dội.

Không thể ngăn cản, mãnh liệt và không ngừng nghỉ, điên cuồng tấn công từng tấc da thịt trên cơ thể nàng, bên ngoài lẫn bên trong, chỗ sâu chỗ nông đều không bỏ sót.

Năm ngón tay hắn luồn vào mái tóc đen dài của nàng, giữ chặt sau gáy, cúi đầu hôn sâu.

Ánh mắt nàng mơ màng, khóe mắt nhìn thấy bóng dáng chồng lên nhau của nàng và nam nhân in trên tấm bình phong gần đó. Bụng dưới liên tục co thắt căng trướng. Cảm giác này vừa đau đớn vừa khắc khoải, như những đợt sóng biển cuồn cuộn trong lòng nàng, khiến cả đêm trời đất quay cuồng.

Triệu Cẩm Phồn bỗng nhiên tỉnh lại từ ký ức, thở hổn hển.

Như Ý nghe thấy động tĩnh vội vén rèm châu bước vào, thấy sắc mặt nàng tái nhợt.

“Có phải người gặp ác mộng?”

“Ừ.”

Triệu Cẩm Phồn ngồi dậy, đưa tay vào trong chăn, cau mày bụm lấy bụng dưới.

Không hiểu vì sao, bụng dưới âm ỉ khó chịu, hoàn toàn khác với cảm giác tê dại trong đoạn ký ức vừa hiện ra trong đầu. Đây là một cảm giác đau nhói, nặng nề.

Có lẽ kinh nguyệt sắp tới.

Bên ngoài cửa sổ, ánh sáng sớm le lói, giờ Mão vừa điểm đã đến lúc phải dự triều sớm. Như Ý mang lễ phục đến thay giúp nàng, như mọi khi dùng dây buộc chặt phần ngực đầy đặn của nàng.

“Gần đây bệ hạ dường như tăng cân không ít.”

“Vậy sao?” Triệu Cẩm Phồn không hề hay biết.

“Phải.”

Vốn đã có đường cong gợi cảm hơn nữ nhân bình thường, lần này càng khó bóp chặt hơn, Như Ý chỉ còn cách dùng hết sức mình.

Triệu Cẩm Phồn bị dây buộc siết chặt đến mức khẽ rên một tiếng.

Mặc xong y quan, Như Ý đỡ Triệu Cẩm Phồn lên kiệu, hướng đến Tuyên Chính Điện để tham gia buổi triều sớm.

Trong Tuyên Chính Điện, các thần tử đứng xếp hàng theo cấp bậc.Triệu Cẩm Phồn từ trên cao đài nhìn xuống, quan sát đủ mọi sắc thái của quần thần.

Định Quốc Công đã xin nghỉ nhiều ngày, hôm nay vẫn vắng mặt, phe Bảo Hoàng khí thế ủ dột.

Sở Ngang đứng thẳng tắp, gương mặt như khắc lên ba chữ “ĐỪNG CHỌC TA”, toàn thân toát ra vẻ kiêu ngạo của một công tử quý tộc hàng đầu Đại Chu.

Ngôn Hoài Chân cung kính đúng mực, đoan trang trầm ổn, nét mặt nghiêm túc không chút sơ hở.

Các thành viên phe Quyền Thần đang ở thời kỳ quyền lực đỉnh cao, ai nấy đều đầy hăng hái, ngoại trừ Thẩm Gián.

Thẩm Gián mặt mũi tái nhợt, dưới mắt thâm xám, bộ dạng trông như một con bạc thâu đêm mất sạch gia tài, hao hết tinh khí.

Phúc Quý đứng bên cạnh Triệu Cẩm Phồn, khẽ vung cây phất trần, theo lệ hô to: “Có việc thì tấu, không việc bãi triều.”

Thông thường vào lúc này, Thẩm Gián – người đứng đầu phe Quyền Thần – luôn không quên đưa ra vài vấn đề khó nhằn cho nàng.

“Thần có việc tấu.” Thẩm Gián cầm thẻ ngà voi bước lên một bước.

Triệu Cẩm Phồn liếc hắn: “Thẩm khanh cứ nói.”

Thẩm Gián nói: “Chẳng còn mấy ngày nữa là đại triều hội, đến lúc đó các nước lân cận sẽ cử đoàn sứ giả đến kinh thành. Lần này Nhϊếp Chính Vương không có mặt trong kinh, bệ hạ phải gánh vác trọng trách lớn, chắc chắn sẽ phải ứng phó với các đoàn sứ giả, mong bệ hạ sớm chuẩn bị.”

Góc miệng Triệu Cẩm Phồn hơi giật giật: “Đương nhiên rồi.”

Mỗi năm các đoàn sứ giả từ tám phương tới kinh, đều mang đến cho Đại Chu không ít vấn đề hóc búa. Nếu xử lý không tốt, hoặc sẽ làm tổn hại uy tín của Đại Chu, hoặc có thể gây ra tranh chấp giữa hai nước.Thời Cao Tổ, từng có đoàn sứ giả ngoại bang khıêυ khí©h Đại Chu, gây ra một trận náo loạn lớn.

Thẩm Gián che miệng ho khan vài tiếng: “Mấy ngày nay thần bị cảm lạnh, đại phu nói cần tĩnh dưỡng cẩn thận, e rằng không thể giúp đỡ bệ hạ được.”

Rõ ràng là ý định đứng ngoài quan sát đây mà, hừ!

Triệu Cẩm Phồn khoan dung độ lượng: “Vậy Thẩm Khanh cứ nghỉ ngơi cho khỏe.”

Thôi được, vốn cũng chẳng mong gì ở ngươi, không gây rối là phúc đức rồi.

Sau khi bãi triều, Tiết Thái Phó – nhân vật trụ cột của phe Bảo Hoàng – mang theo văn bản đã sắp xếp kỹ càng, xin gặp Triệu Cẩm Phồn.

“Đây là tài liệu tổng quan về các nước lân cận mà vi thần đã thu thập trước đây. Bệ hạ chỉ cần ghi nhớ những điều này là có thể đối phó với các đoàn sứ giả.”

“Cảm ơn Thái Phó.” Triệu Cẩm Phồn nhận lấy tài liệu cúi đầu lật xem từng trang, giữa hai hàng chân mày lộ vẻ khó hiểu.

Thấy sắc mặt nàng, Tiết Thái Phó vội hỏi: “Có phải chỗ nào không ổn?”

“Không hẳn.” Triệu Cẩm Phồn đáp, “Chỉ là những tổng quan này quá mức chung chung, nếu Thẩm Gián có ý làm khó, e rằng việc không đơn giản như vậy.”

Tiết Thái Phó: “Bệ hạ không bằng đến một chuyến Tàng Kinh Các.”

Tàng Kinh Các lưu giữ các loại sách quý hiếm, trong đó có không ít cuốn ghi chép chi tiết về phong tục tập quán, địa hình đặc trưng và đặc điểm thương mại của các nước lân cận.

Như câu nói "biết người biết ta, trăm trận trăm thắng", Triệu Cẩm Phồn cũng tính như vậy.

Tàng Kinh Các nằm ở phía tây Hoàng thành. Khi Triệu Cẩm Phồn đến đúng vào lúc buổi trưa các quan viên nghỉ ngơi, bên trong yên tĩnh đến lạ thường.

Thuở nhỏ nàng trốn học, thường xuyên lẩn trốn ở đây đọc sách tạp nên khá quen thuộc nơi này. Sách nào đặt ở đâu nàng đều nhớ rõ.

Rất nhanh, nàng đã tìm được cuốn sách mình cần.

Cuốn sách này rất ít người đυ.ng đến, được đặt trên tầng cao nhất của giá sách. Triệu Cẩm Phồn kiễng chân với lấy, nhưng chỉ chạm được vào một góc của cuốn sách.

“Bệ hạ, có phải là cuốn này?”

Giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên từ phía sau, bóng dáng thanh tú phủ xuống như vây quanh nàng. Triệu Cẩm Phồn ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt trong veo và tinh tế của Ngôn Hoài Chân.

Đầu ngón tay thon dài của hắn khẽ gạt một cái, dễ dàng lấy được cuốn sách trên tầng cao nhất, rồi đưa cho Triệu Cẩm Phồn.

Triệu Cẩm Phồn ngẩn người một thoáng, không khỏi chồng chéo hình bóng của hắn với hình ảnh nam tử trong những đoạn ký ức mơ hồ – kẻ đã cùng nàng làm đủ chuyện không thể nói thành lời, khụ!

Người đó cũng cao hơn nàng rất nhiều, giống như Ngôn Hoài Chân vậy.